Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mối Tình Đầu Của Nàng Bọ Cạp

Mối Tình Đầu Của Nàng Bọ Cạp

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341482

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1482 lượt.

t không ngờ là anh ăn cay giỏi như vậy”.
Ôn Bình dùng giấy ăn lau miệng, ngẩng đầu nhìn Kỳ Quyên và nói: “Bình thường rất ít ăn cay nhưng không phải là không ăn được, chỉ là khẩu vị của mọi người trong nhà rất thanh đạm. Có điều bây giờ tôi sống một mình, ăn gì cũng không ai quản”.
Kỳ Quyên nghi hoặc hỏi: “Anh không sống chung với người nhà sao?”.
“Ừm, tôi sống gần trường, đi làm sẽ tiện hơn’.
“Ồ”. Kỳ Quyên gật đầu, đột nhiên nhớ ra khi gọi điện thoại anh nói có chuyện cần nhờ, nên cô hỏi: “Đúng rồi, hôm nay anh nói có chuyện muốn nhờ tôi là chuyện gì?”.
Ôn Bình nhìn xung quanh, “Ra ngoài nói chuyện đi, ở đây ồn quá”.
Cũng phải, nhà hàng nhỏ này có đông người một chút là chẳng khác nào ong vỡ tổ, không thích hợp nói chuyện.
Hai người cùng đi ra ngoài, gần đó vừa hay là phố đi bộ, đường phố buổi tối vô cùng nhộn nhịp, hai bên đường có rất nhiều hàng bán đồ ăn vặt, mùi vị của những xiên thịt nướng bốc lên thơm nức.
Kỳ Quyên rất thích ăn thịt xiên nướng, mỗi lần nhìn thấy đều mua hai xiên. Nhưng hôm nay quả thực ăn quá no, thêm vào đó có Ôn Bình đi bên cạnh, Kỳ Quyên cũng không nhìn hàng thịt xiên nướng nữa mà nhìn xung quanh, thấy gần đó có một cửa hàng đồ ngọt trông có vẻ khá yên tĩnh, cô quay sang nhìn Ôn Bình rồi đề nghị: “Vào cửa hàng bánh ngọt ngồi không?”.
Ôn Bình hỏi: “Cô còn có thể ăn được nữa không?”.
Kỳ Quyên xoa cái bụng no căng, lắc đầu nói: “Rất no”.
Ôn Bình nói: “Vào cửa hàng chiếm chỗ nói chuyện, không ăn gì thì không được”.
“Vậy à”. Kỳ Quyên nhìn biển hiệu của cửa hàng, “Anh biết rất rõ về chỗ này à?”.
Ôn Bình gật đầu: “Tôi là khách quen của cửa hàng này, còn làm thẻ hội viên nữa”.
Kỳ Quyên ngạc nhiên nói: “Anh thích ăn đồ ngọt lắm sao?”.
“Đúng vậy”. Ôn Bình đưa tay xoa cằm, ra vẻ nghiêm túc nói: “Trông tôi không giống người thích ăn đồ ngọt sao?”.
Kỳ Quyên không kìm được bật cười, “Rất giống”.
Ôn Bình cũng mỉm cười, chỉ về phía cây cầu cách đó không xa, “Hay là sang bên kia đi bộ cho tiêu cơm”.
“Cũng được”. Kỳ Quyên no căng bụng, đang muốn đi dạo. Mặc dù một nam một nữ đi dạo trên đường buổi tối có chút kỳ lạ nhưng nếu đối phương đã có chuyện cần nhờ thì Kỳ Quyên cũng không bận tâm tới nơi nói chuyện.
Hai người đến bên cầu rồi dừng lại. Kỳ Quyên nhìn ra xa mới phát hiện cảnh đêm ở đây rất đẹp.
