Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Tác giả: Trùng Tiểu Biển

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341255

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1255 lượt.

êu em không?”
Hắn tiếp tục mỉm cười.
Ta cũng cười. “Anh có quyết tâm theo đuổi em không?”
Hắn nhẹ nhàng chớp chớp đôi mắt.
Ta nhìn ánh mắt kia, muốn tìm kiếm trong đó một tình yêu cháy bỏng. Nhưng thật đáng tiếc, ta không tìm thấy.
Thật ra hắn cũng không yêu ta mà.
Có thể là thích.
Người lạnh lùng lại rất bình tĩnh như hắn, thậm chí còn là một người vô cùng thông minh lanh lợi, sẽ luôn nhìn mọi người với đôi mắt nhìn thấu tất cả, nhìn thế giới với đôi mắt thờ ơ lạnh nhạt, lại vô cùng sắc bén.
Vì vậy, ta đã mang đến cho hắn cảm giác mới mẻ, có cả hứng thú nữa.
Bao nhiêu năm nay, ta vẫn luôn luôn như thế
Đối với hắn, ta nghĩ, ta chỉ là một người khiến hắn không cảm thấy nặng nề mà thôi.
Người như hắn, cũng không hiểu được tình yêu là cái gì.
Nhưng mà…
Bởi vì là thích nên cũng chỉ có quyền tương ứng với thích, cho nên hắn không hờn giận.
Còn về tình yêu của ta, có lẽ hình ảnh thản nhiên đi trong cơn mưa xối xả ngày đó đã để lại trong ta ấn tượng quá sâu sắc.
Nhưng có thể, nó cũng không phải là tình yêu.
Chẳng qua chỉ là mỗi khi nhớ lại cảnh tượng đó, vẫn vô cùng kinh ngạc.
Thiên đố hồng nhan (trời ghen tỵ với người đẹp).
Nam nhân có sắc đẹp cỡ đó, quả nhiên sẽ bị sét đánh.
Bởi vậy, đến khi ta sống được một trăm tuổi, chỉ cần ở bên cạnh hắn chờ đợi, xác suất bị sét đánh chết sẽ tăng lên thật lớn. (Ô ô, Tương Hiểu Mạn luôn muốn mình sẽ có một kết thúc ác liệt nhất: bị sét đánh chết.)
Thật ra ta cũng hơi cố chấp, thế cho nên vài năm sau đột nhiên gặp lại, vẫn khiến cho tất cả cảm quan trước kia đều sống lại như mới.
Ta thích hắn bước đi luôn có tiết tấu xoạch xoạch rõ ràng mà chậm rãi.
Thích hắn rõ ràng cái gì đều thấy không rõ, nhưng cứ cho người khác một cảm giác cái gì cũng trong tầm mắt.
Thích cái nhíu mày chậm nửa nhịp của hắn.
Thích sự xuất hiện luôn luôn bất ngờ của hắn.
Chỉ cần nhìn thấy hắn là ta lại muốn mỉm cười.
Hứng thú mà hắn tạo cho ta chí ít thì cũng mạnh mẽ hơn so với rất nhiều thứ khác, có lẽ sẽ phát triển trở thành tình yêu cũng nên.
Ta nghĩ, nếu không nếm thử thì vĩnh viễn cũng không biết được đáp án.
Hơn nữa, cảm giác trêu chọc Nghiêm Tử Tụng – rất thích.
Trong nháy mắt, ta đột nhiên có phần hiểu được tâm tình của Vương Đình Hiên. Vù vù… Quả nhiên ta cũng không phải là thứ gì tốt.
Nghe thấy Đại Thần đột nhiên mở miệng. “Em đang nghĩ gì thế?”
Kéo ta trở về hiện tại.
Ta nhún nhún vai, quyết định làm người không cần phải quá thông minh như thế, cười cười: “Sư huynh, chẳng phải anh là người lãnh đạo vĩ đại và mạnh mẽ của tổ chức chúng ta sao?” Cho nên tâm tư mới biến thái không thể nào đoán biết được.
Tốn rất nhiều tinh thần a ~
“Nhưng thật ra, thiếu em thì quân ta cũng mất đi sức mạnh đầy đủ.” Hắn đột nhiên nhếch nhếch môi, tiếp theo lấy ra cái gì đó nhét vào cái túi nhỏ trước ngực áo ta.
“Yết giá hai ngàn rưỡi, trừ tiền bánh bao ra, còn lại tính vào tiền công của em.” rồi cười. “Từ từ trả.”
Gào khóc! Đại Thần, ngón tay thon dài thanh khiết như ngọc của ngươi thiếu chút nữa đã đụng tới vị trí mẫn cảm của ta rồi!
Ta len lén trừng mắt lườm hắn, biết hiện tại không cần phải dây dưa với hắn, nếu không, chỉ có thể trở thành lý do để hắn không chịu buông tay.
Ta thở dài, nghĩ thầm, dù sao đời người khó đoán, thôi thì đành nước lên thì đất chặn, binh đến tướng ngăn!
Vì thế vỗ vỗ ngực – lúc này đã tăng trưởng thêm một chút, quyết định phủi mông. “Đi, sư huynh, sau này em sẽ đi theo anh!”
Hơn nữa, hiếm khi lương tâm của sư huynh cắn rứt, chịu trả lại tiền nợ.
Nhưng, ngẫm nghĩ đến giá cả, chân mày của Đại Thần chưa từng nhíu lại đến một cái. Khụ! Hắn không phải là công tử có tiền, ăn chơi trác táng đấy chứ.
A, nhân sinh đắc ý tu tẫn hoan, mạc sử kim tôn không đối nguyệt.
Thơ hay! Thơ hay!
(Đời người đắc ý cần vui vẻ, chớ khiến chén rượu không thể đối trăng” _ là một câu trong thơ Lý Bạch, ý nghĩa là khi nào có rượu khi ấy say, không cần cô phụ mỹ tửu cùng mỹ cảnh (ánh trăng). Lý Bạch ngâm câu này lúc nửa say nửa tỉnh. Thực ra, “đắc ý” ở đây chính là “thất ý”, chỉ nỗi khổ của những người có tài nhưng không được trọng dụng)
***
Trước khi về đơn vị, ta còn lôi cái vật đang nằm trong túi ra kiểm tra, quả nhiên là điện thoại di động. Không ngờ lại còn giống như đúc cái trước kia của ta.
Hai ngàn rưỡi…
Đại Thần, giỏi thật ╮(╯_╰)╭
Lúc đó, người quen bán lại cho ta, chỉ có một ngàn tám…
Tuy rằng hiện tại nó đã muốn hóa thành một bãi X thủy chảy ra biển đông.
Vì thế, ta quơ quơ trước mặt hắn. “Cái này cứ tính vào tiền lương dự chi em làm công cho anh đi nha. Mà lấy đâu ra cái điện thoại di động giống cái cũ của em quá vậy?” Miễn lại tự dưng đi đội vương miện danh hiệu bạn gái trong truyền thuyết của người nào đó.
Hắn nhìn ta, qua một lúc mới mở miệng. “Phương tiện liên lạc mà thôi, tiện cho em,” Hắn nhếch môi. “Tùy kêu tùy đến.”
Ặc ặc, Đại Thần a Đại Thần, ta hận ngươi, hận này kéo dài đến vô – vô – vô tận!
Nhưng… cũng được. Ta nhét nó vào túi quần, chuẩn


Snack's 1967