Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Tác giả: Trùng Tiểu Biển

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341253

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1253 lượt.

ôi nhiều như thế này, cũng đành phải làm theo câu châm ngôn cuộc sống: hiên ngang lẫm liệt, chân nặng hơn chì, sống sót qua đợt huấn luyện quân sự này.
Có câu là thiên sinh lệ chất nan thoái trí (Không nên bỏ phí vẻ đẹp trời sinh), phát hiện, ta quả nhiên chính là bạch ngọc trong truyền thuyết!
Vì thế, ta tiếp tục đảm nhiệm chức đại ngôn viên cho tiệm bánh bao của nhà ta.
Thơm ngào ngạt, trắng nõn nà.
Đại Thần sợ vất vả, ngày hôm sau liền biến mất không còn hình bóng.
Cùng ngày, một sư huynh cứng đầu cứng cổ đến lớp chúng ta nói, hắn mới là đại diện cho thầy chủ nhiệm của lớp chúng ta, bởi vì ngày đầu tiên có việc bận không đến được, nên mới nhờ người ngoài giúp đỡ.
Nói xong, còn ám muội liếc mắt nhìn ta một cái, quang minh chính đại nói. “Bạn Tương Hiểu Mạn, chắc hẳn là cậu có số điện thoại của Vương học trưởng đúng không. Khi nào rảnh có thể liên hệ được rồi.”
Mồ hôi tuôn ra như thác. Chuyện này… Quả thật là dù ta có nhảy vào bồn cầu cũng rửa không sạch!
Dù sao thì nửa tháng qua, kế hoạch truy yêu tạm thời bị mắc cạn.
Đại Thần cũng không đến tìm ta, phỏng chừng cũng biết ta mệt nhọc, không rảnh tiếp hắn.
Hai ngày sau khi kết thúc đợt huấn luyện, chủ nhật Đại Thần nhắc lại chuyện cũ, nói muốn dẫn ta đi gặp một người.
Phỏng chừng chính là cô gái trong điện thoại hôm đó.
Kết quả, ta đúng hẹn tìm đến quán cà phê Điểm Hẹn. Vừa vào cửa đã thoáng nhìn thấy Yêu quái đại nhân đang ngồi ở bàn số 22, bên cạnh là một cô gái!
Ta trông thấy cô ta cũng rất xinh đẹp. Khụ, tình địch






Nhật Ký Chuyện Tình Của Tiểu Mạn
Nói thật nha, hai người ngồi chung cái bàn đó cũng rất tạo cảm giác hình tượng. Ta nhìn ngó xung quanh, phát hiện Đại Thần còn chưa tới .
Nghĩ thầm, dù sao thì Nghiêm Tử Tụng cũng nhìn không thấy, vì vậy liền quang minh chính đại đi qua trước mặt hắn. Hắn quả nhiên chỉ chuyên tâm ăn món gì đó, nửa cúi đầu, vẫn chưa phân nửa điểm chú ý cho ta.
Còn cô gái ngồi bên cạnh hắn vẫn nhiệt tình nói cái gì đó, nhưng trước sau vẫn không hề nhận được câu trả lời nào.
Ta liền ngồi vào bàn số 23. Vị trí này vừa vặn có thể thưởng thức khuôn mặt nhìn nghiêng của hắn.
Quyến rũ, thành thục, lại còn có vẻ giỏi giang.
Nói thật nha, ta còn chưa thấy ai có thể hợp với màu đỏ giống như cô gái đó.
Đúng là tiểu mỹ nhân, tiểu mỹ nhân a!
Quay đầu lại thoáng nhìn, không hổ là Yêu quái, gặp không sợ hãi, thậm chí cũng chẳng thèm ngẩng đầu.
Ta len lén nghĩ, cứ chỉ vừa rồi của hắn, có đúng là đã nhận ra giọng nói của ta rồi không?
Mơ hồ phát hiện ra người trong quán cà phê lại tiếp tục ồn áo xáo động một lần nữa.
Lần thứ hai ngẩng đầu, Đại Thần chậm rãi đến gần bên cạnh cô gái áo đỏ, đứng lại.
Sau đó, cô gái áo đỏ buông cánh tay đang giữ cửa ra, trả lại cảnh mờ tối cho không gian của quán.
Sau đó, cô ấy đi nhanh như sao xẹt, thẳng đến chỗ ta ngồi.
Chỉ sau một khắc, cái eo thon nhỏ của cô ta đã đứng trước mặt ta rồi. Cong miệng mỉm cười, dáng vẻ tươi cười đó chỉ trong nháy mắt đã tạo cho ta cảm giác quen thuộc. Sau đó, ta nghe thấy cô ta mở miệng, giọng nói sang sảng và chắc chắn, “Tương! Hiểu! Mạn!”
Oái, ta lục soát trong kho ký ức của mình nhưng vẫn không thể tìm ra tư liệu của cô ta.
Nhưng vẫn cấp tốc nhẹ nhàng đứng dậy, khẽ gật đầu chào hỏi cho phải phép, mỉm cười đáp trả: “Xin chào người xa lạ.”
Sau đó nhìn qua tứ phía gật đầu mỉm cười, ý bảo mọi người cứ việc an tâm.
Thoáng liếc khóe mắt sắc qua nhìn Nghiêm Tử Tụng lần nữa. Hắn hơi nhíu mày, lẳng lặng ngồi yên tại chỗ, phỏng chừng đã biết cái tên mà cô gái áo đỏ vừa gọi chính là ta, sau đó rút tờ khăn giấy ra nhẹ nhàng lau khóe miệng, trực tiếp nói với cô gái ngồi bên cạnh hắn một câu, ngắn gọn mà đầy uy lực, “No rồi, đi.”
Đúng lúc này, Đại Thần đi thẳng về phía trước.
Nói thì chậm nhưng diễn biến xảy ra rất nhanh, phục vụ đã bưng chiếc bánh ga-tô đi ra, chuẩn bị chỉ trong chốc lát nữa sẽ đặt bánh ga-tô xuống trước mặt ta.
Bánh ga-tô, Đại Thần, cô gái áo đỏ, Yêu Quái Đại Nhân…
Ta cấp tốc quét mắt nhìn một lượt, phân tích tình huống hiện tại: Đại Thần cùng cô gái áo đỏ đích thực là cùng nhau đến, Nghiêm Tử Tụng chuẩn bị rời khỏi, quả ô mai trên chiếc bánh ga-tô thoạt hình rất tươi ngon…
Ồ, ta nhớ là đồng chí Hoàng Vinh từng nói, Nghiêm Tử Tụng rất khó liên hệ được khuôn mặt của ai đó với tên của họ.
Chỉ trong phút chốc, ta bất ngờ đứng dậy, hô to một tiếng: “Nghiêm Tử Tụng!”
Tất cả mọi người trong quán cà phê đồng loạt dời mắt về bên này.
Ta đoạt lấy chiếc bánh ga-tô trong tay phục vụ, vọt đến trước mặt Nghiêm Tử Tụng, nắm lấy tay trái của hắn, động tác nhanh gọn đặt bánh ga-tô vào trong tay hắn, mỉm cười ngọt ngào: “Cái này, anh cứ mang theo đi đường mà ăn.”
Sau đó tiện thể nhớ kỹ ta luôn!
“…” Nghiêm Tử Tụng chậm rãi đưa mắt nhìn chiếc bánh ga-tô trong tay, thậm chí ta còn có cảm giác huyệt thái dương của hắn hình như đang co giật.
Nhưng có lẽ trước khi phát hỏa hắn còn cần có một quá