Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Tác giả: Trùng Tiểu Biển

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341209

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1209 lượt.

để ý đến hắn.
Cảm giác đường nhìn của hắn nhắm thẳng vào mình, ta vẫn không thèm nhìn lại. Ba người có chút giằng co.
Sau đó “Ba” một tiếng, chốt cửa phía sau mở ra. Nghiêm Tử Tụng chậm rãi đứng thẳng người, chần chờ một chút mới mở cửa xe ngồi vào ghế phía sau. Lên xe xong, hắn gọi ta một tiếng, “Tương Hiểu Mạn…”
Ta làm bộ như không nghe thấy, nghiêng đầu tựa lên cửa sổ, sau đó khép hờ hai mắt. Nghĩ thầm, tốt nhất là chân hắn bị gãy luôn cho rồi… Được thôi, nó thật sự đã bị ta làm hại… Vì sao hắn không chịu bôi thuốc! ?
Sư huynh lái xe chậm như rùa. Ta có thể cảm nhận được sự ủy khuất của chiếc BMWs đắt giá, cũng có thể cảm nhận được một bầu không khí rất đặc biệt đang xoay quanh chúng ta.
Bởi vì, khóe miệng sư huynh vẫn đang cười…
Bầu không khí đó vẫn kéo dài cho đến hội trường tiệc đính hôn.
Hội trường vô cùng lớn, nhưng quả nhiên còn quá sớm. Tất cả đều vẫn đang ở trong giai đoạn chuẩn bị.
Đậu xe xong, sư huynh đi bên trái ta, dẫn đường. Nhưng hình như cố ý, bước chân sải rất nhanh.
Ta biết, hắn nhìn ra ta đang đấu khí, cũng nhìn ra cổ chân của Nghiêm Tử Tụng bị thương, cho nên muốn ta lựa chọn, đi theo hắn hay ở lại chờ Nghiêm Tử Tụng. Không biết là muốn giúp ta hay thế nào nữa… Ta nhất thời cũng không đoán ra được tâm tư của hắn.
Nhưng ta không có cơ hội lựa chọn. Nghiêm Tử Tụng đột nhiên túm chặt lấy cổ tay ta. Sau đó kéo ta đến gần bên người hắn, thân thể nghiêng qua, gần như dựa hẳn vào người ta, còn cố ý đi rất chậm, tách khỏi sư huynh một khoảng xa.
Một hành động mờ ám nho nhỏ, không ngờ lại có thể uất ức như vậy… Ta uất ức lắm rồi, suy nghĩ một chút, không ngờ vẫn không thể bỏ qua hắn.
Nhưng ta cũng có chút hiếu kỳ. Thật ra Nghiêm Tử Tụng không hề hỏi xem ta và sư huynh tới làm gì đã nói thẳng ‘Anh cũng đi’, làm như đã biết trước mục đích của chúng ta rồi vậy.
“Em rất đẹp.” Còn đang suy nghĩ lan man thì hắn đột nhiên rầu rĩ nói một câu.
Quá muộn rồi! Ta trầm mặc một lát, nhưng vẫn nhẹ nhàng đáp trả, “Thật sao?”
Hắn gật đầu.
Ta chống đỡ hết nổi, lại cố ý hỏi hắn, “Có làm cho anh thần hồn điên đảo hay không?”
Hắn dừng một chút, lại gật đầu.
“…” Má ơi! Ta nhấp hé miệng, nhưng lại có chút khó chịu, xong bắt đầu giả vờ câm điếc, không tiếp lời.
Hắn nắm chặt lấy cổ tay của ta, nhẹ nhàng lôi kéo. “Lúc đó anh đang tức giận.”
Ta cố ý không trả lời.
