Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Tác giả: Trùng Tiểu Biển

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341201

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1201 lượt.

Đôi chân thật sự đã rất uể oải rồi. Phương tiện giao thông công cộng ngày mồng một tháng năm đông nghẹt người. Phải đứng suốt đoạn đường về nhà, hai chân cũng muốn rã rời. Điều hòa trên xe bật rất mạnh, gió lạnh làm cho tinh thần tỉnh táo nhưng đôi mắt cũng khô cứng rất khó chịu. Dụi mắt một hồi, nghĩ về nhà hù chết mẹ già cũng tốt, nói gặp cướp chẳng hạn.
Xuống xe buýt rồi đi bộ về nhà, cảm thấy đói bụng nên định ghé qua cửa tiệm trước kiếm một cái màn thầu ăn cho đỡ đói. Kết quả, vừa đi tới cửa, ta ngây ngẩn cả người.
Vương, Đại… Vương Đình Hiên? !
Còn bà nó, hóa ra ngày Quốc tế lao động của người ngoại quốc cũng được nghỉ dài hạn à?
Đầu óc nhất thời có chút hỗn loạn. Ta nghĩ, chí ít vào thời điểm này, ta cũng không muốn gặp lại hắn cho lắm. Vì vậy liền xoay người đi ra, lại nghe phía sau vang lên một tiếng gọi dịu dàng, “Tiểu sư muội.”
Hắn nhìn dây lắc trên cổ tay ta, cong môi cười, “Đâu có giống, cái này là của anh tặng.” Sau đó hắn lại cười cười, “Thế nào, em sẽ vì một sợi lắc tay mà lập trường không còn kiên định nữa sao?”
“Sẽ không.” Ta hí mắt.
Thấy hắn vẫn duy trì tư thế đó, ta hơi chần chờ một chút rồi mới nhận lấy.
Kỳ quái thật, bộ ngươi đẹp lắm sao? – Ta đang nói với sợi lắc trong lòng bàn tay – Vì sao cả hai gã đàn ông có tính cách kém như vậy đều nhìn trúng ngươi? Nhưng mà, sớm muộn gì thì ta cũng đá ngươi đến tiệm kim hoàng mà thôi!
“Đi theo anh một lát.” Hắn nói rất tự nhiên, thấy hắn xoay người.
Ta chép chép miệng, nắn nắn cái chân đau, sau đó đuổi theo hắn.
“Vừa mới đi gặp cậu ấy à?”
“Hả, ừm.”
Hắn cúi đầu cười cười, “Anh đã từng nghĩ rằng, nếu lúc anh đi mà em vì anh rơi một giọt nước mắt, anh sẽ không đi nữa. Hay là, em sẽ tới tiễn anh lên máy bay.”
“…”
“Em hạnh phúc không?”
Ta gật đầu, cũng không quan tâm đến chuyện thật ra hắn không hề nhìn ta.
Dáng vẻ tươi cười của hắn không hề suy giảm, “Tiệc mừng đính hôn của Vương Đình Đình vào ngày mồng 3, em sẽ đến chứ?”
“Cái này…” Ta dừng một chút, lại nghe thấy hắn nói tiếp, “Dẫn Nghiêm Tử Tụng đến luôn đi. Đám bạn tiểu học của tụi anh có lẽ cũng sẽ đến, xem cậu ấy có thể nhớ được mấy người.”
“Bạn tiểu học?”
“Em không biết sao? Anh và cậu ấy là bạn học chung thời tiểu học.”
“Hả? !” Ta duy trì biểu tình dại ra một hồi lâu. Bán cao! “Cho đến bây giờ anh cũng chưa hề nói cho em biết!”
“Em…”
“Bỏ đi, em biết rồi! Bởi vì cho tới bây giờ em cũng không có hỏi!” Ta cướp lời hắn. Con bà nó, vì sao mãi đến sơ trung ta mới trở thành sư muội của hắn chứ? !
“Vậy…” Ta đột nhiên có rất nhiều vấn đề muốn hỏi, thế nhưng toàn bộ cứ mãi dây dưa trong đầu, thốt ra thành lời cũng chỉ là, “Vậy anh đã ăn cơm chưa?”
“Vừa ăn một cái banh bao rồi, mùi vị không thay đổi.”
“Ô.”
“Giống hệt như trong trí nhớ.” Hắn cười cười, “Anh chỉ có thể sa đà vào những chuyện cùng em trong quá khứ thôi.” Giọng hắn mang theo chút trêu chọc, sau đó đột nhiên vươn tay ra, đè nặng lên đầu ta.
Ta trầm mặc mất ba giây, không hiểu có phải bởi vì được đoàn tụ sau một thời gian ly biệt hay không mà đột nhiên không còn cảm giác mạnh mẽ như trước nữa. Ta cười cười nhìn hắn, “Mỗi lần anh làm cái động tác này, em đều nghĩ anh đang làm một động tác rất đặc biệt.”
“Là sao?” Hắn nheo nheo mắt.
“Giống như đang luyện hấp tinh đại pháp.” Ta đột nhiên vươn tay làm thành tư thế luyện công, “Xem, ta, đây!”
Hắn lắc đầu nhìn ta cười, “Thế nhưng anh vẫn thất bại, không hấp dẫn được em.” Dáng vẻ tươi cười của hắn, vĩnh viễn nhìn không ra thật giả.
“Sư huynh!” Ta dùng giọng điệu trêu đùa khoa trương, “Man ngư và hải tinh, hai cái đó hoàn toàn khác biệt!”
Ta là một Man ngư!
“Có lý.” Hắn sửa lại, xoa xoa đầu ta, “Nhưng man ngư thì không nên rơi lệ.” Hắn nhìn ta, nhẹ nhàng thu hồi dáng vẻ tươi cười, “Sau này đừng có khóc nữa nhé, tiểu sư muội…”
Đây là lần đầu tiên, ta vì một câu nói của hắn mà đỏ viền mắt.
Vì vui sướng.
Đại Thần… Ô, sư huynh và ta đi một đoạn, tán dóc về sinh hoạt của hắn ở nước ngoài. Cuối cùng, hắn nhìn ta nói, “Anh chờ em đến.”
Không biết vì sao, ta tự nhiên gật đầu.
Sau đó nhìn hắn cười cười xoay người, lại nhìn theo bóng lưng hắn rời đi…
Thế nhưng, bóng lưng của hắn đột nhiên lại cho ta một loại cảm giác… hắn kỳ thực đang rất cô đơn.
Về đến nhà, thật sự là vô cùng mệt mỏi. Đặt lưng xuống giường là không sao đứng dậy nổi nữa. Sau đó lại mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.
Cũng không biết đã ngủ bao lâu, mẹ ta gọi dậy ăn cơm. Bởi vì bố vẫn còn đang thu dọn cửa tiệm, nên bữa ăn chỉ có hai mẹ con ta. Bà vừa ngồi xuống đã húc đầu hỏi ngay, “Người đến tiệm tìm con chiều nay là ai vậy?”
Ta cười cười, “Trước đây là học trưởng trong trường.”
“Tên gì?”
“Vương Đình Hiên. Ăn thôi!” Đã không muốn nhắc lại chuyện này nữa.
“Rất quen…” Bà nhớ lại một chút. “Vương Đình Hiên… Chẳng phải là cái tên được viết trên chân thạch cao của con đó sao?” Mẹ già chẳng hiểu sao lại hăng hái quá thể. Bà hỏi, “Đó đã là chuyện từ hồi hè tiểu học lên sơ trung rồi mà. Vì sao trước giờ không th