Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Tác giả: Trùng Tiểu Biển

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341211

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1211 lượt.

ôi môi đỏ mọng như bỏng lửa, sắc mặt cũng đỏ mọng của ta, muốn nói rồi lại thôi.
Ta đứng trên sân thượng, lấy chiếc gương nhỏ ra mân mê đôi môi đỏ mọng của mình. Nghĩ, ta còn không nhịn được cắn môi Yêu quái đại nhân một cái, cố ý tuyên cáo chủ quyền.
Nhớ lại cũng thấy thật là phong cách. Giữa chốn đông người qua lại mà hôn môi nồng nhiệt, cũng không ai đi báo án tố cáo chúng ta phá hoại thuần phong mỹ tục. Hồi đó chẳng nhớ là chú bảy hay chú tám của ta nữa, đã nhổ một bãi nước bọt ở ngay trạm xe lửa, liền bị một bác gái túm được, bắt phạt 50 đồng.
Tắm rửa xong, thay quần áo rồi ngồi đờ ra trên ghế. Không biết vì sao trong lòng như có một khoảng trống, lúc này mới phát hiện ra Nghiêm Tử Tụng còn chưa nói thích ta, cũng chưa hề nói một lời tỏ tình nào.
Chẳng lâu trước đây, ta cho rằng cả đời này cũng không quấn lấy vấn đề này nữa, nhưng hóa ra con người thật sự sẽ thay đổi. Điểm then chốt ở đây là thay đổi nhiều hay ít, thay đổi thành tốt hay đồi bại.
Ta rất chú ý đến nó.
Ta bắt đầu cất tiếng hát, “Ái – tình, chỉ là một trò chơi đơn giản, tuyệt đối không đáng kinh ngạc!”
Hát xong câu này, ta lớn tiếng tuyên bố, ta và Nghiêm Tử Tụng đang cặp bồ.
Thấy môi ta đỏ mọng lên không, là hắn hôn đó.
Ước ao chưa, hả, hả!
Báo cáo tình hình một cách ngắn gọn xong, ta bò lên giường ngủ. Nằm một hồi, lôi từ dưới gối ra chiếc hộp đựng chiếc lắc tay hắn tặng, sau đó lấy nó ra đeo vào.
Ta nghĩ, hay là đeo vào rồi, coi như chúng ta đã xác nhận công khai.






Mùa mưa kéo dài đến tận Thanh Minh.
Tiết Thanh Minh năm nay là ngày thứ năm.
Gia đình Lôi Trấn Tử thật ra rất truyền thống, cho nên cứ nhất định bắt cậu ta trở về tảo mộ, chiều thứ tư đã vội vã về nhà.
Sáng hôm nay không có lớp, Tiểu Lâm tiếp tục nằm lỳ trong ký túc xá, an tâm sắm vai hủ nữ của mình.
Tiểu Mễ vẫn như ngày thường, buôn chuyện điện thoại với bạn trai.
Hắn nói: “Anh dẫn em đi gặp một người.”
Đi thôi đi thôi, cho dù anh có dẫn em đi gặp quỷ, em cũng không từ chối đâu!
Không nghĩ tới, ta đoán trúng rồi…
Bắt xe đi gần mấy giờ đồng hồ mới đến đích. Đó là một ngọn núi cao, đỉnh núi lãng đãng mây bay, có rất nhiều mộ phần.
Ta đi phía sau Nghiêm Tử Tụng, cứ đoán tới đoán lui xem hắn đến đây bái tế ai, tại sao ngay cả một bó hoa cũng không thèm mua.
Hôm nay ta rất ngoan, không ngắt trộm mấy đóa hoa dại ven đường.
Sau đó đi tới trước mộ bia, người chụp trong bức ảnh đen trắng gắn bên trên tuổi còn rất trẻ, đường nét khuôn mặt rất giống Nghiêm Tử Tụng. Ta nhìn dòng khắc tên họ, ta đoán, người này có thể là…
Nghiêm Tử Tụng đứng thẳng tắp trước mộ bia, sau đó, nhếch đôi môi gợi cảm lên nói, “Bố anh.”
Ồ, ta len lén đưa mắt nhìn… ngôi mộ bên cạnh: đồ cúng, hoa cúc, giấy tiền vàng bạc… Phát hiện hai tay chúng ta trống trơn…
Thật thẹn thùng…
Bác trai, lần đầu gặp mặt, xin thứ lỗi…
Ta đột nhiên có chút co quắp bất an. Lúc này Nghiêm Tử Tụng nhẹ nhàng kéo tay ta, sau đó hắn nhẹ nhàng hỏi, “Sợ rồi à?”
Ta lắc đầu, cái này… cái cảm giác này rất phức tạp, nhất thời không nói rõ được.
Hắn trừng mắt nhìn, nói: “Anh chỉ muốn cho em gặp mặt ông…”
“Ừm,” Ta hơi gật đầu, “Em hiểu.”
Ta nghe Hoàng Quang Vinh nói, tình cảm giữa hai mẹ con Nghiêm Tử Tụng không được tốt.
Nhưng vì nguyên nhân gì thì ta lại không hỏi.
Ta tới gần hắn, sau đó kéo cánh tay hắn, đột nhiên nghe thấy phía sau có tiếng người gọi, “Tiểu Tụng.”
Là một giọng nữ.
Ta quay đầu lại, hầu như ánh mắt đầu tiên đã có thể xác định được chủ nhân của giọng nói đ1o.
Quá đẹp, đẹp đến mức chỉ có loại gien đó mới có thể tổ hợp thành khuôn mặt của Nghiêm Tử Tụng.
Cảm giác được sự căng thẳng của Nghiêm Tử Tụng, thậm chí hắn còn không thèm quay đầu liếc mắt nhìn lại.
Ta suy nghĩ một chút, quyết định chào hỏi, vì vậy cười cười, “Chào bác gái!”
Nhưng ngay sau đó cũng nghe thấy Nghiêm Tử Tụng mở miệng, “Cút.”
Ta trực tiếp đập vào gáy Nghiêm Tử Tụng một cái, sau đó hướng về người phụ nữ xinh đẹp kia, tiếp tục cười cười. Quyết định dành cho người phụ nữ cầm bó hoa cúc trắng lặn lộn đến đỉnh núi hẻo lánh này để tảo mộ vào tiết thanh minh, có được một sự tôn trọng cơ bản nhất.
Nhất là, ánh mắt bà nhìn Nghiêm Tử Tụng, rõ ràng là tràn ngập nỗi nhớ.
Bác gái xinh đẹp nhìn ta, sau đó lại thâm sâu thâm địa nhìn thoáng qua Nghiêm Tử Tụng, đột nhiên lại đổi thành nét mặt nữ cường nhân công thức hóa, chăm chú quan sát ta một phen. Bà không nói một lời, trực tiếp ném ta và Nghiêm Tử Tụng sang một bên, tự động tự ý đặt hoa lên trước mộ bia.
Nghiêm Tử Tụng thấy bà không… rời đi theo như lời hắn nói… liền lập tức xoay người, sau đó lôi kéo cánh tay ta, bỏ về trước.
Ta quay đầu lại nhìn. Người phụ nữ kia… lẳng lặng đứng nhìn mộ bia, không hề ngẩng đầu, không nói gì, dáng vẻ cũng chẳng có vẻ gì là sầu não. Tất cả đều bình tĩnh đến mức giống như nỗi nhớ vừa ẩn hiện nơi đáy mắt kia chỉ là ảo giác của ta mà thôi.
Ta nghĩ, ta đại khái đã biết biểu tình có lúc thất l