Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341468
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1468 lượt.
cô làm đồ ăn vặt”.
“…”.
Quả thực lúc nãy cô chưa ăn no, có phụ huynh ở đó, không tiện ăn thoải mái, thêm vào đó món Âu vừa đắt vừa ít, một suất beefsteak và salad hoa quả không đủ để cô lấp đầy dạ dày của mình.
Không ngờ anh lại chu đáo như vậy, đặc biệt dừng xe bên đường mua đồ ăn cho cô.
Nhìn túi thịt nướng to bự trước mặt, Kỳ Quyên không khỏi xúc động trong lòng.
“…Cảm ơn anh”.
Ôn Bình mỉm cười, lấy một túi giấy ăn trong ngăn kéo trước ghế ngồi cho Kỳ Quyên, “Nếu đói thì ăn trên xe đi”.
“Ừm”. Kỳ Quyên cầm lấy giấy ăn, lấy một xiên thịt đưa ra trước mặt anh, “Anh ăn không?”.
“Không cần đâu, tôi lái xe, cô ăn đi”.
“Được”. Kỳ Quyên không khách sáo ngồi ăn ngon lành.
Ôn Bình nhìn cô gái cúi đầu ăn bên cạnh mình qua gương chiếu hậu, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng.
Nhìn thấy dáng vẻ vui tươi của cô, anh cảm thấy rất mãn nguyện.
Có lẽ đó chính là yêu…
Nửa tiếng sau, chiếc xe đến khu nhà nơi Kỳ Quyên sống.
Kỳ Quyên xếp những xiên thịt đã ăn xong và giấy ăn vào túi giấy, mở cửa xe định đi xuống nhưng đột nhiên bị Ôn Bình kéo tay lại. Kỳ Quyên quay sang nhìn anh với ánh mắt không hiểu, “Còn chuyện gì sao?”.
Ôn Bình nói: “Suýt thì quên, có thứ này cho cô”.
Nói rồi liền lấy ở ghế sau một chiếc hộp hình vuông đưa cho Kỳ Quyên.
Kỳ Quyên cầm lấy, đó là chiếc CD số lượng giới hạn kỷ niệm năm năm ca hát của Mạc Phi mới ra gần đây. Vì là bản đẹp nên đóng gói vô cùng tinh xảo, hộp quà làm bằng sắt cầm trên tay cảm thấy rất chất, ở phía trên in dòng chữ dát bạc “Album chọn lọc kỷ niệm năm năm ca hát của Mạc Phi”, bên cạnh còn có chữ ký phóng khoáng của Mạc Phi.
“Cái này…”. Kỳ Quyên ngạc nhiên nhìn anh, “Anh kiếm ở đâu ra vậy?”.
CD số lượng có hạn này rất khó mua, toàn thế giới có năm nghìn chiếc, fan của Mạc Phi siêu đông, lúc đầu Kỳ Quyên nhìn thấy áp phích tuyên truyền cũng đã từng nghĩ sẽ mua nhưng đáng tiếc là ngày CD lên giá đã bị tranh nhau mua sạch.
Ôn Bình nói: “Cô giúp tôi nhiều như vậy, tôi cũng không biết phải cảm ơn cô thế nào. Chẳng phải lần trước cô nói là thích Mạc Phi sao? Tôi liền nhờ người lấy một chiếc CD của anh ta tặng cô”.
“…”. Kỳ Quyên cảm thấy vô cùng kình ngạc.
Cô chỉ tiện miệng nói thích thôi, không được coi là fan của Mạc Phi, vậy mà anh lại tốn công sức như vậy… Nếu fan của Mạc Phi mà biết cô dễ dàng lấy được CD bản đẹp lại còn có chữ ký của Mạc Phi, nhất định họ sẽ đố kỵ đến mức giết chết cô.
Thật là tội lỗi.
Ôn Bình nhìn vẻ mặt phức tạp của Kỳ Quyên, khẽ cười nói: “Nhận đi, quà tặng mà bị trả lại thì sẽ rất mất mặt”.
“Vậy thì cảm ơn anh”. Kỳ Quyên đành phải nhận CD, trong lòng không khỏi cảm thấy tò mò, “người” mà anh nhờ rốt cuộc là ai mà có thể lấy được chữ ký từ chính tay Mạc Phi. Lẽ nào anh còn có bạn trong làng giải trí?
Dù tò mò nhưng vì lịch sự nên Kỳ Quyên cũng không tiện hỏi thẳng, chỉ có thể mang theo tâm trạng ấy đi vào nhà.
Nhìn hình bóng của cô dần biến mất trước mắt, Ôn Bình không kìm được thở dài.
Tặng cô CD bản đẹp, cô không những không vui sướng như mình tưởng mà trông có vẻ băn khoăn.
Chỉ tại mình không suy nghĩ thấu đáo. Cô ấy không phải là fan cuồng Mạc Phi, chỉ đơn thuần là thích nhạc của anh ta mà thôi. Còn mình vì phát hiện sở thích của cô ấy mà vô cùng phấn khích, tìm CD có chữ ký tặng cô ấy mà lại không tính đến… người bình thường rất khó lấy được chữ ký từ tay ca sĩ nổi tiếng.
Nếu cô ấy biết mình là em trai ông chủ Derek tập đoàn Star Walk, con trai út của đạo diễn tài ba Lưu Nhược Lâm, bạn thân của Mạc Phi… cô ấy có bỏ chạy vì sợ không?
Câu trả lời là chắc chắn sẽ bỏ chạy.
Ôn Bình, mày thật quá ngu xuẩn, chưa gì đã lộ cái đuôi cáo ra rồi.
Ôn Bình đưa tay day huyệt Thái Dương, cảm thấy vô cùng ân hận về sự bồng bột của mình.
Đúng lúc ấy đột nhiên điện thoại đổ chuông, anh nhấc máy thì nghe thấy một giọng nói lạnh lùng đến cực điểm: “Nghe mẹ nói bạn gái em là luật sư, họ Kỳ, tên Quyên, đúng không?”.
“…”. Anh rất muốn dán băng dính vào miệng mẹ, nhanh như thế mà đã nói hết với anh trai rồi.
“Nếu nhớ không nhầm, vụ kiện lần trước Thời Viêm kiện anh ra tòa, em cũng vì không có việc gì làm mà đến dự. Em rất hài lòng với biểu hiện của đại luật sư Kỳ trên tòa, đúng không?”.
Ôn Bình nói: “Anh nói như vậy khiến em cảm thấy tội lỗi, cứ như anh thua kiện là do em gây ra vậy”.
“…”.
“Nói thật, cả đoàn luật sư công ty anh bại dưới tay một mình Kỳ Quyên, điều đó chẳng phải chứng minh em nhìn người giỏi hơn anh sao?”.
“…”.
“Sao? Tức rồi à?”.
“…”.
Nghĩ đến sắc mặt tức giận khó coi của anh trai, Ôn Bình không kìm được nhếch mép cười, “Dù sao thì em nhắm chắc cô ấy rồi, hơn nữa mẹ cũng rất thích cô ấy, nhất định sẽ đứng về phía em. Anh xem thế nào đi”.
Người đàn ông ở đầu dây bên kia dường như đang cố kìm nén sự tức giận, “Em sợ sau khi biết chuyện anh sẽ ngăn cấm, vì thế mới kéo mẹ ra làm chỗ dựa đúng không?”.
Ôn Bình tiếp tục mỉm cười, “Chuyện này cũng bị anh phát hiện rồi sao?”.
“Ôn Bình”.
“Sao ạ?”.
“Anh không thích Kỳ Quyên, càng không muốn c