XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Tác giả: Trùng Tiểu Biển

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341207

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1207 lượt.

au đó dùng lực lắc lắc, dùng giọng nói thoải mái hỏi, “Nghiêm Tử Tụng, anh có yêu em không?”
Nghiêm Tử Tụng trầm mặc một lúc, nhìn về phía trước, ánh mắt sâu xa. Hắn nói, “Thế nào… mới được gọi là yêu em?”
Thế nào ư?
Ta khoa trương rùng mình một cái, phát hiện, cái từ ‘Yêu’ này quả nhiên rất buồn nôn. Sau đó nhún vai cười cười, “Không biết nữa, coi như em chưa hỏi gì đi!”
Nhưng ta vẫn nắm tay hắn, lắc lắc.
Nghiêm Tử Tụng, em nhất định sẽ cùng anh suốt đời không chia ly






Tối hôm đó quay về ký túc xá, ta đột nhiên nhớ tới đã lâu rồi không đụng đến quyển nhật ký, sau đó lấy nó ra, viết lại cảm giác hôm nay. Viết xong, lật lại những trang viết về nỗi nhớ Nghiêm Tử Tụng trong những ngày đi du lịch một mình, đột nhiên bị nó làm cho cảm động quá chừng.
Lại ngẩng đầu ngẫm nghĩ, bất ngờ nhớ ra hôm nay đúng là mồng bốn tháng tư, mới phát hiện sinh nhật của ta đã qua rồi.
Sinh nhật ta là ngày cá tháng tư, chính là cái ngày mà thượng đế đã đùa giỡn với bố mẹ ta.
Hai người bọn họ đều thích chúc mừng sinh nhật ta theo lịch âm, cứ nói rằng chưa tới ngày, cho nên không gọi điện thoại. Nhưng tại sao chính ta cũng quên mất tiêu? Mỗi năm cứ đến cái ngày long trọng đáng vui mừng này, ta đều ân cần thăm hỏi những người thân thiết xung quanh mình nhân dịp lễ vui. Kết quả, năm nay không ngờ ta lại hoàn toàn quên bẵng đi. Thất bại, thật quá thất bại!
Hơn nữa, vì sao các bạn trong khoa lịch sử lại thờ ơ với ngày cá tháng tư quá vậy, thậm chí còn không dùng hành động thực tế để nhắc nhở ta một chút. Các ngươi cứ nói dối đại một câu là dây giày của ta chưa buộc cũng không được sao? Chẳng lẽ đại não của cả đám đều bị hóa thạch hết rồi?
“Không cực khổ.”
Ta cười, có trời mới biết vì sao ta lại có được niềm tự hào đó.
***
Ngày tháng trôi đi bình tĩnh giống như nước mũi của trẻ con, cứ lặng lẽ mà chảy lòng thòng. (Docke: ( ! o ! ),)
Hết tháng tư lại đến tháng năm.
Ngày mồng một tháng năm được nghỉ dài hạn.
Ta phát hiện đó chính là điều ta đang mong đợi. Ta muốn ghé thăm phòng bếp của Nghiêm Tử Tụng.
Nhưng trước kỳ nghỉ một ngày, ta chạy đi tìm hắn để cùng nhau về nhà, mới biết hắn đã chạy trước rồi. Một gian phòng ký túc xá bốn người, vậy mà một mống cũng không có, cửa đóng then cài.
Ta cứ tưởng ngày này năm ấy chúng ta chưa quen thân nên mới thế, ai ngờ năm nay, hắn vẫn thờ ơ như trước, không thèm đợi ta!
Đầu ta bốc khói!
Trong ba lô vạn năng của ta lúc nào cũng có dao, bút lông dầu, kéo… các loại để phòng ngừa vận xui. Hôm nay đúng là hữu dụng, ta lôi cây bút lông dầu ra, viết lên cửa phòng ký túc xá của bọn hắn: ‘Nghiêm Tử Tụng là tên chó đẻ, chuyên ức hiếp bạn gái! – Tương Hiểu Mạn bất hạnh đề bút.’
Ngươi biết rồi đó, những chữ này tương đối mang tính nghệ thuật, ta viết vô cùng chậm rãi tỉ mỉ. Mấy anh khóa trên lưng mang hành lý chuẩn bị về nhà, đứng xung quanh đều dùng ánh mắt quái dị để đánh giá ta. Ta nghĩ, hiệu quả cũng không tệ lắm.
Ta nghĩ, nếu nghỉ lễ xong quay lại, Nghiêm Tử Tụng nhìn thấy dòng chữ này mà không bị sặc nước bọt chết đuối thì ta đi đầu xuống đất. Đến lúc đó, ta xem hắn sẽ làm thế nào, hừm!
Một mình cô linh trở về nhà, sau đó ngủ đến quên cả trời đất. Lại điều chỉnh tâm tình suốt một buổi tối, sáng sớm hôm sau, ta vẫn vác rau xanh cơm gạo đến nhà Nghiêm Tử Tụng.
Có câu nói rằng lao động là quang vinh, người lao động là vĩ đại. Lòng ta luôn nghĩ, những lời này được sáng tác ra là để dành nói về ta đó, quả thật không sai chút nào.
Kết quả, Dư Hoàng Nhung đang bưng tô miến lên húp, vẻ mặt giống như đang chạy xe không thắng, còn Nghiêm Tử Tụng vẫn chẳng thấy tăm hơi.
Tuy biết cô nam quả nữ ở chung một phòng cũng không có gì hay, nhưng ta vẫn chạy ào vào phòng, rống to, “Mau giao Nghiêm Tử Tụng ra đây!”
Hắn liếc mắt nhìn ta, trong miệng còn đầy miến là miến, sau đó buông tô xuống, hỏi ta, biểu tình cũng chẳng có vẻ gì là bất ngờ, “Thật may là cô đã đến.” Hắn dừng lại một chút, “Rốt cuộc là cô đã nói cái gì với anh họ vậy?”
“Có ý gì?”
“Sáng sớm hôm nay hắn đã nấu cho tôi một tô miến đầy ắp rồi chạy biến đi mất tiêu.”
“…” Rất thần kỳ nha, Nghiêm Tử Tụng xuống bếp hả…
Ta hỏi, “Anh ấy đi đây rồi?”
“Làm thêm.” Hắn sờ sờ cằm. “Vì sao anh họ lại đi làm thêm, mà còn là ngày nào cũng đi làm?”
Vẻ mặt này…
Ta nghĩ, với khuôn mặt đó, ngươi rất khó có thể nói không biết với hắn. Hơn nữa, sự kiên trì trong đáy mắt của hắn sẽ khiến cho ngươi cầm giữ không được.
Sau đó, ta ngắm nghía hắn rồi bưng ghế đến ngồi xuống đối diện hắn. Quan sát nét mặt của hắn, suy nghĩ một chút rồi đột nhiên đặt câu hỏi, “Anh có biết chính xác chuyện trong gia đình anh ấy không?”
Dư Hoàng Nhung trầm mặc, lại nâng tô lên, “Hôm lễ Thanh Minh, có phải hắn đã đến tìm cô không?”
Ta gật đầu.
Dư Hoàng Nhung nhếch miệng, trong giọng nói lộ rõ vẻ cảm khái, “Thanh Minh những năm trước, hắn đều nằm một mình trên giường, nếu không đi học thì không xuống giường, một câu cũng chẳng nói.