Dưới chân chính là sông Bắc chảy qua thành phố, đèn đường hai bên in bóng xuống mặt nước trông giống như hai sợi dây chuyền lấp lánh sắc màu. Những tòa nhà cao tầng xung quanh đều in bóng xuống mặt nước, một cơn gió thổi nhẹ qua, mặt nước gợn sóng, bóng các loại đèn màu dưới nước giống như mảnh đá quý bị vỡ.
“Chỗ này đẹp thật!”. Kỳ Quyên không kìm được xuýt xoa.
Thường ngày cô đều sống cuộc sống đơn điệu đi làm, về nhà, đi ngủ, đi làm. Công việc bận rộn, thêm vào đó gần đây lại chơi game, rất ít có cảm hứng ra ngoài ngắm cảnh đêm.
Không ngờ cảnh đêm của thành phố này lại đẹp như vậy.
Kỳ Quyên đứng trên cầu, ngắm nhìn cảnh sắc lộng lẫy phía xa, cầm điện thoại chụp vài bức ảnh, tóc bị gió thổi bay cũng không bận tâm.
Cô hoàn toàn không nhận ra ánh mắt dịu dàng của người đàn ông đứng phía sau luôn dõi theo mình. Chụp ảnh mất nửa phút, Kỳ Quyên mới nhét điện thoại vào túi, vuốt lại tóc, quay sang hỏi: “Anh muốn nhờ tôi giúp chuyện gì?”.
Ôn Bình im lặng một lúc rồi mới nói: “Chuyện này… hơi khó nói”.
Không ít đương sự đều như vậy, ban đầu ngại ngùng với luật sư, không chịu nói ra vấn đề của mình.
Kỳ Quyên cười nói: “Không sao, có chuyện gì cứ nói tự nhiên, anh có thể coi tôi là bạn của mình, tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp anh”.
“Thật sao?”
“Ừm”. Vẻ mặt của Kỳ Quyên rất nghiêm túc, đã bày ra khí thế của một luật sư chuyên nghiệp, “Bây giờ có thể nói với tôi, rốt cuộc anh đã gặp phiền phức gì không?”.
Ôn Bình không kìm được mỉm cười, “Thực ra tôi tìm cô hoàn toàn không phải là tư vấn về pháp luật, mà là có việc riêng muốn nhờ cô giúp”.
“…Việc riêng?”. Kỳ Quyên không hiểu, quan hệ giữa cô và anh tốt đến mức có thể giúp việc riêng sao?
Ôn Bình quay đầu lại, nghiêm túc nhìn Kỳ Quyên và nói: “Lần trước gặp nhau ở nhà hàng đồ Âu, người phụ nữ đi cùng tôi cũng chính là mẹ tôi, cô còn nhớ chứ?”.
Kỳ Quyên gật đầu, “Tôi nhớ, mẹ anh rất trẻ”.
Ôn Bình cười, bước lên trước, chống hai tay lên thành cầu, khẽ nói: “Bố tôi mất sớm. Tôi và anh trai tôi đều do một tay mẹ tôi nuôi nấng. Anh tôi khá lạnh lùng, dồn hết tâm tư vào công việc, đừng nói là yêu đương, ngay cả việc trong nhà cũng không để ý. Mẹ tôi đã nói anh ấy rất nhiều nhưng đều bị anh ấy bỏ ngoài tai. Mẹ tôi khuyên anh ấy không được, đành phải chuyển mục tiêu sang tôi. Bà nói tâm nguyện lớn nhất của bà bây giờ chính là tôi mang một cô con dâu về nhà”.
“…”. Kỳ Quyên lờ mờ cảm thấy hướng nói chuyện có gì đó không ổn, nhưng nhìn khuôn mặt chân thành đang đắm chìm trong hồi ức của Ôn Bình, cô cũng không tiện ngắt lời anh.
“Lần này mẹ tôi về nước là để ép tôi xem mặt. Bà đã giới thiệu cho tôi rất nhiều cô gái nhưng đều bị tôi từ chối. Tôi nói với bà, thực ra tôi