Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341471
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1471 lượt.
úc, bà Ôn mời Kỳ Quyên đến nhà chơi nhưng Kỳ Quyên mỉm cười khéo léo từ chối. Mặc dù bà Ôn rất muốn nói chuyện thêm với Kỳ Quyên nhưng lại không muốn làm ảnh hưởng đến thời gian riêng tư của hai người, đành phải tiếc nuối nói: “Vậy thì cô không ép nữa, sau này có cơ hội cùng Ôn Bình đến nhà chơi nhé”.
“Được ạ”.
Khi ba người cùng đi ra ngoài, nhân lúc Ôn Bình ra bãi đỗ xe lấy xe, đột nhiên bà Ôn nói với Kỳ Quyên: “Thằng con này của cô mặc dù lớn tuổi hơn cháu nhưng từ nhỏ đã được cô nuông chiều, thói quen sinh hoạt của nó không được tốt như cháu, sau này cháu phải quản nó thật chặt”. Bà Ôn ngừng một lát, vẻ mặt ẩn chứa nỗi xót xa, “Năm ấy nó vì học vẽ mà cãi nhau với gia đình. Lúc ấy cô quá tuyệt tình, đuổi nó ra khỏi nhà họ Ôn. Bao nhiêu vất vả mà nó phải chịu hồi trẻ đều do người làm mẹ như cô gây ra”.
“…”. Không phải coi mình là con dâu tương lai thật đấy chứ?
Kỳ Quyên đau đầu nhìn về phía Ôn Bình rời đi, miễn cưỡng nhận lời: “Cháu biết rồi ạ”.
Thấy tâm trạng của bà Ôn có chút buồn phiền, Kỳ Quyên vội an ủi: “Cô ơi, Ôn Bình sẽ không trách cô đâu ạ”.
“Cô biết”. Bà Ôn khẽ thở dài, “Cô rất có lỗi với con trai mình, vì thế mới hy vọng nó sớm thành gia lập nghiệp, có một người yêu nó, hiểu nó ở bên cạnh nó. Cháu là cô gái tốt, cũng hiểu chuyện hơn Ôn Bình. Trên con đường sự nghiệp của nó sau này, cháu hãy thay phần cô, ủng hộ động viên nó nhé”.
Kỳ Quyên ngượng ngùng vuốt tóc, “Vâng ạ”.
Những lời nói này của mẹ Ôn Bình quả thật giống như giáo dục trước hôn nhân. Nhưng kỳ lạ là Kỳ Quyên không cảm thấy đáng ghét. Suốt ngày ép con trai kết hôn cũng chẳng qua là hy vọng con trai có người ở bên, có thể sống vui vẻ.
Người mẹ như vậy khiến Kỳ Quyên thấy cảm động và kính phục.
Ôn Bình nhanh chóng lái xe ra. Bà Ôn nói phải đến nhà anh trai Ôn Bình, lại còn đặc biệt dặn dò Ôn Bình đưa Kỳ Quyên về. Kỳ Quyên không tiện từ chối, liền ngoan ngoãn lên xe của Ôn Bình.
Chiếc xe phóng đi, cuối cùng Kỳ Quyên thở phào nhẹ nhõm, xoa huyệt thái dương đau nhức, thả lỏng vai dựa vào ghế.
Ôn Bình nhìn cô, khẽ hỏi: “Mệt lắm đúng không?”.
Kỳ Quyên nói: “Mẹ anh rất thân thiện. Bà hiểu biết rộng, tư tưởng cũng rất thoáng, nói chuyện với bà tôi không cảm thấy có áp lực, chỉ là cuối cùng bà bảo tôi…”.
“Bảo cô cái gì?”.
Bảo cô quản chặt anh, ủng hộ anh gì gì đó, nghe có vẻ giống như những lời mẹ chồng nói với con dâu, khiến Kỳ Quyên không được tự nhiên cho lắm.
“À, cũng không có gì”. Kỳ Quyên nhìn đi chỗ khác, bỏ qua chi tiết này.
Ôn Bình cũng không hỏi nữa, mỉm cười nói: “Hôm nay cảm ơn cô nhé”.
Kỳ Quyên xua tay, “Đừng khách sáo, chuyện nhỏ thôi mà”.
Ôn Bình nhìn Kỳ Quyên rồi hỏi: “Người nhà cô thì sao? Không ép cô đi xem mặt sao?”.
Kỳ Quyên im lặng một lúc mới khẽ nói: “Mẹ tôi mất mấy năm trước rồi”.
Ôn Bình sững người, “Tôi xin lỗi”.
Kỳ Quyên cười nói: “Không sao, chuyện đã qua lâu rồi. Bây giờ một mình tôi sống rất tốt. Hơn nữa không có bố mẹ ép đi xem mặt, cũng bớt đi rất nhiều phiền phức”.
Nhìn nụ cười vờ ra vẻ thoải mái của cô, Ôn Bình chỉ thấy nhức mắt.
Vốn tưởng rằng người con gái hiểu chuyện như cô nhất định được bố mẹ vô cùng yêu thương, không ngờ cô lại sống một mình.
Một cô gái sống cô đơn giữa thành phố lớn như vậy, bố mẹ đều mất, không một người thân bên cạnh, nhưng lại có thể dựa vào khả năng của mình tạo được danh tiếng trong giới luật sư… Rốt cuộc cô đã phải chịu đựng biết bao gian khổ?
Lúc bị ốm không có người thân chăm sóc, gặp khó khăn chỉ có thể tự mình giải quyết, đối với một người con gái mà nói, một mình phiêu bạt trong thành phố lớn như vậy thật không dễ chút nào.
Nhưng lúc nào cô cũng kiên cường và lạc quan, không những không để lộ một chút yếu đuối nào mà còn khiến bản thân trở thành kẻ mạnh, trở thành người đáng được bạn bè tin tưởng và dựa dẫm.
Mỗi lần chị em tốt gặp khó khăn, cô đều giúp đỡ hết mình…
Rốt cuộc cô có bao nhiêu sức mạnh mới có thể vất vả chống đỡ được đây?
Khoảnh khắc ấy, đột nhiên Ôn Bình muốn nắm chặt tay cô, ôm cô vào lòng, nói với cô đừng buồn, sau này anh sẽ ở bên cạnh em.
Nhưng anh không thể làm gì được.
Bởi vì nếu có những hành vi đi quá giới hạn như thế sẽ chỉ làm hỏng mối quan hệ của hai người.
Chiếc xe phanh kít bên đường. Ôn Bình nắm chặt vô lăng, hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại. Nhưng kỳ lạ là tâm trạng này không dễ khống chế. Anh muốn bảo vệ người con gái này, muốn ôm cô vào lòng. Ham muốn mãnh liệt ấy cứ trào dâng trong lòng. Lần đầu tiên trong đời Ôn Bình có cảm giác mất kiểm soát.
Kỳ Quyên quay sang nhìn anh với ánh mắt băn khoăn: “Sao vậy?”.
Ôn Bình mở cửa xe. Không quay đầu lại nói: “Tôi xuống xe mua chút đồ, cô ngồi trên xe chờ tôi”.
“…Ừm”.
Một lúc sau, Ôn Bình quay lại, đưa cho Kỳ Quyên một túi giấy rất to.
Kỳ Quyên sững người, mở ra thì phát hiện bên trong đựng đầy những xiên thịt nướng thơm phức, quay sang nhìn anh đầy kinh ngạc thì lại bắt gặp ánh mắt dịu dàng của anh.
“Lúc nãy chắc chắn là ăn chưa no, đúng không? Bên kia có bán thịt nướng, mua một ít cho