80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Tác giả: Trùng Tiểu Biển

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341225

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1225 lượt.

cái.
Hắn thoáng giật mình, sau đó chuyển tầm nhìn, thần sắc hình như có chút xấu hổ.
“Cô… hôn tôi.”
“Ừm! Không thích à?”
“…”
Ta cười cười, biết nghe lời phải, “Sau này em sẽ không…”
Sau một khắc, hắn đột nhiên đoạt lấy trái kim kết còn lại trong tay ta, cắt ngang lời ta nói bằng một động tác ít nhiều có hơi thô lỗ, chắc hẳn là vì muốn che giấu tâm trạng xấu hổ của mình.
Chỉ thấy hắn ngậm ngậm miếng quất trong miệng, sau đó vừa nhăn nhó vừa lột vỏ quất, cuối cùng đưa tới bên miệng ta, lại chép chép nuốt sự run rẩy trong miệng xuống, liếc mắt nhìn ta, thản nhiên mở miệng nói: “Cô cũng nếm thử đi… Thật sự rất chua.”
Sau đó hắn thoáng dừng lại, trong ngôn ngữ ít nhiều có chút không được tự nhiên, “Cũng đâu đến nỗi chua như vậy…”
Nhìn hắn, ta ức chế không nổi ý cười.
Vì vậy, không hề nghĩ ngợi đã nuốt vào miệng, thuận tiện ‘Không cẩn thận’ để đầu lưỡi huých trúng ngón tay hắn… Tấm tắc, ăn bẩn sống lâu!
Sau đó “Tê ~” một tiếng, thở dốc vì kinh ngạc, con mắt nheo chặt, toàn thân chua đến rùng mình, khoa trương ồn nháo: “Nghiêm Tử Tụng, anh gạt em, chua chết đi được!”
Cảm giác như hắn nhẹ nhàng kề sát vào ta, tựa hồ muốn nhìn ta cho rõ. Đột nhiên cười nhẹ ra tiếng, khuôn mặt tươi cười bừng sáng. Chân mày cong cong, nhẹ nhàng hiền hòa, ấm áp xua tan cả mùa đông.
Nhìn dáng vẻ tươi cười của hắn, ta có chút thất thần. Hắn cười đẹp quá!
“Cô ngốc!” Hắn nói.
“Gã ngốc!” Ta cười cười, sau đó nói tiếp, “Em là cô ngốc, anh là gã ngốc, hai ta trời sinh một đôi rồi!” Sau đó tiếp tục cố gắng đấu tranh với vị chua đến rùng mình trong miệng. Nhưng thật ra, hắn nói cũng đúng, không đến nỗi chua như vậy, trôi qua cổ họng còn để lại chút thanh thanh ngọt ngọt…
Lại ngẩng đầu lên nhìn Nghiêm Tử Tụng, phát hiện hắn bỗng nhiên trầm mặc, tựa hồ đang chần chờ suy nghĩ, dáng tươi cười trên khóe miệng cũng mất đi ít nhiều.
Lòng ta căng thẳng.
Nhưng ngay vào lúc ta đang oán giận sao quả quất này trong vị chua lại còn ẩn chứa đau khổ thì hắn bỗng dưng lại như có cảm ngộ, khóe môi nhẹ nhàng vung lên, tinh tế tỉ mỉ nhìn ta, không nói một lời.
Hô ~
Ta cũng không biết vì sao lại muốn thở dài một hơi.
Đột nhiên có chút bất đắc dĩ, tâm tình của mình sao lại khinh địch như vậy, để hắn làm ảnh hưởng, cho dù chỉ là một cử chỉ, một ánh mắt lơ đãng của hắn.
Sau đó hung hăng ngắt hắn một cái.
Nghe hắn nói: “Đau quá.” Ta cũng không quan tâm, quang minh chính đại trừng hắn: Đồ giảo hoạt! Còn không chính miệng thừa nhận ta là bạn gái của hắn…
Sau đó, ta lại khách sáo kết luận, như vậy cũng được rồi. Chỉ cần hắn cũng không cự tuyệt ta.
“A a!” Ta cấp tốc mở rộng tâm tình bất lương, mắt sắc thoáng nhìn thấy một bảng quảng cáo rất dễ thương, trước mắt sáng ngời, lôi kéo áo phông của Nghiêm Tử Tụng, chỉ một ngón tay ra hét lên, “Bên kia!”
Sau đó lập tức chạy đi, vọt đến một gian hàng mỹ nghệ, cầm một cặp búp bê tình yêu rất dễ thương lên thưởng thức.
Đáng yêu quá! Ta vẫn cầm búp bê, quay đầu lại đột nhiên phát hiện không thấy bóng dáng Nghiêm Tử Tụng đâu cả, rất hiển nhiên đã bị đoàn người đông đúc kia chôn vùn rồi.
Bán cao! Người thân yêu đang ở nơi nào?
Hiển nhiên là ta đã nghĩ quá nhiều. Dáng người cao lớn cộng thêm ngoại hình của hắn như vậy, chỉ cần những chiếc xe tải, ô tô chậm rãi đi qua, hắn tự khắc sẽ xuất hiện. Chiếc áo phông xám trắng, quần jeans màu xanh đậm, khuôn mặt tuấn mỹ, trực tiếp cướp lấy tất cả tầm nhìn của mọi người.

