Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 134766

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/766 lượt.

à trên đời này đâu có thiếu, anh từng nghĩ mình có thể đánh mất cô.
Cô đã lừa anh vứt bỏ đứa con, anh đã từng hận tới mức muốn bóp chết cô.
Nhưng rồi anh lại nhận ra, những cáu giận tưởng như không sao chế ngự được rồi cũng qua đi theo thời gian, nhưng điều mà anh không sao quên được lại chỉ là con người của Tần Hoan.
Nhưng giờ cô đã cùng với Nghiêm Duyệt Dân
Cô còn biết vứt bỏ quá khứ hơn cả anh, còn anh lại chỉ giống như một thằng ngốc.
Cố Phi Trần nhắm mắt lại, khóe miệng đẹp khoàn hảo không khỏi nhếch một nụ cười mỉa mai châm biếm.






Cuộc sống qua trở lại bình thường, ít nhất là đối với Tần Hoan. Tình cảm giữa cô và Nghiêm Duyệt Dân phát triển từ từ, không cuồng nhiệt cũng không lạnh nhạt. Nghiêm Duyệt Dân thi thoảng rảnh rỗi thì đến trường đón cô tan làm. Anh trông rất phong độ, khuôn mặt ưa nhìn, đi cùng Tần Hoan, có thể gọi là kim đồng ngọc nữ. Thi thoảng gặp một vài học sinh quen ở trong trường, họ thường chào hỏi nhiệt mình, về sau cũng có sinh viên chạy tới nói với cô: “Cô Tần, bạn trai cô đẹp trai quá.”
Tần Hoan nghe xong chỉ cười, có lúc cũng chem. Vài cô: “Bạn trai cô đẹp chỉ là thứ nhì, quan trọng nhất là rất tốt tính.”
Cô cũng có lúc đến bệnh viện, vì Nghiêm Duyệt Dân hay phải trực ca đêm, cô thường nấu cơm mang đến bệnh viện cho anh. Các nữ y tá đều biết và rất nhiệt tình với cô.
Tình cảm như vậy, rất đẹp.
Chẳng có áp lực, chẳng có ràng buộc, thậm chí còn nhận được sự chúc mừng và thừa nhận ở khắp mọi nơi.
Tất nhiên, cô cũng thích anh.
Người đàn ông ưu tú như vậy, là con cưng của thượng đế, mà ai không thích cho được?
Nhưng cô không ngờ rằng, anh lại thực sự có ý muốn cưới cô.
Nên sau một lúc choáng váng, trước biểu hiện nửa cười nửa đùa của Nghiêm Duyệt Dân, cô bỗng trở nên im lặng.
Rốt cuộc vẫn là Nghiêm Duyệt Dân không nhịn nổi cười nói: “Nhìn em sợ hết hồn kìa?”
Chỉ một câu đó của anh làm cô thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay sau đó, anh lại nhẹ nhàng hỏi: “Lấy anh đáng sợ thế sao?”
Dáng vẻ của anh thực sự có chút oán trách và thất vọng, cô mấp máy môi, lắp bắp nói: “Không phải, nhưng em...” Cuối cùng vẫn là cô sai, là cô tự lôi chủ đề nhạy cảm này ra nói, thực ra trong lòng lại không hề có ý định như vậy, thật chẳng khác nào đùa cợt người khác.
Kết quả chỉ vài giây sao, người đàn ông ngồi đối diện bật cười sảng khoái, trong ánh nến, đối mắt lộ rõ vẻ vui đùa thoải mái: “Tần Hoan, em có biết mình đáng yêu nhất lúc nào không?”
Cô nhất thời không phản ứng kịp: “Là khi nào?”
“Lúc vừa nãy đó, khi lúng túng không biết phải làm sao.”
Cô ngây ra, rồi lập tức nhận ra mình bị trêu đùa, nhưng nghĩ một chút, cũng không nhịn được cười.
“Chuyện gì mà vui thế?”
Cũng không biết từ khi nào, phía trên đầu chợt xuất hiện một bóng đen, giọng nói lạnh lùng vang lên, nhanh chóng dập tắt nụ cười của Tần Hoan.
Cô vội ngẩng đầu lên, chỉ thấy Cố Phi Trần đang đút tay vào túi quần, đứng sau ghế cô ngồi, vẻ mặt lạnh lùng không biểu cảm, ánh mắt sâu thẳm quét nhanh một lượt qua người cô và người đàn ông ngồi đối diện.
Nụ cười của cô tắt ngún, đến khóe miệng cũng nhanh chóng mím lại, còn Nghiêm Duyệt Dân đứng lên trước, đưa tay về phía Cố Phi Trần nói: “Cố tiên sinh, vừa đúng lúc.”
“Xin chào, bác sĩ Nghiêm.” Cố Phi Trần nói khẽ.
Thì ra hai người bọ họ đã quen nhau.
Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Tần Hoan. Nhưng cô vẫn ngồi nguyên không nhúc nhích, chỉ lạnh lùng nhìn hai người đàn ông bắt tay nhau rồi hàn huyên, sau đó chuyển sự chú ý sang bên cạnh Cố Phi Trần.
Ở đó có một người phụ nữ dáng vẻ rất uyển chuyển điệu đà, nhìn rất trẻ, trang điểm xinh đẹp hợp mốt, trông rất có phong cách, chỉ là ánh sáng trong quán quá tối nên nhìn không rõ được khuôn mặt của cô. Nhưng cũng đủ để thấy các nét trên mặt cô đều rất đẹp, khuôn mặt nhỏ, cằm nhọn, dường như rất hợp với đôi mắt bồ câu long lanh. Và đôi mắt đó lúc này cũng đang thầm đánh giá Tần Hoan.
Tần Hoan không khỏi cười nhạt.
Nhiều năm nay, những chuyện thị phi hoa lá của Cố Phi Trần ít đến không thể ít hơn, trong mắt giới truyền thông ngoại trừ những thủ đoạn lẫn lừng trên thương trường khiến người khác phải nể phục, cuộc sống riêng tư gần như thần bí của anh cũng là tiêu điểm để mọi người ra sức tìm kiếm.
Nhưng trong ấn tượng của Tần Hoan, người phụ nữ có thể xuất hiện riêng với Cố Phi Trần ở những trường hợp như thế này, hình như không có.
Xem ra, hôm nay anh đã phá lệ.
Ở quán ăn nổi tiếng lãng mạn này, khách hàng dùng cơm có đến tám, chín phần là các cặp tình nhân, trong tiếng nhạc trữ tình êm dịu, trước mỗi bàn có thắp một ngọn nến đều có bóng dáng của một cặp đôi đang trò chuyện ngọt ngào.
Còn anh, đang dẫn theo một người phụ nữ công khai lộ diện.
Điều đó có nghĩa là sao?
Đáp án rõ mồn một, nhưng Tần Hoan chợt không muốn nghĩ tiếp.
Cô cảm thấy mình không có cảm hứng nào với đáp án vô vị này. Cô chỉ chợt thấy chán ghét mọi thứ, ngay cả tiếng kèn saxophone thổi cả tối, ngay cả những mó