Tác giả: Trùng Tiểu Biển
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341223
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1223 lượt.
i, tiếp tục ghé vào trên bàn nghĩ. Thái độ của bố mẹ khi đối mặt với hạnh phúc của con cái, khó tránh khỏi lợi thế. Nhưng thật ra ta nghĩ, đối với mẹ ta mà nói, không sao, nuôi hắn cũng tốt mà.
“Tương Hiểu Mạn!” Thấy ta mãi vẫn không trả lời, mẹ ta liền rống lên.
Ta cấp tốc ngẩng đầu lên, nhìn mẹ ta lấy lòng, sau đó cười cười. “Mẹ! Bữa cơm tất niên năm nay, mời anh ấy đến nhà mình ăn bữa cơm được không?”
Mẹ ta nhìn ta, “Người nhà của nó đâu?”
Ta nhẹ nhàng mỉm cười, sau đó nhào vào lòng mẹ, làm nũng, “Mẹ, đồng ý đi mà. Để con khỏi phải tiên trảm hậu tấu.”
Mẹ ta tuổi đã trung niên, cũng béo phì rồi, da thịt mềm mại ấm áp lắm, luôn là chỗ dựa lớn nhất, hậu thuẫn kiên cường nhất của ta.
Thế nhưng, người nhà của Nghiêm Tử Tụng đâu?
Ta nghĩ, bây giờ, là ta.
Tình Yêu Thăng Cấp
Hôm nay là tết mừng năm mới của Trung Quốc, bầu không khí tươi mới và náo nhiệt trước nay chưa từng có.
Trên đường thường xuyên vang lên những tiếng pháo tết lạch tạch ì đùng. Khói pháo bốc lên nhiều đến nỗi trên bầu trời thỉnh thoảng lại bị phủ một màn khói lửa màu châu đồng. Còn có mấy đứa nhỏ hay nghịch ngợm hì hì nháo nháo đốt mấy quả pháo nhí –
“Đùng”, “Đùng”. “Đùng” !
Hôm nay chính là năm mới rồi.
Sinh ra một đứa con thích nghịch phá như ta, đầu óc của mẹ ta tự nhiên cũng rất linh hoạt, đại để cũng đã đoán được hoàn cảnh của Nghiêm Tử Tụng.
Bà cũng không phải là không thông tình đạt lý như ta tưởng tượng. Có lẽ vì biết có cản cũng không cản nổi ta, hoặc là biết càng ngăn cản càng tạo cơ hội cho ta phản bội, cho nên cứ để mặc.
Nhưng bà nói với ta một câu: Đây là sự lựa chọn của con.
Ý vị sâu xa.
Có nghĩa là, mẹ ta không muốn sau này ta cùng đường rồi lại quay về tìm bà đòi tiền…
Bà chần chừ một lúc rồi cũng gật đầu nói, tết này dẫn nó về đây ăn bữa cơm đi.
Mẹ vợ gặp con rể…
Mẹ muôn năm, âu da!
Phàm là mẹ vợ, ai cũng đều lo lắng ba điều về con rể ——
Quá đẹp trai.
Quá nhiều tiền.
Không có tiền.
Nghiêm Tử Tụng chiếm mất hai điều rồi, cầu nguyện Bồ Tát phù hộ cho hắn…
Ôi, Bồ Tát đại nhân, chỉ cần khuôn mặt của Tiểu yêu quái không đổi, tất cả đều có thể thương lương ~
***
Ăn xong bữa sáng, ta kéo hắn đến chợ hoa.
Hắn không cự tuyệt.
Người đi chợ hoa rất đông, ta kéo cánh tay hắn, hai người đi gần sát vào nhau.
Ban đầu hắn cứ đẩy ta ra, một lần, hai lần, nhưng sau đó trời trở lạnh, hắn lại cùng ta nép sát vào sưởi ấm cho nhau, quên cả giãy.
Tiếng cò kè mặc cả, tiếng la hét, mùi hoa hỗn loạn. Chúng ta đi giữa dòng người, lại đi rất chậm, không có mục đích. Bởi vì hắn không có tiền, còn ta, từ sau cuộc du ngoạn trở về cũng tuyên bố phá sản.
Túi tiền trống trơn, thanh liêm.
Thế nhưng người không răng vẫn muốn học nói. Con người là chúa tiện nghi, tiện nghi của nghèo hèn cũng là tiện, cứ có là có thể hài lòng.
Ta bắt đầu hát.
Đã lâu không hát, trong miệng như có rát vàng, xem ra là do trước đây bảo dưỡng thỏa đáng. Trước đây ta hát cho vui, bây giờ ta chỉ muốn hò hét cho thỏa lòng.
Bởi vì ta len lén lấy trộm mắt kính của hắn đeo lên, đại khái cũng biết được trời đất quay cuồng là thế nào, cũng có thể biết được choáng đầu là có tư vị gì. Cho nên bắt đầu hồi tưởng lại chuyện mẹ ta từng nói, trong thời gian ta đi du ngoạn một mình, không ngờ hắn có thể chịu đựng những cơn choáng đầu để đeo mắt kính, cứ cuối tuần lại đến tiệm bánh bao nhà ta. Ta luôn cảm thất đặc biệt uất ức.
Ta nghĩ hắn không thể nào chỉ vì muốn phân biệt rõ các loại bánh bao, cũng không có khả năng nhất kiến chung tình với tiệm bánh bao nhà ta.
Cho nên ta đoán, ta là thần nữ có mộng, hắn là vua chẳng lẽ lại vô tâm.
Có nhận định như vậy, không ngờ lại khiến cho ta duy trì tâm tình cao vút trong suốt một thời gian dài.
Ngày hôm nay, hắn vẫn như trước, nhìn không rõ.
Nhưng cho dù có đi một mình trên phố, hắn cũng sẽ không đeo kính…
Lạp lạp lạp.
Thành thật mà nói, ta nghĩ mình hát cũng khá hay, chỉ là đã từng có người thượng tấu rằng, tàm tạm. Nhưng Nghiêm Tử Tụng có thể chịu được là tốt rồi, nói không chừng, hắn còn thích nữa là đằng khác ——…
Có một loại vi khuẩn gần đây rất lưu hành.
Tên của nó là… vi khuẩn tình yêu.
Hắt xì!
Đi hội, thuận lợi hái trộm được ven đường hai trái kim kết (quất), nghĩ thầm sẽ đem cúng, cầu được đại cát đại lợi, sau đó lấy xuống, lột da đút cho hắn ăn.
Thông thường hắn sẽ không cự tuyệt bất cứ thứ gì được đưa đến bên mép. Nhưng hắn biết quá rõ quả kim kết chua đến mức không gì sánh được, khẽ nhíu đầu mày, nhìn ta nói: “Chua lắm.”
“Nào nào.” Ta híp mắt cười, không cho hắn cự tuyệt.
Hắn dừng một chút, sau đó liếc mắt nhìn ta, nhưng không hề cự tuyệt ta, há miệng nuốt vào —— Chỉ trong nháy mắt, toàn thân hắn nhẹ nhàng run lên, hai vai hơi co rút, vùng xung quanh lông mày cũng rít rịt lại với nhau.
Chỉ một chút biểu tình rất nhỏ này, cũng làm ta thích thú vô cùng. Nhất thời sắc tâm nổi dậy, ta co chân, nhanh chóng hôn lên mặt hắn một