Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Trúc Âm

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342492

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2492 lượt.

ình vẫn còn nhỏ, anh không muốn nó phải chịu khổ!
-Dương Phàm…-Khả Nhi đau đớn dang rộng cánh tay ôm chặt lấy anh: -Em không nỡ xa anh, thật sự không nỡ…
Dương Phàm hiểu nhầm ý của Khả Nhi, liền dịu dàng vuốt tóc cô:
-Ngốc ạ, có phải là anh sẽ đi ngay đâu! Chẳng phải anh đã bảo sẽ ở lại cùng em chờ con ra đời sao? Hơn nữa cho dù anh có đến Thâm Quyến làm việc, chỉ cần có thời gian rảnh anh sẽ lập tức quay về thăm em và con mà. Kiên trì chưa đến một năm là gia đình ba người chúng ta sẽ được đoàn tụ thôi!
-Em xin lỗi…Dương Phàm…-Khả Nhi nghẹn ngào: -Em xin lỗi…
Cuối cùng thì Dương Phàm cũng nhận ra sự khác thường ở Khả Nhi: -Có chuyện gì thế em?
-Em mệt mỏi lắm rồi! Em không thể chịu đựng được nữa!…-nước mắt đầm đìa trên khuôn mặt xanh xao, giọng nói của cô run rẩy, nghẹn ngào: -Xin lỗi anh…
Ánh mắt Dương Phàm trở nên vô cùng hoang mang: -Em đã làm gì rồi? –anh siết chặt lấy hai vai Khả Nhi: -Nói cho anh biết rốt cuộc em đã làm gì?
Cô lấy ra một tờ giấy ở trên đầu giường, cố gắng hết sức đưa ra trước mặt anh. Dương Phàm mở tờ giấy ra, nhìn thấy hàng chữ: “Biên lai nạo thai”. Dòng chữ đó như một con dao đâm thẳng vào trái tim anh. Hai tay Dương Phàm run rẩy, tờ giấy rơi xuống khỏi tay anh.
Dương Phàm ngoảnh đầu sang nhìn Khả Nhi, khuôn mặt lạnh tanh chẳng chút biểu cảm: -Đó là con của một mình em sao?
Khả Nhi cắn chặt môi, không thốt ra được một tiếng nào.
Dương Phàm chua xót: -Anh không có chút quyền quyết định nào đối với đứa bé sao?
Đôi môi của Khả Nhi khẽ run lên, cô khó khăn nhả ra từng chữ:
-Dương…- rồi sau đó…cô biết nói cái gì với anh đây?
Dương Phàm gầm lên: -Cô dựa vào cái gì mà tự mình quyết định sự sống chết của con? Cô…cô là đồ độc ác!
Diệp Phi vội vàng xông vào phòng: -Có chuyện gì vậy? Từ xa đã nghe thấy…-Diệp Phi bỗng im bặt nhìn Dương Phàm rồi lại ngoảnh sang nhìn Khả Nhi: -Hai người cãi nhau à? Có chuyện gì thì từ từ nói chuyện, đừng cãi nhau!
Dương Phàm từ từ lùi lại phía sau: -Tôi mãi mãi sẽ không bao giờ tha thứ cho cô đâu!- dứt lời anh lao thẳng ra khỏi cửa.
Diệp Phi đứng ngẩn ra trong giây lát rồi cúi xuống nhặt tờ giấy rơi ở dưới đất lên, đưa lại cho Khả Nhi: -Tờ giấy này phải cất cho kĩ!
-Ừ, mình biết rồi!- Khả Nhi cười chua xót rồi nghiến răng vò nát tờ giấy trong lòng bàn tay. Cuộc đời vẫn còn rất dài nhưng những năm tháng tuổi xuân của cô đã chấm dứt.
