Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen
Tác giả: Trùng Tiểu Biển
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341220
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1220 lượt.
Nhà chúng ta bình thường có một chiếc bàn vuông bốn chân, tết đến liền y theo truyền thống, trên mặt bàn chất đầy đồ.
Hôm nay bày biện trái cây như rừng, hương vị bốn phía.
Ta dọn cơm xong, kêu Nghiêm Tử Tụng ngồi xuống rồi tự mình cũng ngồi xuống sát bên cạnh hắn, chừa lại một chỗ rất lớn.
Ba mẹ ta chỉ đành tiếp tục dùng ánh mắt không biết nói gì nữa mà nhìn ta.
Nghiêm Tử Tụng ăn cơm ta nấu, rất chăm chú.
Lúc này, có lẽ hắn ý thức được cử chỉ loại này không đúng cho lắm, bèn dừng lại, giữ nguyên hiện trường.
Sau khi dừng lại, hắn suy nghĩ một chút, nghĩ như vậy lại càng không tốt, đành phải tiếp tục cắn vào.
Lúc này hắn lại bớt chút thời gian liếc nhìn ba ta, liếc xong mới nuốt toàn bộ vào miệng.
Ta cũng không thèm để ý có dính nước bọt của hắn hay không, cười hì hì tiếp tục gắp rau ăn.
Nhưng thật ra Nghiêm Tử Tụng lại càng cúi đầu thấp xuống.
Trước giờ ta không hề nghĩ đến, trước mặt người lớn, không ngờ hắn lại xấu hổ như thế. Gào khóc, đáng yêu chết đi được.
“Nào nào, đậu hũ nè.”
“Đùi gà nha!”
“Bao tử heo nhé!”
Ta nhiệt thiệt gắp thức ăn.
Mẹ ta trừng ta, có lẽ bà cảm thấy con gái lớn thật sự không thể giữ.
Bởi vì ánh mắt bắn phá khắp nơi, ta đành phải hiếu kính ba ta một cái đầu gà, mẹ ta một cái phao câu. Ngụ ý năm sau đầu xuôi đuôi lọt, đến nơi đến chốn!
Mẹ ta đột nhiên đá qua một cước, đáng tiếc chân bà quá ngắn, đá không tới.
Ta liếc mắt nhìn qua Nghiêm Tử Tụng. Ta gắp gì thì hắn ăn nấy, gắp bao nhiêu hắn ăn bấy nhiêu. Ăn hết chỗ ấy ta đoán chắc là hắn no đến chết mất. Nhưng không sao, có người nói, dung lượng của dạ dày người tỷ lệ thuận với tiềm chất của người đó, có lúc cũng sẽ bạo phát…
Ba ta đột nhiên hỏi một câuu, “Cậu và Tiểu Mạn học chung trường à?”
Thoáng nhìn thấy Nghiêm Tử Tụng dừng một chút, ngẩng đầu nhìn nhau, gật đầu.
Có lẽ danh tiếng của trường chúng ta cũng khá, hai người bọn họ không hề dị nghị, “Cùng khóa à?”
“Năm hai.”
“Cậu và Tiểu Mạn của chúng tôi bắt đầu từ khi nào?”
Ồ, nếu như tính từ lúc ta thầm thương trộm nhớ, vậy thì cũng rất nhiều năm rồi nhỉ. Sau đó ta nghĩ, nếu hắn dám nói chúng ta chưa hề bắt đầu, ta sẽ bưng nguyên tô canh gà hầm hoài sơn đổ từ trên đầu hắn đổ xuống!
Mưu sát chồng!
Nghiêm Tử Tụng quả nhiên dừng lại một chốc lát, sau đó hắn đột nhiên nhìn về phía ta. Một đôi mắt hoa đào câu hồi hư hư thực thực phát ra tín hiệu xin trợ giúp, yếu ớt nháy ta một chút…
Bản mo – rát, không ngờ lại dám xuất chiêu này! Cho nên ta không có tiết tháo, trực tiếp đầu hàng, nhún nhún vai nhìn ba mẹ ta cười cười, “Ba, ba bắt đầu làm cái bánh bao đầu tiên từ khi nào vậy?” Không đợi ông trừng ta, ta cười cười gắp thêm cho Nghiêm Tử Tụng một chút rau xanh, “Phàm là người nào sa đà vào quá khứ, đều sẽ không có tiến bộ. Ba phải tự mình kiểm điểm lại đi!”
Ta vộ tội chớp mắt mấy cái.
“Mày câm miệng.”
Thấy ba ta hí mắt trừng ta, ai… chuyện này không thể trách ta! Đó chỉ có thể đổ thừa, tình ta quá lớn ta quá si! Âu da!
Sau đó, ông tiếp tục hỏi Nghiêm Tử Tụng, “Tương lai cậu dự định làm gì?”
“Anh ấy học quản lý!”
Trong khi ba đặt câu hỏi thì mẹ vẫn đang đánh giá Nghiêm Tử Tụng, lúc này đột nhiên dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn chằm chằm vào ta. Sau đó lại đột nhiên ý thức được làm vậy thật bất lợi cho công cuộc ghi danh sử sách ngàn đời của bà. Vì vậy nhếch miệng, ý bảo ta phải câm miệng.
Mẹ ta gắp một miếng thịt gà, “Nghe Tiểu Mạn nói hoàn cảnh của cháu không tốt.”
“…Dạ.”
“Hai đứa, dự định tiến xa?” Mẹ ta vĩnh viễn luôn nói thẳng, người nhanh lời nói cũng nhanh.
Nhưng những lời này…
Ta cũng không có đáp án.
Ta nâng chén lên, bới một thìa cơm thật to, đột nhiên không muốn nhìn biểu tình của Nghiêm Tử Tụng. Mà có lẽ là, sợ nhìn.
Sợ nhìn thấy hắn trầm mặc.
Sợ nhìn thấy hắn không thể nói phải.
Có lẽ hắn cũng không xác định được.
Nhưng nếu nói ‘dự định’, không bằng nói ‘có thể’, có thể tiến thật xa.
Nhưng ta lại không nghe thấy hắn trả lời, vì vậy nhẹ nhàng cong khóe miệng lên cười tự giễu. Có thể là chỉ vì hắn không muốn dối gạt ta.
“Hai đứa phải cùng nhau, bác sẽ không phản đối.” Mẹ đột nhiên nhìn Nghiêm Tử Tụng vô cùng chăm chú, dừng một chút rồi nói tiếp, “Thế nhưng, bác chỉ có một mình Tiểu mạn là con gái cưng duy nhất.”
Trong nói có chuyện.
“…” Ta biến sắc.
Mẹ ta từng nói với ta rằng, “Nếu như mẹ và ba thời đó không quá bận rộn, nhất định sẽ sinh cho mày một đứa em trai. Sau đó, xem như mày không tồn tại.” Nhưng thật ra ba ta hạ tốp rất sớm. Sau đó mẹ ta cũng vì hiệu quả nhà máy và lợi ích cá nhân, trực tiếp theo ba, hai vợ chồng đồng tâm hiệp lực mở tiệm bánh bao.
Nhưng lâu như vậy cho tới nay, cũng chưa thấy bọn họ nhắc lại ý niệm đó nữa. Bây giờ bà lại nói với Nghiêm Tử Tụng rằng, bà chỉ có ta là con gái cưng duy nhất…
Ai, cảm thương thay cho tấm lòng của cha mẹ trong thiên hạ.
Ta uống một ngụm canh, cười cười nói: “Đâu đâu, đa tạ đa tạ, con cũng chỉ có một mình mẹ là mẹ mà thôi