Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu
Tác giả: Trùng Tiểu Biển
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341245
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1245 lượt.
tay với đoàn người
Không ai tin.
Ô ô… Thật sự không phải ta đâu mà!
Ta mắt lệ rưng rưng, tìm kiếm nhân chứng nhìn thấy tận mắt. Một thằng bé khoảng bốn tuổi nhìn ta, ta nhìn nó, dùng ánh mắt để cổ vũ nó, đồng thời tìm kiếm sự thật chân chính!
Không ngờ thằng bé lại ôm đùi mẹ, chỉ vào người ta mà nói: “Mẹ ơi, thúi quá, chị ấy thúi quá!”
A! ! !
Ta oan được giống như tháng sáu tuyết rơi, thiên lý đóng băng, vạn lý tuyết rơi ~
Sau đó đinh một tiếng, cửa thang máy mở ra.
Toàn bộ mọi người bỏ chạy.
Có lẽ cũng chỉ có cái rắm của Yêu quái đại nhân mới có hiệu ứng lớn đến như vậy…
Nhưng hắn ở lại.
Đinh một tiếng, thang máy đóng lại. Ta quay qua nhìn hắn, không ngờ hắn lại có thể cong cong chân mày, cười trộm!
Nét tươi cười của hắn, giống như hoa đỗ quyên nở bừng giữa xuân, bất ngờ làm hại trái tim non nót của ta loạn nhịp.
Trong không khí còn thoang thoảng mùi hương khó chịu, lòng ta vô cùng phức tạp…
Ta thật sự gặp quỷ rồi, trong hoàn cảnh này còn cảm thấy hắn đáng yêu…
Không lâu sau thang máy dừng lại, hắn ngẩng đầu híp nửa mắt liếc nhìn ra ngoài thang máy. Ta đang muốn đi ra ngoài thì “Tương Hiểu Mạn.” Gọi đúng tên ta, còn rất chuẩn xác nũa. Ta liền “Ớ” một tiếng.
Thấy hắn tạm dừng một lát, rồi mỉm cười nói. “Cực khổ rồi…”
Ta sửng sốt đứng yên tại chỗ, quên cả chuyện mình phải đi ra ngoài.
Ta không nghe lầm chứ, hắn nói, Tương Hiểu Mạn, cực khổ rồi?
Đinh một tiếng cửa thang máy lại đóng vào lần nữa. Có lẽ từ bên ngoài nhìn vào, ta rõ ràng là đang bị vây khốn trong căn phòng chứa đầy độc khí.
Tốc độ của thang máy ngắm cảnh tuy nói so với thang máy bình thường có chậm hơn một chút, nhưng lên đến tầng cao nhất cũng không mất bao nhiêu thời gian. Chỉ là ta nghĩ, thang máy cũng rất vất vả, hết chạy thẳng lên trời rồi lại trở xuống đất, cho nên quyết định, trong điều kiện khó khăn gian khổ thế nào thì vẫn phải tiếp tục hăng hái chiến đấu!
Nhưng mà, thù này không báo cho thật phấn khích thì ta sẽ rất có lỗi với bản thân. Gào khóc, Nghiêm Tử Tụng, ngươi chờ xem!
Hắn dừng ở tầng một, ta cũng bay ra theo, dính liền như keo, Ánh mắt đạt tiêu chuẩn thị lực năm sao giống như ra đa, bắt đầu bắn phá lục tìm trong đám người. Không ngờ… Nghiêm Tử Tụng lại đang ở ngay bên cạnh chờ đợi một thang máy ngắm cảnh khác. (?!!)
A a, hắn vẫn tiếp tục muốn đi lên nữa, vậy mà hắn lại dám bỏ rơi ta, để cho ta tự dưng khai trí nhận nhiều độc khí.
Vì thế, trước tiên, ta có chút buồn bực đá vào gót giầy của hắn.
Hắn vẫn phản ứng không nhanh, dừng một chút rồi mới từ từ xoay người. Nhưng hắn giống như cảm nhận được điều gì, động tác tốc hành nghiêng thân về phía trước —— híp mắt nhìn ta. Tiếp theo, hẳn là đang nhớ lại chuyện vừa rồi, khóe môi bất ngờ cong lên trộm cười.
Đồ xấu xa! Đầu sỏ gây chuyện mà còn dám tự do càn rỡ như thế.
Ôi… Nhưng nói thật, ta thương hắn đã lâu, nhưng cơ bản là chưa từng được thấy vẻ tươi cười của hắn. Cho dù là có, hơn phân nửa cũng là trào phúng. Cho nên, nét tươi cười như vậy thật ra có chút xa lạ, nhưng cũng mê người đến rối tinh rối mù.
Chân mày của hắn cong cong, không biết vì sao còn có loại mông lung như kiểu đang ngắm hoa trong sương mờ, mang theo vài phần xinh đẹp.
Đàn ông mà có bộ dáng này thì yêu nghiệt phải biết, hết lần này đến lần khác tính cách đều quái dị như vậy.
Ta lại đá vào bắp chân hắn, hắn làm như không có việc gì, quay đầu lại tiếp tục chờ thang máy. Chân mày nhiều ít vẫn mang theo ý cười
Thay vì gọi đó là ý cười, nói có vài phần đắc ý thì đúng hơn.
Cũng đúng, ta đoán có lẽ hắn đời này vẫn chưa từng phản ứng nhanh lẹ giống vừa rồi vậy!
Làm ta trở tay không kịp!
Ngay cả biểu diễn kỹ xảo cũng dày công tôi luyện ha!
Quả nhiên tiềm lực con người là không có cực hạn.
“Anh đi đâu vậy?” Ta đi tới gần hắn, đứng ở ngay phía sau hắn.
Hắn dừng một chút. “Đây là tầng mấy?”
Ta liếc mắt nhìn bảng chỉ dẫn. “Sáu.”
“Không phải lầu này.”
“…”
Đây tuyệt đối là vô nghĩa. Ta trừng hắn liếc mắt một cái, giả cười. “Không phải lầu này thì nãy giờ anh đứng ở trước thang máy làm gì?”
Hắn chậm rãi nhíu mày. “Cô không biết là…” Sau đó quay đầu lại liếc ta một cái. “Vừa rồi trong thang máy rất thối sao?”
Ta cam đoan, ta nghe ra trong lời nói của hắn còn thật sự…
Oa oa! Cắn ngươi! Cắn chết ngươi!
“Ồ…” Hắn lại nhớ ra cái gì đó, khe khẽ chau mày. “Tương Hiểu Mạn, vì sao cô cứ xuất hiện trước mặt tôi vậy?”
Thấy bây giờ hắn gọi tên ta nhiều lần rất trôi chảy, nghĩ cũng thấy vui vui. Mím chặt môi, ai oán. “Còn không phải là vì gánh tội thay cho anh sao.”
Nói chuyện với hắn, dù sao vẫn cần chờ đợi một thời gian để hắn phản ứng. Nghe thấy hắn thản nhiên nói.”Vừa rồi là ngoài ý muốn.”
“Đinh!” Thang máy cuối cùng đã tới.
“Có thể do tràng vị không được thoải mái.” Hắn bình thản nói xong, liền bước tới, ta đương nhiên bám theo.
Không ngờ hắn đột nhiên xoay người, duỗi thẳng cánh tay đặt lên trán ta, ngăn không cho ta đi tới. Như đã suy nghĩ cặn kẽ, liền chậm rãi mở miệng. “Cô chờ chuyến sau