Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Trúc Âm

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342495

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2495 lượt.

c mà cô thầm mong ước. Chỉ một hạnh phúc nhỏ nhoi ấy đối với cô cũng là một thứ gì đó quá xa xỉ. Cô tham lam muốn có được anh, nhưng cuộc đời của cô quá nặng nề, vì vậy cô không thể đòi hỏi có anh.
Mua một làn thức ăn về đến nhà đã thấy Triệu Vĩnh Niên và Trương Cương đến nhà, đang ngồi trong phòng khách nói chuyện với Tần Tuyết Liên. Cơ thể Tần Tuyết Liên hồi phục nhanh chóng, trước mắt chỉ cần uống thuốc đúng giờ và đi khám theo định kì, thế nên tối qua Tuyết Liên đã được xuất hiện về nhà dưỡng bệnh. Khả Nhi mời vợ chồng Triệu Vĩnh Niên đến nhà ăn cơm, một mặt để cảm ơn họ, mặt khác để mọi người cùng ăn mừng tết Dương lịch.
Khả Nhi phụ trách làm đầu bếp chính, Dương Phàm tự giác xin làm phụ bếp. Chưa đầy nửa tiếng sau anh đã bị Khả Nhi đuổi ra ngoài vì cái tội: rửa rau mà vẫn còn nguyên cả đất, cắt khoai tây thì to như ngón tay cái…Khả Nhi thật sự không thể nhịn nổi liền đuổi anh ra ngoài. Triệu Vĩnh Niên bật cười xua tay: -Tiểu Dương, nào, lại đây ngồi! Nếu như đã bị chê bai thì ta ngồi thảnh thơi vậy!
Trương Cương liền vào bếp làm phụ bếp cho Khả Nhi. Vừa làm Trương Cương vừa thì thầm với Khả Nhi: -Một anh chàng không tồi! Đáng tiếc hai đứa hiện giờ vẫn còn là sinh viên, chuyện con cái, chú và dì sẽ không để cho người khác biết, bao gồm cả mẹ và bà ngoại của con. Nhưng dù sao các con cũng phải có dự định gì đi chứ!
Khả Nhi vừa rán cá vừa quay sang nói: -Dì ơi, bọn con biết! Bọn con sẽ xử lí ổn thỏa!
-Con xưa nay đều thông minh, dì biết con tự có cách giải quyết!- Trương Cương thở dài: - Nếu như vào lúc khác có lẽ đây là một chuyện đáng mừng. Nói tóm lại, nhất định con phải nhớ kĩ, phải chăm sóc bản thân mình trước mới có thể chăm sóc người khác được!
Khả Nhi gật đầu, tiện tay nêm nếm gia vị vào cá. Món cá sốt cuối cùng cũng hoàn thành, mùi thơm ngào ngạt bao trùm gian bếp. Khả Nhi đột nhiên ngứa mũi, hắt xì hơi liền hai cái.
Cô liền đi ra ngoài tìm giấy ăn, nhìn thấy Dương Phàm đang gọt táo. Những ngón tay thon dài gọt táo rất điệu nghệ, vỏ táo liền một dải không hề bị đứt ra. Gọt xong anh bổ đôi quả táo rồi đưa cho bà và mẹ mỗi người một nửa: -Con mời bà, mời dì!
Bà và mẹ Khả Nhi cười ngọt ngào, có vẻ rất thích Dương Phàm. Cũng phải thôi, trong thời gian mẹ nằm viện, Dương Phàm đã sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, lại còn chăm sóc Khả Nhi rất chu đáo, chẳng để cho cô phải chịu khổ…Tất cả những điều này không chỉ khiến cho bà ngoại và mẹ vui mừng mà còn khiến cho Dương Phàm giành được thiện cảm của vợ chồng Triệu Vĩnh Niên.
Lúc ăn cơm, Khả Nhi mời rượu Triệu Vĩnh Niên và Trương Cương: -Chú Triệu, dì Trương, bao nhiêu năm nay, chú dì đã lo lắng cho gia đình con, con thực sự không dám yêu cầu gì cả nhưng mà…nhưng mà…
Khả Nhi…-Trương Cương dịu dàng nói: -Hàng xóm láng giềng, lại là bạn lâu năm, chăm sóc nhau là chuyện nên làm. Con không cần phải ngại ngùng, cứ yên tâm về trường, mọi chuyện ở đây đã có chú dì!
Dương Phàm cũng kính vợ chồng Triệu Vĩnh Niên một li, không nói nhiều lời, anh chỉ uống ực một hơi hết cốc rượu biểu thị thành ý khiến cho Triệu Vĩnh Niên vui vẻ cười ha ha: -Cậu nhóc này khá lắm! Chú rất thích!
Sau đó, Dương Phàm kéo Khả Nhi chúc rượu bà ngoại và mẹ: -Thưa bà ngoại, thưa mẹ, xin bà và mẹ cứ yên tâm giao Khả Nhi cho con! Con nhất định sẽ đối xử với cô ấy thật tốt, sẽ mang lại hạnh phúc cho cô ấy! Con với Khả Nhi xin chúc bà và mẹ một li!
Bà ngoại đã nhiều năm không uống rượu cũng run run nâng li rượu lên và uống cạn. Khả Nhi vội vàng vuốt vuốt lưng cho bà. Mẹ bệnh nặng nên không thể uống rượu, đành lấy nước trắng thay rượu, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Khả Nhi chăm chú nhìn Dương Phàm, hạnh phúc gần ngay trước mắt mà xa cách tận chân trời. Ý của Hoa Chỉ Huyên đã rất rõ ràng, giữa đứa con và Dương Phàm, tương lai và sự tôn nghiêm…Khả Nhi chỉ có thể chọn một con đường, nếu không sẽ trắng tay. Anh đối xử với cô như vậy, cô đáng ra nên tin tưởng anh. Tuy nhiên, nếu như mất đi cái tôi, cô sẽ là ai đây?
Dương Phàm thì thầm vào tai Khả Nhi: -Mặc dù nhìn anh rất “ngon” nhưng em không cần nhỏ dãi ra như vậy đâu! Trước mặt bao nhiêu người lớn, em nhìn anh như vậy khiến cho anh xấu hổ chết đi được!- vì ghé quá sát nên môi của anh như chạm vào tai cô, hơi thở phảng phất mùi rượu xộc vào mũi khiến cho Khả Nhi cũng như muốn say theo.
Nhìn thấy ánh mắt của mọi người đều đang tập trung vào mình, Khả Nhi hốt hoảng vội vàng đẩy Dương Phàm ra. Mọi người đều lịch sự nhìn đi nơi khác. Trong ánh mắt của họ, Khả Nhi có thể nhìn thấy rõ sự hân hoan. Họ đều nhận định rằng Dương Phàm chính là một chỗ dựa vững chắc cho Khả Nhi. Nhưng một người tốt như vậy, cuối cùng Khả Nhi vẫn phải phụ lòng anh.
Người ở huyện rất thích náo nhiệt, mặc dù chỉ là tết Dương lịch nhưng vẫn có người đốt pháo hoa. Ăn cơm xong, mọi người cùng nhau lên ban công xem pháo hoa. Những chùm pháo hoa rực rỡ xòe rộng như những chùm hoa trên bầu trời, chiếu sáng cả vùng trời cái huyện nhỏ này. Khả Nhi nắm chặt tay bà ngoại và mẹ: -Cuộc sống sẽ ngày càng tốt đẹp hơn, bà và mẹ hãy cố gắng đợi con! Đợi con


XtGem Forum catalog