Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Trúc Âm

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342494

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2494 lượt.

quay lại!
Dương Phàm vội vàng đến Thâm Quyến để phỏng vấn còn Khả Nhi phải lập tức ứng phó với mấy môn thi, vì vậy tết Nguyên đán ấy hai người khởi hành quay về Bắc Kinh. Dạo trước vì bận rộn nên Khả Nhi chẳng thấy ốm nghén, bây giờ rảnh rỗi lại thấy cơ thể bắt đầu “chống đối”. Suốt dọc đường đi cô nôn khan suốt, may có Dương Phàm ở bên cạnh, quan tâm chăm sóc nên Khả Nhi cảm thấy an tâm hơn nhiều.
Cô ngồi ở ghế bên cạnh lên tiếng khen ngợi: -Cái anh chàng này thật là biết chăm vợ! Vợ cậu thật là có phúc đấy!
Dương Phàm cười hi hi: -Là cháu có phúc đấy chứ! Vợ đang mang đứa con của cháu, đương nhiên cháu phải thương cô ấy nhiều hơn rồi!
Khả Nhi lườm anh một cái, mặt đỏ dừ nhìn ra ngoài cửa sổ. Những hàng cây bên đường lướt qua trước mắt cô. Dương Phàm ôm chặt lấy Khả Nhi, để cô dựa đầu vào ngực mình: -Lúc anh đi tàu đến tìm em, suốt cả quãng đường đi anh cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn cảnh vật lùi lại phía sau lưng anh lại cảm thấy mình đã gần em hơn một chút! Giờ chúng ta ở bên nhau, mỗi cảnh vật lùi lại sau lưng lại giống như một cửa ải mà chúng ta đã vượt qua!
Cảnh vật bên ngoài lướt qua quá nhanh trước mắt. Khả Nhi cảm thấy mắt mình cay cay liền vội vàng nhắm mắt lại. Anh nghĩ rằng anh đang đến gần với tương lai tươi đẹp, nhưng cô giờ không còn nhìn thấy tương lai nữa rồi.
Dương Phàm nói: -Khả Nhi, cửa ải lớn nhất chúng ta đã vượt qua rồi. Hãy tin anh, sau này mọi thứ sẽ tốt đẹp thôi!
Một chiếc tàu hỏa khác đi ngược chiều lao vụt qua, phát ra tiếng ồn dữ dội. Khả Nhi hỏi Dương Phàm: -Dương Phàm, nếu như có một ngày em phải ra đi, anh có đợi em không?
-Cái gì?- Dương Phàm nghe không rõ.
Dương Phàm liền hỏi lại: -Em vừa nói cái gì?
-Em nói…- Khả Nhi quay lại ôm Dương Phàm: -Em yêu anh, cả đời này chỉ yêu một mình anh!
Dương Phàm mở to mắt, hình như là vì quá ngạc nhiên. Khả Nhi ngại ngùng. Trên xe có nhiều người như vậy, cô xấu hổ vùi mặt vào ngực anh. Một lúc lâu sau, Dương Phàm cũng ghé vào tai cô thì thầm: -Anh cũng yêu em, cả đời này chỉ yêu một mình em!
Mãi chiều ngày hôm sau hai người mới đến Bắc Kinh. Vừa xuống xe, Dương Phàm liền chạy đi mua vé tàu đi Thâm Quyến. Hai cuộc phỏng vấn của anh một cuộc sắp xếp vào ngày mùng năm tết Dương lịch, một cuộc sắp xếp vào mùng 8, vì vậy anh phải đến Thâm Quyến trước ngày mùng 5.
Tối hôm ấy, hai người cùng quay lại căn phòng thuê của Dương Phàm. Bởi vì đã quyết định trả lại phòng, Khả Nhi lại cảm thấy lưu luyến với mọi thứ ở nơi đây. Nơi đây chính là tổ ấm trong thời gian ngắn của cô và Dương Phàm. Khởi đầu ở đây, kết thúc cũng sẽ ở đây.
Dương Phàm cũng có chung một cảm giác như Khả Nhi, anh lặng lẽ đưa mắt nhìn quanh rồi nói: -Khả Nhi, anh nhất định sẽ cho em một gia đình yên ấm.
Anh ôm cô ngồi trước cửa sổ ngắm nhìn quang cảnh vào ban đêm. Thực ra chẳng có gì đẹp đẽ, không có ánh trăng, không có các vì sao, trên đường chỉ có độc một ngọn đèn leo lét, một đốm sáng nhỏ lạnh lẽo rọi vào cửa sổ, những cơn gió bấc thổi ào ào bên ngoài. Khả Nhi thu mình trong vòng tay của Dương Phàm. Sau này không có vòng tay ấm áp này, cô sẽ phải sống qua mùa đông như thế nào đây?
Cứ nghĩ như vậy, cô lại ngẩng đầu lên hỏi Dương Phàm:-Dương Phàm, nếu như có một ngày em phải ra đi, anh có đợi em không?
-Ra đi?- Dương Phàm siết chặt vai Khả Nhi, đẩy cô ra xa một chút và căng thẳng hỏi cô: -Tại sao lại ra đi, em định đi đâu?






-Em nói là nếu như mà…- Khả Nhi dịu dàng: -Nếu như có một ngày như vậy, anh có đợi em không?
Dương Phàm nâng cằm Khả Nhi lên, tỉ mỉ quan sát cô dưới ánh đèn mờ nhạt:-Chỉ nghe nói có “Hòn vọng phu” chứ chưa thấy ai nói có “Hòn vọng thê” cả. Lẽ nào em định biến anh thành cái ngoại lệ ấy!
Khả Nhi trầm ngâm.
Dương Phàm lại kéo cô vào trong lòng: -Em đã xem “Đông Tà Tây Độc” chưa?
Khả Nhi lắc đầu không hiểu Dương Phàm định nói gì.
Hoa Chỉ Huyên liếc mắt nhìn khuôn mặt xanh xao của Khả Nhi, khẽ bảo: -Đừng lo, người làm phẫu thuật là một bác sĩ phụ khoa có kinh nghiệm, sẽ không gây hại nhiều cho cơ thể cô, càng không để lại di chứng gì đâu!
-Nếu như…- Khả Nhi run run, đôi hàng mi khẽ rung rung, giọng nói lí nhí trong cổ họng: -Nếu như có một ngày, cháu có thể đứng ở địa vị ngang hàng với bác, bác có còn phản đối quan hệ giữa cháu và Dương Phàm không?
Hoa Chỉ Huyên cười: -Nếu như thật sự có ngay ấy, cô nghĩ rằng tôi có thể ngăn cản hai người được không?
Khả Nhi dựa lưng vào ghế, mệt mỏi nhắm mắt lại: -Cháu muốn nghỉ ngơi một lát, khi nào đến đại sứ quán phiền bác gọi cháu một tiếng!
Chuyện đã đến nước này, Khả Nhi không thể quay đầu lại được nữa. Khả Nhi không cho phép mình có một giây phút nào để mà do dự. Cô sợ chỉ cần có một khe hở nào đó, cô sẽ bất chấp vực sâu hun hút sau lưng để ngoảnh đầu lại, kéo theo cả những người thân yêu của mình xuống vực sâu không lối thoát. Thuận lợi vượt qua vòng phỏng vấn của đại sứ quán, Khả Nhi tiếp tục theo Hoa Chỉ Huyên vào bệnh viện.
Một ca phá thai chỉ cần mất khoảng 20 phút. Khả Nhi