Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 134751

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/751 lượt.

kiểu học giả.
“Vừa đẹp trai, lại tốt tính, đương nhiên mọi người thích là đúng rồi.” Cô bình luận một cách nghiêm chỉnh.
“Thế còn em? Thích anh được chừng nào?” Nghiêm Duyệt Dân khóa xe, bước nhanh tới khoác vai cô, cười vui hỏi
Cô khẽ cúi đầu nhìn đôi tay đặt trên vai mình, mỉm cười không nói.






Kể từ lần đầu tiên nắm tay nhau đến ngày hôm nay, họ cũng đã gặp gỡ nhau được một thời gian. Cô phát hiện người đàn ông bên cạnh mình quả thực rất tuyệt với, hơn nữa lại xuất hiện vào lúc thích hợp nhất, không biết có phải Thượng đế đã phái đến đẻ cứu vớt cô hay không.
Nhưng cho tới giờ, cô vẫn chưa hề nói một câu “Em thích anh” hay “Em yêu anh”. Cô cảm giác bản thân mình như mắc phải vấn đề về tâm lý, rõ ràng ngày càng có tình cảm với người đàn ông này, nhưng tại sao đến một câu bày tỏ tình cảm cũng không thể nói ra được thành lời.
Có lần gặp rỡ Trần Trạch Như, cô hỏi chuyên gia tâm lý về vấn đề này. Tiếc là đến cả Trần Trạch Như cũng không trả lời được cô, có lẽ bởi đã tê liệt với các vấn đề tâm lý của cô, hoặc giả bởi Trần Trạch Như quá bận, nghe nói gần đây cô phải tiếp một nữ bệnh nhân mắc chứng mất ngủ do thường xuyên mơ thấy người chị gái đã mất của mình, vấn đề của người ta còn nặng nề hơn cô rất nhiều.
“Lại nghĩ điều gì vậy?” Giọng đàn ông ấm áp vang lên bên tai, như thể khỏa lấp hết những tạp âm khác trong siêu thị.
“Em đang nghĩ hôm nay ăn món gì.” Tần Hoan cúi người xuống, cầm một hộp cánh gà lên từ trong ngăn lạnh rồi hỏi: “Cánh gà nước được không?”
Cô lắc đầu, đưa đồ vừa mua cho anh xách, yên lặng mãi sau mới nói: “Cảm ơn”
“Cảm ơn về việc gì?”
Cô không nói nên lời. Chỉ thấy người đàn ông này như từ trên trời rơi xuống, khiến cuộc sống của cô thêm phong phú và tươi mới.
Hoặc anh thực sự được phái xuống để cứu vớt cô, cho dù ngay lúc này cô vẫn chưa hoàn toàn thoát ra khỏi nấm huyệt mà một người đàn ông khác đã chôn vùi cô.
Nhưng cô vẫn phải cảm ơn anh.
Buổi tối đó, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của Nghiêm Duyệt Dân, cô nấu một bữa ăn dở tệ.
Cuối cùng cô nước mắt lưng trong, bực tức nói: “Bình thường em không kém đến mức này.”
“Có thể hiểu được, là em quá căng thẳng.” Người đàn ông cầm lấy thìa nấu, tự mình làm thức ăn.
Khi anh nấu ăn, cô đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát, phát hiện ngón tay của anh dài và khỏe, là đôi tay đã quen với việc cầm dao phẫu thuật, lúc này cầm thìa trông rất đẹp mắt.
Nghiêm Duyệt Dân nói: “Khi học ở nước ngoài, các bạn người Hoa ở ký túc thường tới phòng anh xin đồ ăn.”
Tần Hoan nếm thử món nấm xào đơn giản nhất, thực sự rất ngon miệng, so với trình độ của cô thì không biết cao hơn đến bao nhiều lân.
“Tay nghề này là anh tự luyện sao?”
“Không phải?” Bàn tay của Nghiêm Duyệt Dân cầm chai rượu vang rất chắc chắn, rót rựơu vào hai cốc gần như không hề chênh nhau, anh ngừng một lát rồi mới nói: “Chị gái anh trước kia rất thích nấu ăn, hai chị em anh rất thân nhau, những thứ này đều là chị ấy dạy cho anh.”
Tần Hoan nghĩ một lát rồi hỏi: “Trước kia? Thế chị ấy bây giờ thì sao?”
Nghiêm Duyệt Dân bình tĩnh nói: “Chị ấy mất rồi, từ rất nhiều năm trước.”
Cô khẽ ngây ra, rồi bảo: “Em không biết, xin lỗi anh.”
“Không sao.” Anh cười khẽ, cầm cốc rượu chạm khẽ vào cốc của cô, ánh mắt dịu dàng tự như bầu trời đêm đẹp nhất lúc cuối xuân đầu hạ: “Chúc em luôn đạt được nhưng điều mình mong muốn.”
Cô cũng cầm ly rượu, cười bảo: “Lời chúc này là tốt đẹp nhất.” Lát sau nhìn thấy anh cầm ly rượu uống cạn.
Thực ra đầy là lần đầu tiên anh tới nhà cô ăn cơm, sau bữa ăn cô dọn dẹp bát đũa để cạnh bồn rửa bát.
“Em biết rửa không?” Giọng nói trêu đùa vang lên từ đằng sau.
Cô quay người lại tỏ ý hơi bực bội, nửa đùa nửa thật: “Cái này dễ hơn nấu ăn.”
Nghiêm Duyệt Dân đưa tay ra so sánh: “Vậy thì em cứ tiếp tục đi.”
Thế nên cô lại quay người đi rửa bát, không buồn quan tâm tới anh.
Ánh đèn phòng ăn mờ hơn phòng khách, nhưng lại là thứ ánh sáng cực kỳ ấm áp. Hồ nước nằm ngay phía chính diện với cửa sổ, bên ngoài là màn đêm bao phủ, bởi cô ở tầng cao, nên phóng tầm mắt có thể nhìn thấy đèn điện sáng choang, nhấp nháy cả trời đêm như ngàn vì sao rơi xuống đất.
Còn cô đang khẽ khom lưng trong tiếng nước chảy tí tách, tóc xõa xuống bờ vai, phản chiếu bóng dáng xinh đẹp yêu kiều lên bức tường, ngay cả động tác rửa bát đơn giản nhất, dường như cô cũng biến thành một điệu múa mềm mại và đẹp đẽ.
Ánh mắt Nghiêm Duyệt Dân chạm vào chiếc bóng của cô, mãi không thể dời đi nơi khác
Thời tiết này, ban đem đã không còn ấm áp, trong giây lát anh dường như xuyên qua cả không gian lẫn thời gian, quay ngược lại quãng thời gian của nhiều năm trước bồn nước sẽ quay đầu lại, dịu dàng nói: “Đồ ngốc, ngây ra làm gì, mau xếp bát đĩa lên giá cho khô!” cảnh tượng như vậy khiến đầu anh khẽ nóng lên, dòng máu vốn đã đóng băng như sống trở lại.
Nhưng...
Khi anh thực sự chìa ta ra nhận lấy, ngón tay chạm ngay vào những thứ đồ sành sứ lạnh ngắt, giấc mơ ấm áp đó