Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm
Tác giả: Trùng Tiểu Biển
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341254
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1254 lượt.
bị sáng mai đưa nó đến chào cha mẹ ta. Đối với nó mà nói, thể nào cũng được coi là mỹ nhân cổ điển dục tiêu hồn ~
Bán cao! Ta đột nhiên lại nhớ tới, sắp đến sinh nhật của Đại Thần rồi …
Bởi vậy giá tiền quà sinh nhật của hắn tự dưng được định vị bay lên n điểm. Nghĩ mới thấy, chiêu này của Đại Thần thật là ác độc!
Học theo, phải học theo!
Buổi tối, huấn luyện quân sự xong trở về ký túc xá, theo lý đều phải mệt mỏi tê liệt. Kết quả: có ba kẻ nhanh chóng bao vây lấy ta.
Chỉ thấy Lôi Chấn Tử nghiêng người tựa vào thang sắt, vội vàng rửa sạch một quả táo rồi cắn hai miếng.
Còn ta ngồi ở trên giường, tay Tiểu Mễ với lên lan can, quyết lấy thịt đè người ngăn không cho ta qua. Trước mắt là một đôi ba đào ngực tuôn.
Tiểu Lâm Tử xoa xoa chỗ chân bị nhéo, xách ghế đến ngồi ở một bên, nâng kính.
“Được rồi, thành thật khai báo đi!” Tiểu Mễ bức cung.
Ta chớp mắt mấy cái, cười cười. “Giữa ta và hắn, giống như băng vệ sinh còn trắng.”
“Xạo ke!” Lôi Chấn Tử cắn táo rột rột, nhai nhai, “Băng vệ sinh có màu xanh mà!” Vẻ mặt quyết không bỏ qua.
Tiểu Mễ liếc mắt nhìn cậu ta, quán tính cho phép, ngữ điệu trào phúng. “Hóa ra cậu cũng cần dùng đến cái đó.”
“Phi!” Lôi Chấn Tử đứng thẳng. “Bà đây lưu lượng rất lớn! Bà đây là con gái nha!” Vừa căm giận vừa làm văng ra một miếng táo vụn. “Còn tốt hơn cậu, chất bổ não đều bị bộ ngực của cậu hấp thu hết rồi!”
Ta ngất, khó trách sao ngực ta không lớn, đại não lại phát đạt như vậy…Thì ra là chất bổ ngực đều đã bị đại não của ta hấp thu hết rồi…
“Cậu!” Tiểu Mễ ưỡn ngực lên. “Chiều cao của cậu lại tỷ lệ nghịch với đại não!”
Mắt thấy bộ dáng của Lôi Chấn Tử đã cuồn cuộn như mây đen áp núi, đại khái mới nhớ lại cậu ấy có thể đánh thật, đột nhiên trừng mắt nhìn ta, di chuyển hỏa lực. “Xét về tư thế Vương học trưởng ẵm cậu! Rõ ràng là vô cùng thân mật! Hơn nữa, trước đó còn có tin đồn, còn không phải là sự thật sao!”
Sau đó hừ một tiếng. “Bổn tiểu thư dù sao cũng là danh hoa có chủ rồi, không thèm tranh của cậu!”
Ta hí mắt cười, ngay lập tức phản công Tiểu Mễ, hỏi. “Danh hoa có chủ —— hắc hắc, chủ của cậu đã hái hoa chưa? Chẳng phải cậu là Lưu Mật Mật sao? Mật…” Trừng mắt nhìn. “Có nhiều hay không?”
Trong nháy mắt, Tiểu Mễ nghẹn đến đỏ mặt.
“Con bà nó chứ!” Lôi Chấn Tử hung hăng cắn táo, “Tiểu Lâm! Cậu là nhi đồng không nên nghe, đi tắm đi!”