Hắn đổi qua cầm tay ta, rất chặt, sau đó đột nhiên dừng bước, trong lòng nói có vài phần nghiêm túc, “Anh tưởng em sẽ đi cùng hắn…”
“…” Ta nói, “Nghiêm Tử Tụng, nếu em chọn anh ấy, thì ngay từ đầu đã không coi trọng anh.”
“Ừm…” Hắn dừng một chút, nhẹ nhàng gật đầu, “Anh đói bụng.”
“Sáng chưa ăn gì à?”
Hắn lắc đầu, dáng vẻ nhìn ta rất là yêu nghiệt. Hắn nói: “Đang đợi em.”
“…” Ta trừng mắt liếc hắn, “Không có chân à?”
“Anh không có BMWs.”
“…” Hỏi một đằng trả lời một nẻo…
Ngẩng đầu lên tìm Vương Đình Hiên. Hắn đang đứng ở đàng kia, hé mắt nhìn chúng ta.
Ta cầm ngược lại tay Nghiêm Tử Tụng, bước đến chỗ hắn, “Sư huynh, có cái gì ăn không? Em đói bụng!”
Sư huynh liếc mắt nhìn ta, lại trực tiếp nhìn sang Nghiêm Tử Tụng, khóe miệng cong lên, “Cậu thay đổi.”
Nghiểm Tử Tụng nhíu mày, đối với hắn rõ ràng có vài phần mất kiên nhẫn. Sau đó, bàn tay đang nắm tay ta thoáng tăng thêm sức, kéo ta ra phía sau một chút. Nghiêm Tử Tụng nói, “Tôi cứ tưởng cậu đã đi rồi.”
Sư huynh nhún nhún vai, cười. “Trước chẳng phải đã nói sư muội nhà tôi không được sao?”
Nghiêm Tử Tụng đứng yên tại chỗ, dùng tay kia chậm rãi đẩy gọng kính đen lên, sau đó hơi ưỡn ngực, cúi đầu nhìn ta, nói: “Không nhớ rõ.”
Sư huynh lại cười cười, không phản ứng gì tiếp, ánh mắt nhìn ta rất dịu dàng, “Đói bụng à?”
Ta gật đầu, liền thấy sư huynh ngẩng đầu lên nhìn Nghiêm Tử Tụng, “Vậy cậu ở lại đây chờ một chút nhé, tôi dẫn em ấy đi ăn chút gì đó.”
Hả? Ta chớp mắt.
Đột nhiên muốn biết Nghiêm Tử Tụng sẽ trả lời thế nào bèn đứng yên tại chỗ chờ, xem hắn có chọn cách ‘Ừ” để trêu ngươi ta không?
Chỉ thấy Nghiêm Tử Tụng đứng thẳng tắp nhìn sư huynh, nheo con ngươi, đột nhiên khẽ ngáp một cái, nói: “Bạn gái của tôi, không cần cậu quan tâm?”
Gào khóc…
Trái tim ta nhảy phịch một cái, bất ngờ bị hắn giật điện.
Sư huynh bỏ đi, để cho chúng ta tự nhiên.
Đến mười giờ rưỡi, hội trường bắt đầu chính thức có khách đến. Nãy giờ chúng ta cũng đã ăn sơ sơ rồi. Đình tỷ vẫn như trước, mặc một bộ váy dài màu đỏ. Chị đột nhiên thoáng nhìn thấy ta, lập tức đi tới, mặt mày hớn hở.
Nhưng lực chú ý của ta lại bị vẻ đẹp ung dung quý phái của hai vị phu nhân phía sau chị hấp dẫn.
Ta nhận ra một người trong đó. Ta nghĩ, hẳn đó là mẹ của Nghiêm Tử Tụng.






Đình tỷ ôm cổ ta, vui sướng vỗ vỗ ta. Dáng vẻ vẫn sang sảng như trước, tạo cho người ta cảm giác giống như trên đời này không ai giỏi giang hơn chị.
Ta mỉm cười ngọt ngào, nói: “Chúc mừng chị.”
Chị liếc mắt nhìn qua Nghiêm Tử Tụng, cười cười nói: “Cùng vui.” Rồi trực tiếp bỏ qua hắn


XtGem Forum catalog