XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Tác giả: Trùng Tiểu Biển

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341212

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1212 lượt.

ễ của Nghiêm Tử Tụng được xuất phát từ đâu rồi.
Bề ngoài, nét mặt, đôi mắt vô cùng xinh đẹp…
Không thể nào phủ nhận, theo như ta nhìn thấy, Nghiêm Tử Tụng và bà ta có rất nhiều điểm giống nhau.
Ta quay đầu nhìn Nghiêm Tử Tụng, quả nhiên…
Hắn cũng rất an tĩnh, làm như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Thế nhưng ta phát hiện, hóa ra thực tế không giống như những gì ta nghĩ. Người con trai này, tâm tư của hắn, không ngờ ta đều hiểu rõ.
Rõ ràng là hắn để tâm, cho dù vẻ mặt của hắn được ngụy trang đến mức hoàn mỹ như vậy.
Đại đa số mọi người từng trải qua nỗi đau như vậy, vết thương sẽ tự động đóng vảy, không cần để ý đến nó, không cần tác động vào nó.
Cho nên có một số người đã tận lực gạt vết thương ấy sang một bên, mặc kệ nó đau nhức thế nào. Sau đó, cũng có một số vết thương sẽ thật sự không thuốc mà tự lành, nhưng trên thực tế cũng có một số sẽ trở thành vết thương vĩnh viễn.
Ta phát hiện, ta quả thật là người như vậy, hết lần này đến lần khác chà đạp lên những vết thương vừa mới đóng vảy, cho đến khi nó xuất huyết trở lại. Nhưng sau này, lại luôn bị chuyện của hắn cướp đoạt lực chú ý, để rồi đến lúc quay đầu lại, vết thương đó đã khỏi hẳn từ bao giờ không biết.
Trời đổ lệ thành vũng, rồi bốc hơi không còn dấu vết.
Bị hắn lôi xuống núi, đi qua con đường nhỏ rậm rạp cỏ dại, cảm thụ không khí tươi mát hòa với một chút hương vị bùn lầy trong trời đất này, còn có… cảnh tưởng núi non càng lúc càng xa lạ (o_o) Ta nghĩ, chàng trai thân ái bên cạnh ta đây, hẳn là đã đi lạc đường rồi.
o(︶︿︶)o ai…
Nhún vai, lấy chồng theo chồng. Cho nên, cam tâm tình nguyện đi theo hắn.
Ta nghĩ, nếu trong lòng hắn có vết sẹo, có lẽ cũng được chôn rất sâu. Mặc dù được dấu rất sâu, nhưng vẫn luôn đau nhức. Cho nên để trị hết, hắn phải liều mạng từ bỏ nó, quên nó, không nhìn đến nó.
Nhưng càng cố gắng thì tình cảm và nỗi nhớ càng trở nên rõ ràng.
Con đường nhỏ dưới chân, vì mấy ngày nay mưa gió triền miên nên rất lầy lội. Bùn đất dính bết vào lòng bàn chân theo từng bước đi, chân bước càng lúc càng nặng… Mệt chết ta! Ta liền sải những bước lớn, tiến lên ôm hắn từ phía sau, cợt nhả nói, “Nghiêm Tử Tụng, anh cõng em đi!”
Nghiêm Tử Tụng dừng lại, không do dự chút nào đã ngồi xổm xuống. Ta vui mừng hớn hở nằm úp trên vai hắn, còn mặt dày nói: “Nghiêm Tử Tụng, em là trách nhiệm nặng nề mà ngọt ngào của anh.”
“…” Hắn không đáp lời, chỉ tiếp tục đi trên con đường nhỏ không biết đích đến, sau đó, nhẹ nhàng gật đầu.
Thừa nhận, ta là trách nhiệm của hắn.
Ta cười híp mắt, sau đó hít một hơi. Đã như vậy, ta nghĩ không ra lý do nào để mình tiếp tục giả vờ hào hiệp theo hắn nữa. Quyết định tung ma trảo túm lấy vết sẹo vẫn cư âm ỉ đau nhức qua thời gian của hắn, dùng thủ đoạn xúc tiến quá trình khép miệng vết thương.
Ta nói, “Nghiêm Tử Tụng, bác gái rất đẹp.”
Nghiêm Tử Tụng trầm mặc.
Quả đúng như dự liệu. Ta cũng không thèm để ý. Sau khi thở dài yếu ớt, giả vờ khoa trương, nói: “Ai nha nha, nguy rồi Nghiêm Tử Tụng. Bề ngoài của bác gái tiêu chuẩn cao như vậy, hại em lo lắng chết mất! Ừm, em nghĩ sau này anh sẽ ghét bỏ em! Chê em già chê em xấu, chê em nặng chê em mập. Sau đó, đá em đến nơi rừng thiêng nước độc, hiếp trước giết sau, hủy thi diệt tích!”
Nghiêm Tử Tụng dừng bước, có loại cảm giác vô lực muốn nói lại thôi. Nhưng hắn tựa hồ như ý thức được chân tình của ta, đột nhiên thả lỏng thân thể, vừa đi vừa chậm rãi trả lời.
“Anh sẽ không như vậy, sẽ không che em già.” Hắn đi một bước, “Chê em xấu.” Lại một bước, “Sẽ không chê em nặng, chê em mập…” Bước chân của hắn trầm ổn và có lực, giọng nói của hắn mang theo sự khẳng định làm say lòng người, “Sẽ không ném em đến nơi rừng thiêng nước độc, hủy thi diệt tích. Sẽ mãi cùng em.”
Cùng nhau đến già.
Trong đầu ta đột nhiên nhảy ra bốn chữ. “…” Bán cao! Ta bị shock nặng rồi! !
Dỗ ngon dỗ ngọt…
Gào khóc, đây chính là dỗ ngon dỗ ngọt trong truyền thuyết!
Một vòng lại một vòng, những lời nói ngọt ngào. Con bà nó, hắn còn dùng giọng điệu đặc biệt để che đậy những từ ngữ không hài hòa nữa chứ!
Ôi cái mặt của ta ~
Xấu hổ quá đi!
“Mua~!” Ta ra sức xoa nắn gương mặt hắn một chút, cười hắc hắc. Sau đó thoáng dừng, rồi quyết định quay về chủ đề chính, “Nghiêm Tử Tụng, mẹ anh đó à?”
Hắn không chịu trả lời, cứ lẳng lặng mà đi.
“Nghiêm Tử Tùng?” Gọi một tiếng.
Trầm mặc.
Gọi thấp hơn một chút, “Nghiêm Tử ~ Tủng?”
Vẫn trầm mặc.
Lên cao quãng tám, “Nghiêm Tử Tùng…” Âm thanh chấn động, “Yến ~ Tử ~ Tụng!!!”
Hắn đột nhiên trở bàn tay, vỗ mông ta một cái, sau đó dùng sức xốc người ta lên. Ngay vào lúc ta đang mải xấu hổ vì đòn vỗ mông ban nãy của hắn nên còn chưa chuẩn bị tâm lý đầy đủ, hắn lại đột nhiên mở miệng, “Tất cả mọi người đều nói rằng, bà đã bức tử bố.”
“…” Ta nhất thời trầm mặc.
Ta cũng biết rằng, trước không có ai như bà, sau lại vừa hay có một người như hắn đang dò dẫm tiếp bước… Ta ghé vào lưng hắn, suy nghĩ một chút rồi nói, “Em không tin.”
“…” Hắn dừng bước, nhìn thẳng về phía trước xa xa,