Tiểu Lâm Tử cũng đỏ hồng mặt, đột nhiên bẽn lẽn một chút. “Thật ra, tớ hiểu mà.” Sau đó cậu ta ho nhẹ. “Tớ đọc nhiều sách, có xem lướt qua…” Lại dừng một chút. “Màu sắc… Cũng rất đầy đủ…”
Thảo nào Tiểu Lâm đối với vẻ mặt thường thường không đổi sắc của ta, hơi cảm thấy khó chịu.
Lôi Chấn Tử lắc đầu. “Chân nhân bất lộ tướng.”
Tiểu Lâm không để ý, trưng nét mặt chờ mong qua nhìn Tiểu Mễ. “Tớ… Thật sự rất tò mò…”
Tiểu Mễ đột nhiên tránh xa ta ra, hờn dỗi. “Cái gì chứ! Mấy chuyện loại này… Đương nhiên phải chờ đến sau khi kết hôn.”
Bạo ngược trân vật!
Ta lập tức oán giận, đập bàn đứng lên. “Chẳng lẽ, cậu định để bộ ngực khủng trời ban trở thành vật triển lãm thôi sao!”
“Tương Hiểu Mạn!”
“Bộ ngực là triển lãm .” Lôi Chấn Tử lạnh lùng nói tiếp. “Đại não là mô hình.”
“Cậu mới là mô hình! Cậu có một mô hình nguyên tử tiểu kim cương!”
Tiểu Lâm đỏ mặt, đẩy đẩy gọng kính. “Đừng, đừng cãi …” Sau đó vẻ mặt lo lắng. “Các cậu không nghĩ đến chuyện… Có lẽ là, nhà trai… năng lực có vấn đề…”
Tiểu Mễ đập mạnh xuống ván giường của ta, bạo phát, “Tớ phải bóp chết các cậu!”
Âu da!
Chạy đi hỡi thanh xuân!
Trong lúc hỗn loạn, ta trộm nhéo vật triển lãm của Tiểu Mễ một cái, trộm sờ cây nấm nhỏ của Tiểu Lâm một chút. Tuy rằng không có hứng thú với nguyên tử tiểu kim cương, nhưng cũng cảm thấy ba người này quả đúng là những thành phần quan trọng cấu thành hiệp hội biến thái của ta sau này!
Trước khi đi ngủ, điện thoại di động vang lên, trên màn hình hiện một chữ “Ta”.
Gặp ma rồi! Không phải là di động trước kia của ta tá thi hoàn hồn đấy chứ.
Bắt máy lên, nghe được Đại Thần hờ hững giải đáp nghi ngờ của ta, hắn nói. “Là ‘Ta’.” (tiếng Hoa cũng giống tiếng anh, chỉ có 3 ngôi, ta – ngươi – hắn, thật ra Đại Thần nói “Là anh”)
“Sư huynh.” Ta lập tức tỉnh ngủ, vẫn cố ý ngáp một cái thật to, “Phụ nữ cần phải bảo đảm thời gian ngủ đầy đủ, có chuyện gì sao?:
“Không có gì.” Hắn đáp nhẹ, sau đó nói. “Ngủ ngon.”
“…Ngủ ngon.”
Tút tút tút…
Đại Thần thật nhàm chán.
Ta nhún nhún vai, phát hiện bây giờ ta có hai số điện thoại.
Quay đầu lại, Tiểu Lâm ở giường bên kia đang kinh ngạc nhìn ta. “Điện thoại di động của cậu không phải đã bị rớt… đến phương trời nào đó rồi sao?”
Ta nhíu mày, vẻ mặt nghi hoặc. “Đâu có đâu!”
“Không thể nào! Mới hôm trước mà…”
“Cậu nhớ nhầm rồi.” Ta nhún nhún vai. “Hôm trước bị rớt chỉ là cái sạc pin thôi.” Chớp mắt mấy cái, cười.
Gào khóc! Biểu tình buồn bực của Tiểu Lâm thật đáng yêu quá đi!
***
Huấn luyện quân sự mệt chết đi được, còn mệt nhọc hơn cả công việc làm thợ mộc của cha ta ngày trước nữa.
Ta hiếm khi phải đổ mồ h