Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Tác giả: Trùng Tiểu Biển

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341200

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1200 lượt.

, cười hỏi ta, “Gặp em chị chưa?”
“Dạ rồi.” Ta gật đầu.
“Nếu hối hận thì nhớ nói một tiếng nhé.” Chị cong môi cười, “Đến lúc đó, chị sẽ trang trí hội trường lễ cưới cho các em. Hôm nay đã tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm!”
Dáng tươi cười của Đình tỷ thoáng có vẻ ngượng ngùng, vừa vặn có một vị khách mới đến vẫy chị ấy qua, chị ấy mới chậm rãi khôi phục lại dáng vẻ tươi cười.
Tiệc rượu là kiểu tiệc Tây Âu điển hình. Chị lấy trên dãy bàn thức ăn tự chọn hai ly rượu. Một ly đưa cho ta, còn mình cũng tự lấy một ly. “Tiểu Mạn, nào, uống với Đình tỷ một ly!”
Ta nhận ly rượu đưa lên hít ngửi, nhất thời nhíu chặt hàng chân mày. Cảm giác có chút choáng váng, nhưng vẫn khí thế hào hùng nâng cao ly rượu chúc mừng. Đang muốn cụng ly, Nghiêm Tử Tụng đã lẳng lặng đoạt lấy, uống một hơi cạn sạch.
Sau đó, hắn đặt ly rượu xuống rồi ôm ta vào lòng, có vài phần lạnh nhạt nói một câu, “Chúc mừng.” Liền giục ta ra về.
Gào khóc. Hắn đeo kính mà cũng có quan sát tỉ mỉ như vậy, biết ta không thích uống rượu… Tự dưng cảm động quá chừng. Nhưng ngay khi chúng ta chuẩn bị ra về, đột nhiên nghe thấy một giọng nữ xa lạ mà nhiệt tình, “Người kia có phải là con trai của chị không! Tử Tụng…”
“Tử Tụng, Nghiêm Tử Tụng.”
Giọng nói này ta nhớ rất rõ, lạnh lùng bình thản, rất bình tĩnh… Vì vậy, ta không có cách nào bắt mình không quay đầu nhìn lại – Chính là mẹ của Nghiêm Tử Tụng.
Không biết có phải vì đang ở trước mặt người khác, hay vì Nghiêm Tử Tụng đã có chuẩn bị tâm lý, lúc này hắn không thoáng chốc cứng ngắc người như trước nữa mà làm như không có việc gì, biểu tình rất bình thản. Chỉ có điều, bàn tay hắn nắm tay ta vẫn tiết lộ tâm tình hắn bây giờ rất khác ngày thường.
Ta biết, lúc này ta nên giả vờ không biết gì thì hơn.
Nhận thấy Nghiêm Tử Tụng vẫn không dừng bước, nỗ lực bỏ đi như trước, tất nhiên ta cũng không dị nghị. Nhưng sự tình tiến triển cũng không thuận lợi, chúng ta chưa kịp có hành động đã cảm giác được người phụ nữ kia tới gần.
Bà cản trở lối đi của chúng ta một cách khéo léo, sau đó không mặn không nhạt mở miệng nói với người phụ nữ bên cạnh, “Tử Tụng của chúng tôi không hiểu chuyện, sau này mong được chiếu cố nhiều hơn.” Nhưng đồng thời, vầng trán lại ngẩng cao.
Ô, nữ vương! Đúng là phong thái của nữ vương!
Trái lại, người phụ nữ bên cạnh bà có khuôn mặt tươi cười rất dịu dàng, giống như một con thỏ trắng vậy, không hề có lực sát thương.
“Là Tử Tụng ư, tôi nhớ rồi! Hình như… còn là bạn học chung tiểu học với Đình Hiên nhà chúng tôi?” Khuôn mặt tươi cười phút chốc làm cho toàn thân tản ra một loại lực tương tác. Nghe bà nói một lời, ta nhất thời lý giải được biểu hiện hiền lành giả dối của Vương sư huynh được di truyền từ đâu rồi.
Bà hướng thẳng về phía Vương Đình Đình, phất tay hỏi, “Đình Đình, em con đâu?”
Không hiểu vì sao, Vương phu nhân chỉ đơn giản nói một câu, lập tức đã làm cho hình tượng Vương Đại Thần xa không thể với tới ấy, chỉ trong nháy mắt bỗng trở nên… khiêm tốn “như” con người.
Nghiêm Tử Tụng bỗng dưng nhếch miệng cười, “Đã gặp rồi ạ.” Lập tức lại hờ hững khẽ nheo mi, kéo tay ta, kiên nhẫn theo đuổi đại nghiệp ‘Đào tẩu’.
Có trời mới biết vì sao ta lại nghĩ đến hai chữ ‘Đào tẩu’.
Ngay lập tức, nữ vương đã thay đổi mục tiêu. Đường nhìn trực tiếp chuyển đến trên người ta, đôi mắt đẹp lóe ra những tia nhìn sắc bén. Sau đó bà nhẹ nhàng đi tới, đứng ở trước mặt ta, không biểu hiện tình cảm rõ ràng, nhếch miệng cười, “Cô bạn này, thông thường cô hay ở cùng với Tử Tụng nhà tôi…”
Ách, cũng không phải chỉ một hai lần. Nhưng thật ra, ta có cảm giác nửa câu sau của bà ta chính là: Đến tột cùng thì cô làm vậy là có mục đích gì?
Trong khoảng khắc đó ta cảm nhận sâu sắc được cái gì gọi là chênh lệch giàu nghèo. Mẹ ta xem mắt con rể, mẹ hắn xem mắt con dâu, chung quy đều chú ý đến môn đăng hộ đối.
Nữ vương vẫn nhìn ta chăm chú, ta cảm giác tim mình đập tương đối bình ổn, cảm thán ta đúng là có tố chất tâm lý vượt qua thử thách. Dần dần… không ngờ lại bắt đầu nảy sinh ý cười khó hiểu. Sau đó ta gật đầu, không hề sợ hãi chút nào mỉm cười: “Ồ đúng vậy…” Sau đó giả vờ vô tội, chớp mắt mấy cái, “Thế nhưng cô à, vì sao cháu chẳng bao giờ gặp cô?”
Ánh mắt bà nhìn ta tràn ngập đánh giá. Đột nhiên có người đến gần, gọi một tiếng “Honey!” rồi ôm lấy… thắt lưng của nữ vương. Tóc hắn vàng hoe, đúng là một tên quỷ dương!
Mặt tên quỷ dương đó cũng rất đẹp trai, chỉ là nhìn thế nào cũng không đoán được độ tuổi, nhưng chắc chắn là hắn nhỏ tuổi hơn nữ vương bệ hạ.
Nghiêm Tử Tụng quả đoán tháo mắt kính xuống, chẳng thèm nói câu nào đã lôi kéo ta, xông thẳng vào giữa mẹ hắn và tên quỷ dương. Định đâm thẳng qua họ nhưng không ngờ hai người đó lại dính nhau rất chặt…
Nghiêm Tử Tụng không xông vào nữa, hơi cầm cự một chút, bỗng dưng nghe nữ vương trầm giọng nói, khí thế mười phần, “Đã đến lúc nên về nhà rồi.”
“…” Khụ, ta trộm nghĩ, nội dung vở kịch thật sự phải đi xuống con đường máu chó thế này sao?
Thí dụ như Nghiêm Tử Tụng sẽ rống to hơn bà ta: “Kh