Tác giả: Trùng Tiểu Biển
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341210
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1210 lượt.
ấy, cũng không hề nghe con đề cập qua? Cậu ấy đến tìm con làm gì?”
“…” Ta bới một thìa cơm. “Chị gái anh ấy đính hôn, mời con tham gia.” Sau đó cười rất khoa trương. “Mẹ à, tuy nói mẹ trông vẫn còn phơi phới như xuân, nhưng nếu phối với người ta thì đã quá già rồi, cũng đừng nghĩ đến chuyện ngoại tình nữa.”
“Cái con này…” Bà cầm chiếc đũa hung hăng gõ lên trán ta một cái, lại nhíu mày, “Sai, chị của nó đính hôn, vì sao lại phải đích thân đến mời con?”
Ta nhún nhún vai, ra vẻ không biết. Sau đó ngắm nghía vẻ mặt đang mín môi tính toán của bà, “Lão nương, có phải mẹ đang tính toán cái gì không? Xin lỗi nha, con có bạn trai rồi.”
Mẹ vừa giúp ta gỡ rau vừa trừng mắt lườm ta, làm như rất là bất mãn. “Cái thằng đó hả? Cuối tuần mày cũng về nhà đến vài lần, có thấy bóng dáng của nó đâu không, cũng chẳng có lấy một cuộc điện thoại đến hỏi thăm. Cao giá quá ha.”
“…” Ta dừng một chút, “Anh ấy bận mà.”
“Bận cái gì!” Mẹ già lại trừng mắt, “Không được, tao vẫn nghĩ nó quá đẹp. Con trai mà đẹp như thế không đáng tin.”
“Cái người chiều nay cũng có xấu đâu.”
“Người đó khác. Dù sao tao vẫn thấy bạn trai của mày có chút… rất không đúng, có chút yêu khí.”
Ách, mẹ thì biết cái gì… Con thích nhất là điểm này đó – Ta khẽ hừ thầm trong bụng. “Ăn không nói, ngủ cũng không nói.”
Ta đưa tay lên miệng rồi làm động tác khóa dây kéo. Làm xong liền cúi đầu ăn, dù mẹ nói cái gì cũng không thèm trả lời nữa.
Lại nghe bà nói: “Nhưng thật ra cái cậu chiều nay cũng không tệ lắm. Trước khi con về, nó ở trong tiệm hàn huyên với bố con nửa giờ, rất lịch sự lễ phép. Hai đứa gặp nhau khi nào, hình như nó có tình ý với con?”
Ta không thèm liếc mắt nhìn mẹ, chỉ ăn ăn.
Rửa chén xong ta tắm rửa rồi lên giường nằm suy nghĩ. Con gái giống như Đình tỷ, không ngờ lại cập bến nhanh như vậy, hoàn toàn cảm thấy bất ngờ.
Ô, mồng 3 … Thật sự có nên đi không ta?
Để cho…
Ta đột nhiên ý thức được một vấn đề hết sức nghiêm trọng. Địa điểm ở đâu?
***
Ngày mồng 2 tháng 5, hôm đó ta ở nhà đợi Nghiêm Tử Tụng cả một ngày.
Nhưng thật đúng như ta suy đoán, hắn không có tới tìm ta.
Vì sao, rõ ràng là ta đã đoán trước được đáp án, nhưng vẫn còn ở nhà cả ngày chỉ để chờ điện thoại, thậm chí còn chạy xuống lầu nhìn một chút?
Có thể chỉ là một cách hoàn mỹ để diễn giải căn bệnh chung của thiếu nữ đang yêu. Chờ rồi lại chờ, chờ đến khi giọng nói lạnh bạc của mẹ già vang lên, “Mày xem lại sự lựa chọn của mình đi.”
Như là nhận định chúng ta sẽ chia tay, ta bắt đầu cuống quýt.
Thật ra, ta không hiểu, không biết vấn đề ở nơi nào. Giữa ta và Nghiêm Tử Tụng, ta thậm chí còn không biết nên cải tiến như thế nào. Mỗi lần cho rằng có chút tiến triển, lại phát hiện hắn chỉ càng chôn càng sâu… Có thể con gái hay thích tự tìm phiền não, nhưng dù sao cũng là phiền não, ta vẫn khó chịu.
Vì vậy, ép buộc mình đi vào giấc ngủ.
Ngày mồng 3 tháng 5, sáng sớm mẹ ta đã nhận điện thoại ở dưới tiệm bánh bao. Trong một khắc, ta có chút mơ hồ, không biết cuộc điện thoại đó có phải do Nghiêm Tử Tụng gọi đến hay không. Nhưng ngay sau đó đã có đáp án, mẹ gọi với lên, “Cái cậu sư huynh của con đang đợi con đó.”
Trong nháy mắt ta liền tỉnh táo.
Đánh răng, rửa mặt rồi thay một bộ váy đẹp nhất, cột tóc đuôi ngựa. Chần chờ một lát, lại trộm lấy hộp phấn của mẹ để trang điểm, thoa thêm một ít son môi, sau đó xuống lầu.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, ta rất ít khi mặc váy. Nhưng thỉnh thoảng đi ngang qua cửa kính trưng bày, nhìn thấy đẹp thì cho dù đắt tiền đến mấy cũng sẽ mua về làm của riêng. Hơn nữa, ta vốn ưa thích phong cách cổ điển. Thí dụ như hôm nay, chiếc váy ta mặc có kiểu dáng đơn giản ngắn gọn, trắng tinh thuần khiết.
Nhớ lại đôi lúc mẹ vẫn chê dáng vẻ của ta quá trẻ con. Nhưng có lúc nhìn vào gương luyện tập kiểu cười hở tám cái răng thì cũng sẽ nghĩ, cô gái trong gương rất động lòng người. Chí ít, nụ cười cũng rất rạng rỡ.
Mẹ già ngoài miệng không nói gì, nhưng có lẽ cũng đang âm thầm tự hào. Dù sao gien của bố và mẹ có thể sinh ra một đứa con gái xinh như hoa như ngọc, tóm lại cũng là công đức viên mãn, không có gì nuối tiếc.
Khóe miệng dương dương tự đắc.
Cho nên ta rất thích cười. Hài lòng vui sướng hay đau lòng u buồn đều tập thói quen mỉm cười. Cho nên khi Đại Thần… Ô, sư huynh nói ta không nên khóc nữa, ta mới có cảm xúc mạnh mẽ như thế.
Lúc nhìn thấy sư huynh, ta cười đến là rạng rỡ. Hắn vốn đang cùng mẹ nói chuyện, sau đó nghiêng người quay đầu lại, thấy ta, hơi nheo con ngươi, mỉm cười ấm áp.
Chào tạm biệt mẹ, theo hắn đi. Đi tới một bãi đỗ xe tư nhân ở gần đó, mới phát hiện hắn lái xe đến đây. Thật sự khác xa chiếc xe đạp cũ kỹ mà Nghiêm Tử Tụng đã từng chạy, thân xe màu trắng bạc, thiết kế hình giọt nước, logo là một thương hiệu lớn…
Ta ngồi ở ghế phụ, không có đến nửa điểm hoài nghi về kỹ thuật lái xe của hắn. Chỉ là nghĩ, hắn đi nước ngoài không biết có gặp phiền phức gì bởi chuyện tay lái phải hay tay lái nghịch không đây. Nhưng ta tin tưởng, chỉ cần là Đại Thần, chuyện gì cũng có