Tác giả: Trùng Tiểu Biển
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341243
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1243 lượt.
g hăng quay đầu lại, trừng mắt nhìn ta…
Bởi vì nét mặt của hắn căn bản là không thể khẩn trương được, cũng không hề cảm thấy hổ thẹn khi ‘Toàn bộ thế giới chỉ còn đợi mỗi một mình hắn’, cho nên dù bước chân của hắn có thoáng đi nhanh một chút, cũng là do ông chú mặt trắng lôi kéo quá gấp gáp mà thôi.
Cho nên, ta có cảm giác, hành vi khiêu khích ta ở trước máy chơi game vừa rồi của Nghiêm Tử Tụng, từ lâu đã như hoa phù dung sớm nở tối tàn.
Ta nhanh chân bước đến bên cạnh ông chú mặt trắng, quyết định làm một cuộc điều tra đơn giản trước. Vì vậy, tươi cười hỏi: “Chú ơi, chú họ gì ạ?”
“…” Dừng lại, rõ ràng ứng phó, “Bạch.”
Tả thực a! – Ta cảm thán.
“Không có gì thì đừng cản trở tốn thời gian.” Tốc độ âm thanh phối hợp với bước chân của chú, vô cùng nhanh.
“Chào chú Bạch! Cháu là Tương Hiểu Mạn, là bạn gái thân mật của Nghiêm Tử Tụng. Xin hỏi bây giờ hai người muốn đi đâu ~ làm gì vậy ạ?”
“…” Dừng lại, trả lời nhát gừng, “Đánh nhau!”
“Xin hỏi, là đơn đả độc đấu hay đánh hội đồng vậy ạ?”
“…” Dừng lại, nhíu mày, “Khác nhau sao?”
“Có chứ ạ.” Ta bảo trì tốc độ phát thanh, “Đơn đả độc đấu thì chỉ có một người đang chờ hắn, còn đánh hội đồng thì hà tất phải chờ hắn?”
“…”
“Cô cút đi!” Nghiêm Tử Tụng đột nhiên cắt đứt cuộc phỏng vấn của ta.
“Tôi tán thành…” Ông chú mặt trắng dĩ nhiên vẫn vừa nói vừa bước đi, sau đó nhìn ta, bước chân thoáng khựng lại, trong giọng nói có vài phần ngập ngừng, “Còn nữa, tôi không phải là chú…”
“Vậy…” ta chần chờ, “Cô?”
Ông chú mặt trắng trừng đôi mắt trắng dã, liếc mắt nhìn lại giống như một miếng da bánh trung thu, dừng bước, “Tôi làm em trai của cô còn được nữa là!”
“Ha ha ha ha…” Tuy rằng chẳng có gì đáng cười, nhưng ta vẫn phối hợp ôm bụng cười to, cố sức vỗ vai chú Bạch tán thán, “Chú thật là hài hước quá đi!”
Đầu tiên hắn trừng mắt nhìn ta, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi mới có mười chín tuổi thôi!”
“Oái…” Ý cười trong mắt ta lập tức tiêu tan, thiếu chút nữa đã bị nước bọt làm cho nghẹn chết –
Mười chín tuổi? !
…
Ta nhìn nhìn mặt hắn, nghiêm trang, “Chú sinh ngày 29 tháng 2 hả?”
“Cái gì?” Hắn nghe không hiểu.
Ta nheo mắt, bộ dáng này hẳn là bốn năm mới sinh nhật một lần… đúng không.
Khu trò chơi đông nhất của tầng bảy nằm tương đối độc lập, gần như tách biệt với những nơi khác. Người đến chơi game cũng tương đối lớn tuổi hơn.
Bên đó bày mấy bộ máy chơi game nhập vai lớn. Đại bộ phận đều dùng bộ điều khiển bằng tay để nhập vai nhân vật trong game mà đánh nhau kịch liệt. Trước các máy game có một hàng ghế gỗ. Bên kia là màn hình thật lớn, trình chiếu những hình ảnh của game.
Sau đó chú Bạch… chú em họ Bạch túm lấy vai của Nghiêm Tử Tụng rồi vừa ấn hắn ngồi vào vị trí chính giữa, vừa ồn ào nói: “Nhường chỗ đi, nhường chỗ đi!” Ngay sau đó, chú em ném cho hắn một bộ tay cầm.
Một người vừa nhai kẹo cao su chóp chép vừa thổi phù phù bộp bộp, oán giận, “Đại Đông đã đợi lâu lắm rồi! Bây giờ cậu mới đến!”
Ta đảo mắt nhìn quanh đám người. Ồ, Đại Đông, hẳn là nói về cái người kia, thoạt nhìn giống như một.
Quả nhiên là đến chơi game, thảo nào Nghiêm Tử Tụng còn mang cả mắt kính theo nữa, tuy rằng chỉ nhét trong túi quần.
Nghiêm Tử Tụng nhìn bộ điều khiển trong tay, đột nhiên quay đầu tìm kiếm xung quanh.
Ta nhanh chóng nhảy ra trước mặt hắn, cười: “Tìm em hả?”
Hắn không hé răng, đột nhiên ra vẻ như đang đăm chiêu suy nghĩ một lúc rồi hỏi ta: “Cô có biết chơi cái trò này không?”
Ta nhìn màn hình LCD trước mặt, nhún vai: “Không biết.”
Hắn vừa dừng một chút, quả thật ném bộ điều khiển cho ta, chậm rãi nói: “Lên đi.”
“Ặc! Nghiêm Tử Tụng, không phải cậu chứ! Đưa một đứa con gái ra đánh thay sao!” Đại Đông kia oán giận.
Nghiêm Tử Tụng chậm rãi tằng hắng một tiếng, hai tròng mắt vẫn mông lung như trước, cũng không biết có phải khinh bỉ đối phương hay không, chỉ nghe thấy hắn nói: “Cậu thắng được cô ta đi rồi nói.”
Ta nhìn màn hình lớn, cũng là trò chơi đánh nhau kịch liệt, cảm thấy đây hẳn là phần thăng cấp của trò Street Fighter.
Chú em họ Bạch lo lắng nhìn ta, có lẽ nội tâm đang độc thoại: Cô có được không đó!
Ta đã nói rồi mà ~
Ta không biết.
Ta
Không
Biết.
Street Fighter thăng cấp lên đến màn hình cảm ứng luôn rồi, ta còn xưng bá thế nào được nữa ╮(╯_╰)╭
Chỉ có điều, nhìn Nghiêm Tử Tụng tha thiết muốn thắng quá, ta đành phải tận lực thôi!
Nhưng ta còn đang thăm dò các loại phím chiêu thức, đã bị đánh bại…
Tên Đại Đông kia liền rống lên: “Ặc! Nghiêm Tử Tụng, đem một đứa chíp hôi ra thi đấu, cậu khinh người quá đó!”
Nghiêm Tử Tụng đột nhiên lấy mắt kính ra, thần không biết quỷ không hay giắt lên sống mũi. Đường viền khuôn mặt có thể nói là hoàn mỹ không tỳ vết.
Khán giả đứng xung quanh muốn nói lại thôi. Ngay cả chú em họ Bạch, quả thật giống như không tim phổi chất chưa thiên ngôn vạn ngữ: “Nghiêm…”
“Mạn… (chờ chút)” Chỉ thấy Nghiêm Tử Tụng dừng một chút, chậm rãi tháo mắt kinh xuống, dùng ngón trỏ và ngón tay cái nhẹ nhàng day đè huyệt t