Gặp nhau giữa biển người trăm sông ngàn núi…
Ặc, hóa ra anh vẫn ở đây…
Nghiêm Tử Tụng đứng ở đằng xa, nheo nửa mắt, tựa hồ đang tìm kiếm xung quanh. Vùng xung quanh lông mày cau lại, tiết lộ hắn đang rất khẩn trương…
Người qua lại rất đông, hắn không nhìn thấy ta. Trong khi ta rõ ràng đang đứng ngay trước mặt.
Ta trông thấy hắn nhẹ nhàng nắm chặt tay lại, thấy lông mày hắn càng lúc càng nhíu chặt, thấy khóe miệng hắn giật giật, tựa hồ đang lẩm bẩm cái gì.
Có thể hắn đang nói: Tương Hiểu Mạn.
Tên khốn khiếp, ta ghét hắn khi không lại làm ta động lòng như vậy.
Ghét hắn!
Rất ghét hắn!
Nhưng ta chỉ chậm rãi đi lên trước, vòng ra phía sau hắn, ở giữa đám đông, ôm lấy hắn.
Thân thể hắn không chút phòng bị đã bị ta ôm chặt, sau đó hắn nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, nhẹ nhàng nói: “Tương Hiểu Mạn…”
Ta cố sức dán trán lên lưng hắn, ta nói: “Nghiêm Tử Tụng, em ở đây.”
“Tương Hiểu Mạn.”
Từ lúc hắn quen biết với ta, nói nhiều nhất cũng là ba chữ này.
Nhiều đến nỗi ta thậm chí còn hiểu lầm, hay là cả đời này hắn đều sẽ nhớ kỹ tên ta.
Hiểu lầm hắn sẽ rất khó quên được ta.
Hay là, so với việc ta quên hắn, càng khó hơn.
Sau đó, hắn chần chờ chốc lát rồi đột nhiên mở miệng, “Có người tìm cô.”
Ai? Từ phía sau lưng hắn, ta thò vẻ mặt đáng yêu của mình ra, liếc mắt nhìn ——.
Chết cha! Tay ta vẫn đang cầm cặp búp bê tình yêu kia ~
***
Buổi trưa, cùng hắn đến quán lề đường ăn đồ nướng. Buổi chiều lại đi dạo một vòng nữa, mãi cho đến khi sắp tan chợ hắn mới đưa ta về nhà.
Trời vẫn còn sáng, trên