Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341955

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1955 lượt.

èn trong phòng đều sáng trưng, ánh sáng chói lóa khiến cô khó lòng thích ứng, theo ý thức liền đưa tay che mắt lại.
Mấy giây sau, cô thả tay xuống, nhìn bóng người đang thấp thoáng trong buồng tắm có ngăn kính, tiếng nước lại truyền tới. Cô ngây người nhìn vào vách ngăn kính một hồi lâu, sau đó lại nhìn đồng hồ trên tường, đang chỉ nấc 12 giờ. Trong lòng thầm nghĩ, chị Hạ nhất định theo mấy người khác đánh bài, bây giờ mới quay về phòng.
Cô hắng giọng, đang định gọi một tiếng chị Hạ, ai ngờ, bức tường ngăn kính đột nhiên biến thành một cánh cửa, sau đó tự động mở ra, cô sợ đến mức lùi bước về phía sau. Sau khi xác định rõ người đang tắm trong phòng là một người đàn ông, cô kinh hãi đến mức ôm chặt miệng lại.
Có khoảnh khắc cô đã cảm thấy ông trời đang đùa giỡn cùng cô, chẳng khác nào treo miếng thịt trước mặt cô, nhưng lại bắt cô nhìn thấy mà không ăn được.
Cô vùng vẫy mãnh liệt, định ngồi dậy bật đèn lên thì bất ngờ sờ thấy thứ đồ gì đó mềm mềm, cô cố gắng trợn to đôi mắt ra. Là người đàn ông khi nãy, giờ đây đang ngồi ngay trước mặt cô, căn phòng tắm tối khiến cô không thể nào nhìn rõ được khuôn mặt của anh ngoài chiếc cằm cương nghị và bờ môi hoàn mỹ, gợi cảm của anh.
“Chi Chi…Chi Chi…Chi Chi…” Bờ môi gợi cảm đó bắt đầu mấp máy gọi tên cô hết tiếng này đến tiếng khác, giọng nói mang chút vô lại, chút tình ý đắm say.
Anh nắm lấy bàn tay cô, nhẹ nhàng đặt lên bờ ngực của mình, đưa lên men theo xương quai xanh, sau đó lại trườn xuống dưới, lại trườn xuống dưới…Đúng vào lúc cô đang nghi hoặc thì khuôn mặt anh từ từ sáp lại gần, anh khẽ đặt đôi môi mềm mại lên môi cô. Hai tay anh vuốt ve lên làn da của cô…cảm giác vô cùng dịu dàng vô cùng trìu mến.
Cô không kiềm được lòng, ôm chặt lấy anh, tận hưởng cảm giác ngọt ngào, dễ chịu ấy, nhắm hai mắt lại, cô cảm giác như mình sắp tắt thở. Nhiệt độ cơ thể cũng dần dần tăng lên, cổ họng bất giác thốt ra tiếng rên…
Nóng quá…
Cô khẽ ti hí mắt, mượn ánh sáng bên ngoài hắt vào, cô nhìn thấy một khuôn mặt tuấn tú đẹp trai lại vô cùng quen thuộc - Kỷ Ngôn Tắc.
Cô sợ hãi đến mức vội vã đẩy mạnh người anh ra, sau đó liền nghe thấy tiếng kêu thảng thốt. “y da!” Tiếng kêu đó vô cùng rõ rệt và chân thực.
Bỗng nhiên, cô mở mắt ra, nhanh chóng nhảy khỏi giường đưa đôi mắt ngô nghê nhìn về phía trước. Không có Kỷ Ngôn Tắc, thay vào đó là Hạ Nguyệt Cúc đang nhăn nhúm mặt lại vì bị đẩy xuống dưới đất.
Chị Hạ chống tay ngồi dậy trên tấm thảm, nhìn Viên Nhuận Chi ai oán than thở: “y da, con nha đầu này, em gặp phải ác mộng hả? Mặt mày đỏ ửng lên, mồ hôi nhễ nhại. Chị nhìn thấy em ôm chặt chiếc gối lên ngực mình, nhất quyết không chịu buông ra, sau đó miệng không ngừng mấp máy. Chị nghĩ chắc em đang gặp phải ác mộng, gọi em một hồi lâu chẳng chịu tỉnh dậy, kết quả vừa thức dậy đã đạp chị xuống giường!”
Nghe thấy Hạ Nguyệt Cúc nói vậy, khuôn mặt Viên Nhuận Chi lại càng đỏ bừng lên.
“Dạ…” Lúc nãy, lúc nãy không phải cô gặp ác mộng, mà là giấc mộng xuân…
“Dáng nằm ngủ của em không đúng, ôm chiếc gối bông rất chặt, kéo thế nào cũng không chịu buông tay. Cả tầng này đang mất điện, điều hòa không chạy, nóng quá nên chị đã thức dậy từ sớm, tắm qua cho mát mẻ, chị vốn đang định kéo rèm ra nhưng ánh nắng chói chang quá, nên sau cùng lại kéo vào”. Hạ Nguyệt Cúc hoàn toàn không nhìn thấy bộ dạng ngây ngô như gà gô của Viên Nhuận Chi, tự lẩm bẩm một mình: “Hôm qua em không ăn bữa tối, vậy nên sáng nay, chị đã bảo mấy anh kia mang bữa sáng lên cho em rồi. Em mau đi tắm qua đi, lúc nãy toát nhiều mồ hôi thế cơ mà, tắm xong rồi ăn sáng sau cũng được”.
Thì ra là vậy, người đi tắm là Hạ Nguyệt Cúc, thế nhưng cô gặp phải giấc mộng xuân, lại mơ thành là Kỷ Ngôn Tắc…Hơn nữa, giấc mộng đó lại “kịch liệt” như vậy…
Cô đưa tay che hai mắt rồi ngả người xuống giường.
Hỡi Thượng Đế, dù có muốn đùa giỡn cũng không thể theo cách thức này được.
Nhất định là hôm qua đã nhìn thấy toàn bộ thân thể của anh nên mới dẫn tới giấc mộng xuân đáng sợ vào sáng nay. Thật sự không được nhìn thân hình của đàn ông một cách bừa bãi.
Cô ép buộc bản thân không được suy nghĩ linh tinh và phải bình tĩnh lại. Cô hít một hơi thở sâu, xuống khỏi giường, lấy một bộ quần áo khác từ ba lô rồi đi vào buồng tắm.
Hãi hùng trước giấc mộng xuân buổi sáng, Viên Nhuận Chi vẫn trong tinh thần hoảng hốt, ngơ ngơ ngẩn ngẩn đi theo mọi người xuống dưới, đến chỗ tập hợp đội hình.
Mãi cho tới khi nghe thấy mọi người nói: “Xin chào Kỷ tổng!” cô mới bừng tỉnh, định thần trở lại.
Cô đưa mắt nhìn sang chỗ Kỷ Ngôn Tắc. Hôm nay, anh mặc trên người một bộ đồ thể thao trắng tinh từ trên xuống dưới, có điều vẫn khác với những chiếc sơ mi trắng công sở hàng ngày, phần cổ mở rộng để lộ ra phần xương quai xanh gợi cảm…
“y da, Chi Chi, có phải em bị ốm không? Sao mặt mày cứ đỏ ửng lên thế?” Hạ Nguyệt Cúc đưa tay lên sờ trán cô.
“Á? Không sao đâu ạ!” Cô nhanh chóng lui về phía sau, nhưng lại bất giác nhìn về phía Kỷ Ngôn Tắc một lần.
Chỉ có điều lần này vừa hay chạm phải ánh mắt của anh ta