Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341958

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1958 lượt.

hặt sát vào người mình.
Viên Nhuận Chi cong thân người, nín thở, đang định mượn sức nước bật lên, ai ngờ, bỗng nhiên bị người ta ôm lấy eo, sau đó lôi đi xềnh xệch, hoảng hốt uống ngụm nước lớn.
Phụt…khi lên khỏi mặt nước, Viên Nhuận Chi nhanh chóng phun số nước sông trong miệng ra, chỉ nhìn thấy khuôn mặt hoàn mỹ, tuyệt hảo dưới nước của Kỷ Ngôn Tắc.
Cô tựa vào bờ ngực của Kỷ Ngôn Tắc, ho sặc sụa.
Thân hình mềm mại yếu đuối trong vòng tay bất giác kích thích thần kinh của anh, phần lưng của Kỷ Ngôn Tắc cứng đờ lại, nhưng đôi tay đang ôm eo cô chưa hề buông lỏng.
Mực nước chỉ đến tầm ngực của Viên Nhuận Chi, không hề sai, đối với một người biết bơi như cô, nếu như chết đuối trong mực nước thế này thì vị đại thúc nhà cạnh bên hồi nhỏ đã tình nguyện dạy cô học bơi sẽ đánh cô chết không khác nào con ruồi.
Không biết là tên khốn kiếp nhiều chuyện nào gây ra chuyện này!
Cuối cùng sau khi định thần lại, cô đưa tay vuốt khuôn mặt đầy nước, phẫn nộ ngước mắt lên, nhìn về phía người hại cô sặc nước khi nãy, thấy đôi mắt màu hổ phách quen thuộc, đột nhiên cô mất hết suy nghĩ sẽ đạp cho tên tội đồ vài phát.
“Đã đến điểm đích rồi cô còn vô duyên vô cớ nhảy xuống dưới này có phải đang muốn tuyên chiến với tôi không?” Kỷ Ngôn Tắc quát nhỏ bên tai, nhìn người phụ nữ trong vòng tay mình một cách tức giận.
“Không phải…” Viên Nhuận Chi nhanh chóng đáp lại.
“Vậy thì cô rất mong muốn lần tập huấn này sẽ có người xảy ra chuyện bất trắc, sau đó từ nay về sau Kỷ Ngôn Tắc tôi sẽ hoàn toàn biến mất trong ngành này hả?” Giọng nói của Kỷ Ngôn Tắc không kiềm chế được mà vút cao hơn trước.
“Đương nhiên là không phải…” Cô đã từng có suy nghĩ như vậy, thế nhưng lần này tuyệt đối không phải vì cuộc thi ngày hôm qua bị không điểm mà cô mới nhảy xuống nước với mục đích báo thù anh.
“Vậy thì vì sao? Rốt cuộc là vì thứ đồ quan trọng gì mà khiến cô liều mạng thế hả?” Trong lời nói tức giận của anh có ẩn chứa đôi chút ý ghen tuông.
Viên Nhuận Chi cúi thấp đầu xuống, do dự một hồi mới từ từ nhấc bàn tay trái của mình lên, đưa đồng xu cầm trong tay ra trước mặt anh rồi nói: “Ồ, là vì cái này…”
Đồng xu thấm nước vào, dưới ánh mặt trời lấp lánh, chói mắt.
Thông qua mặt nước hồ trong xanh, đồng xu bạc nằm trên đám cỏ dưới nước, vô cùng rõ ràng…
Hai người đứng trong nước, chẳng khác nào hai rễ cây quấn quít vào nhau.
Kỷ Ngôn Tắc nhìn vào đồng xu bạc lấp lánh phát sáng, nỗi tức giận, phẫn nộ trong đôi mắt màu hổ phách dần dần nhạt đi, hai tay đang ôm lấy eo Viên Nhuận Chi bất giác nắm chặt lại, sau cùng buông lỏng ra.
Anh lặng lẽ nhìn về phía cô, trong lòng có chút cảm giác không dứt bỏ nổi, rốt cuộc là hân hoan hay hoảng sợ?
Viên Nhuận Chi lén lút nhìn, thấy thái độ của anh, liền kinh ngạc đến mức há hốc miệng ra, sau đó cúi đầu xuống, lắp ba lắp bắp, lí nhí cất tiếng hỏi: “Tôi chỉ là thấy nó…nó đang nằm trong này, quá đỗi lạnh lẽo, quá đỗi cô đơn và buồn bã. Người…người ta thường nói...cứu…cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp. Tuy rằng nó không phải là người, nhưng cũng có sinh mệnh…”
Khóe miệng của Kỷ Ngôn Tắc khẽ co giật, biểu hiện khuôn mặt cứng đờ cho thấy rõ hiện tượng co giật cấp tính…
“Kỷ tổng, hai người có chuyện gì thì lên bờ rồi nói tiếp được không?”
Nếu như không phải người dừng lại ngắm nghía càng ngày càng nhiều, nếu như không phải sợ hai người đứng trong nước lâu sẽ bị ốm, nếu như không phải sợ một vị Kỷ tiên sinh khác có xuất thân cao quý đứng cạnh cũng nhảy xuống nước, Triệu Dạ Quần thật sự không muốn làm kì đà cản mũi, phá hỏng chuyện tốt lành giữa đôi oan gia này.
“Đúng là cứt nát không có chóp”. Lạnh lùng thốt ra vài chữ, Kỷ Ngôn Tắc trợn mắt lườm cô, đưa tay đập rơi đồng xu trong tay cô xuống nước, rồi quay người bước lại chỗ cầu trúc.
Viên Nhuận Chi đứng trong nước, ngước mắt ngây người nhìn bóng dáng anh rời đi, ánh nắng nhẹ chiếu khiến bộ y phục của anh phát sáng, in trên mặt nước, lấp lánh ánh vàng, càng tôn thêm vẻ cao quý, sang trọng của anh.
Bàn tay phải nắm chặt lấy chiếc vòng cỏ, lặng lẽ buông thõng xuống nước. Nếu như không phải lúc này đang đứng trong nước, cô nhất định có thể cảm nhận được lòng bàn tay mình đang toát mồ hôi liên tục.
Mục đích ban đầu cô nhảy xuống nước chính là vì chiếc vòng tay bằng cỏ này, còn đồng xu chỉ là cô thuận tay vơ được khi nhặt chiếc vòng, nên đương nhiên không vứt trả lại rồi.
Không biết tại vì sao, vào khoảnh khắc đứng người dậy nhìn thấy hình dáng anh, cô đột nhiên cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp mạnh, cả người đều hoảng hốt…
Cô cũng chẳng thể làm rõ được rốt cuộc mình bị sao nữa, là căng thẳng hay vì sợ hãi? Thẩm sâu trong ý thức, cô không muốn để anh biết được mục đích thật sự khiến mình nhảy xuống nước, cho nên cô mới lựa chọn mặt dày giơ bàn tay trái cầm đồng xu kia lên. Khi nhìn thấy khuôn mặt an tâm của anh, có giây phút nào đó, cô cảm thấy may mắn vì mình đã không vứt đồng xu đó lại…
Thế nhưng thứ cảm giác này không ổn chút nào, cô rất khó chịu, cảm giác quái lạ như thể mình lén


Old school Swatch Watches