Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 134770

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/770 lượt.

ên đồng ý yêu cầu của cô, đến cả tài liệu cũng kêu thư ký mang tới nhà giải quyết.
Khi thư ký tới, mang theo cả một cốc nước đường.
Anh ngồi bên cạnh nói: “Em uống hết cốc nước này nhé.”
Cô cầm bát nước nóng hôi hổi, chợt cảm thấy ngường ngượng, nãy giờ làm nũng giả bộ đau nên không cảm thấy, lúc này mới xấu hổ, chút bí mật thầm kín nhất của phụ nữ đã bị anh nhìn xuyên thấu.
Là người yêu của nhau, nhưng những lúc thân mật nhất, anh cũng chỉ ôm cô vào lòng, hai cơ thể áp sát vào nhau, chứ chưa hề có hành động gì thái quá.
Cô biết anh yêu thương cô, có lúc cũng cảm nhận được sự kiềm chế của anh, nên cầm bát nước đường, cô bỗng thấy mình đỏ mặt.
Cố Phi Trần hỏi như không có chuyện gì xẩy ra: “Thế nào?”
Cô cúi thấp cổ, lắc lắc đầu, khuôn mặt nhanh chóng úp vào trong bát.
Một lúc lâu sau, bỗng nghe thấy có tiếng cười khẽ trên đỉnh đầu.
Cô giật mình ngẩng lên, bắt gặp ngay đôi mắt sâu thăm thẳm như ánh sao đêm.
Anh nhìn cô cười, ánh mắt khẽ lóe lên vẻ yêu chiều khó nhận biết, cũng không vạch trần nguyên nhân cô làm nũng, chỉ lấy tay khẽ xoa má cô bảo: “Sao giống trẻ con vậy. Uống nhanh lên, không nguội hết.”
Sau đó cô thì thầm chia sẻ với Trần Trạch Như, Trần Trạch Như không khỏi than thở bảo: “Có bạn trai trưởng thành thật hạnh phúc.” Nhưng ngay sao đó lại nhanh chóng phát huy sở trường của mình, phân tích bảo: “Nhưng anh ấy thành thục như vậy, cậu đoán xem có phải trước kia anh ấy đã từng làm như vậy với người con gái khác hay không?”
“Làm sao có chuyện đó!” Cô lập tức phủ định giả thuyết này.
“Sao lại không thể? Cậu đã hỏi bao giờ chưa?”
“Ai dà, mình không muốn bàn với cậu về chủ đề vô vị này. Không thể là không thể.”
“Được rồi, được rồi, mình nghĩ cậu đã hoàn toàn bị ma xui quỷ khiến rồi. Cố Phi Trần rốt cuộc có sức hấp dẫn gì mà khiến một đại tiểu thư phải mê muội đắm đuối?”
“Trước mặt anh ấy mình chẳng phải là đại tiểu thư gì cả.”
“Vâng, vâng, cậu hận không phải là nô tì trước mặt anh ấy, được chưa?”
“Ai dà, tớ không phải là có ý như vậy...”
Cô vừa đấu khẩu với bạn, vừa cảm thấy thật ngọt ngào, ở bên Cố Phi Trần, ngày nào cũng tươi đẹp xán lạn, tâm trang vui vẻ tới mức lúc nào cũng chỉ muốn bay lên cao.
Cô không phải là đại tiểu thư, cô chỉ cần là một người phụ nữ ở bên cạnh anh, tận hương tình yêu của anh cả đời, như vậy là đủ.
Lúc này, khung cảnh tương tự lại tái diễn một lần nữa, nhưng cô không sao cười nổi.
Ánh mắt không thôi nhìn bát nước đường đang bốc khói nghi ngút, vẻ mặt cô dần đóng băng trở lại, từ chối bảo: “Em đỡ rồi, không cần uống.”
Cố Phi Trần chỉ khẽ nhìn cô rồi bảo: “Tùy em.”
Cô không nói thêm lời nào, cầm quần áo vào phòng thay đồ. Thay quần áo xong là sẽ rời khỏi đây, lại tiếp tục ai đi đường nấy, có lẽ thành phố quá nhỏ nên hai người sẽ còn gặp mặt, nhưng cô chỉ hy vọng số lần gặp gỡ ngày càng ít đi.
Kết quả mới đang thay quần áo, đã nghe thấy tiếng điện thoại quen thuộc ở bên ngoài vọng lại.
Là di động của cô, cô nhanh chóng mặc áo, vội vàng mở cửa ra nghe điện thoại và nhìn thấy Cố Phi Trần đang nhanh chóng ra khỏi phòng.
Cô chỉ kịp nhìn cái bóng cao cao của anh, anh đã biến mất ngoài cánh cửa. Khi anh đi, không hề quay đầu lại, cũng không biết sợi dây thần kinh nào bị chạm mạch, nên hình như anh đã dùng sức khá mạnh, đóng sập cánh cửa lại, phát ra tiếng “sầm” rất lớn.
Cô đừng ngây ra, rồi mới tới bàn nhấc điện thoại, trên màn hình hiện lên ba chữ “Nghiêm Duyệt Dân”. Cô quay đầu lại nhìn ra phía cổng lớn, cảm giác như tiếng đóng cửa khi nãy của Cố Phi Trần vẫn còn đang vọng lại ở trong phòng.
Tâm trang có chút rối bời, cô chỉ thở thật sâu rồi mới nghe điện thoại.
Về sau mới biết Nghiêm Duyệt Dân lúc chiều ít nhất đã gọi cho cô ba bốn cuộc điện thoại. Anh hôm nay lại không có ca mổ, cũng không phải trực ban, khó mà được thư thả như thế này, sau khi tan làm hẹn cô đi ăn.
Cô từ chối nói: “Em vừa ăn xong.” Ánh mắt lướt nhanh qua ghế sofa, chỗ Cố Phi Trần ngồi khi nãy, chiếc áo khoác vẫn để quên ở góc ghế.
“Vậy à, thật tiếc. Thế buổi tối em có muốn ra ngoài đi dạo hoặc đi xem phim không?”
Giọng Nghiêm Duyệt Dân nghe rất nhẹ nhàng vui vẻ, cảm giác như tâm trang đang rất thoải mái, anh gần như có khả năng lan truyền cảm xúc ho mọi người, đặc biệt là niềm vui và sự ấm áp.
Tần Hoan nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã dần buông xuống, buột miệng trả lời: “Vâng, thế thì đi xem phim.”
Gần đây ngoài rạp đang chiếu rất nhiềm bộ phim hoành tráng của Cao Thành Bản, màn hình LED không ngừng quảng cáo, mọi người xếp hàng mua vé rất đông, khi hai người tới rạp chiếu phim cũng là lúc đông nhất trong ngày.
Nghiêm Duyệt Dân đến khá sớm, mua xong hai chiếc vé, rồi lại mua bắp rang bơ và coca, một tay cầm đồ ăn một tay dắt Tần Hoan.
Trong lĩnh vực chăm sóc người khác, e rằng không có ai xuất sắc hơn bác sĩ.
Mà anh lại rất giỏi trong việc nhìn sắc diện người khác, trong lúc xem phim, khi Tần Hoan bắt đầu thấy mệt mỏi, anh bỗng hỏi: “Hôm nay tâm trạng em không vui?”
Tần Hoan giật mình, cũng không b