Chu Chính Hạo tìm thấy Dương Phàm ở trong một quán rượu. Anh đã uống say khướt. Thấy vậy Chu Chính Hạo liền lôi Dương Phàm dậy, tạt một cốc nước lạnh vào mặt anh. Dương Phàm giật mình trợn tròn đôi mắt.
-Đã tỉnh chưa hả?- Chu Chính Hạo túm lấy cổ áo Dương Phàm lôi ra khỏi quán rượu: -Tỉnh rồi thì mau về trường với tôi!
-Mặc kệ tôi!- Dương Phàm thô lỗ giật tay Chu Chính Hạo ra khỏi áo mình rồi vẫy tay với phục vụ: -Mang cho tôi hai chai nữa ra đây!
-Mẹ kiếp…-Chu Chính Hạo điên lên: -Cậu uống thế còn chưa đủ sao?
Đúng lúc ấy người bồi bàn bê hai chai rượu đến, Chu Chính Hạo liền ngoảnh đầu lại, trợn mắt quát: -Biến!
Dương Phàm bực mình gào lên: -Cậu là cái thá gì chứ, cứ mặc xác tôi!
Chu Chính Hạo lạnh lùng nhìn Dương Phàm: -Cậu nghĩ tôi ăn no dửng mỡ nên mới đến đây để quản lí cậu chắc? Nếu như không phải Tần Khả Nhi đến cầu xin tôi thì cho dù cậu có chết thối ở đây tôi cũng mặc xác cậu!
-Ha…-Dương Phàm cười nhạt: -Vẫn là tình sâu nghĩa đậm gớm nhỉ! Con đàn bà ấy tôi không cần nữa, ai thích thì cứ việc đến mà lấy đi!
-Ha…thật là không cần chứ gì? Không cần sao còn ngồi ở đây mượn rượu giải sầu?
-Tôi thích thế đấy, liên quan chó gì đến cậu!
Chu Chính Hạo thở dài, dịu giọng nói với Dương Phàm: -Cô ấy giành được một suất học bổng trao đổi sinh viên của học viện ngoại thương Colombia rồi, chắc là một hai ngày tới sẽ lên đường đấy!
Dương Phàm cười lớn: -Hóa ra là như vậy! Thay tôi chúc mừng cô ta đi! Nhân tiện giúp tôi chuyển lời đến cô ta là: Tôi chúc cô ta tiền đồ rộng mở!
-Cậu có bao giờ nghĩ đến đứa con ấy không chỉ là cốt nhục của cậu mà còn là cốt nhục của cô ấy chưa? Cậu đau, chẳng nhẽ cô ấy không đau?
-Cô ta có trái tim sao? –Dương Phàm cười nhạt: -Giả vờ đồng ý với tôi sẽ không bao giờ rời xa tôi. Tôi vừa đi một cái cô ta đã giết chết con tôi rồi. Người đàn bà đó…nếu là cậu…cậu sẽ làm thế nào?
-Ít nhất tôi cũng hỏi cô ấy vì sao? Có phải cô ấy có nỗi khổ riêng hay không?
Dương Phàm mở to mắt nhìn Chu Chính Hạo như chợt hiểu ra điều gì đó.
-Theo như tôi được biết thì lúc cậu không có ở đây, mẹ cậu lại đến tìm Khả Nhi đấy!
Dương Phàm nhảy phắt xuống khỏi ghế rồi lao như bay ra ngoài.
Chu Chính Hạo đuổi theo: -Đợi đã, tôi lái xe đưa cậu đi!
Mặc kệ cho cô trực ban vừa quát vừa mắng, Dương Phàm xông thẳng một mạch lên phòng 312. Cánh cửa phòng 312 vẫn mở, anh đứng ở bên ngoài cửa, thở hồng hộc: -Tần Khả Nhi…mau cho tôi một lời giải thích…
-Trời đất ơi, Dương Phàm…- Diệp Phi kinh ngạc nhìn Dương Phàm. Suốt một ngày một đêm say khướt ở quán rượu, Dương Phàm đầu tóc rối bời, râu ria lởm chởm, người nồng nặc mùi rượu…trông chẳn


The Soda Pop