Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Trúc Âm

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342472

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2472 lượt.

biết bao sự phản bội và từ bỏ, cô đã không còn là một cô gái nhỏ của ngày nào, không còn hoàn toàn dành hết tình cảm và lòng tin với bất kì ai.
Định thần lại, Cảnh Thiệu Vân cẩn thận dặn dò: – Trên thương trường khó mà tránh khỏi đắc tội với người khác, em làm gì cũng phải cẩn thận một chút!
Nghe giọng điệu của chồng, Đỗ Tích Nhã biết là Cảnh Thiệu Vân đã biết được chuyện xảy ra ở nhà hàng lúc trước. Nhưng cô cười chẳng chút để tâm: -Không sao, có Trụ Kiệt ở đây rồi, ai dám làm gì em chứ?
Cảnh Thiệu Vân liếc nhìn Trụ Kiệt. Mặc dù nghe Đỗ Tích Nhã nhắc đến tên mình nhưng Trụ Kiệt vẫn chẳng buồn ngẩng đầu lên. Những người xung quanh Đỗ Tích Nhã đều là những người kiệt xuất, cho dù là xét về tướng mạo hay khí chất, bao giờ cũng rất nổi bật trong đám đông. Trụ Kiệt là đứa trẻ mồ côi được Đỗ Tu Vũ nhận nuôi, mặc dù tính tình lạnh lùng nhưng lại có lòng trung thành tuyệt đối với Đỗ Tu Vũ, do vậy anh ta luôn dốc sức bảo vệ an toàn cho Đỗ Tích Nhã.
-Tốt lắm, tôi rất thích người thành thật!- Đỗ Tích Nhã đặt cốc trà xuống bàn, lạnh lùng nói: -Nếu như cô là vì mục đích đến làm việc cho tập đoàn Đỗ thị thì hoàn toàn không cần phải tốn công đến thế. Tổng công ty Đỗ thị và các công ty con của chúng tôi năm nào cũng tuyển dụng rất nhiều người, cô có thể gửi hồ sơ đến cũng có thể sẽ được tuyển dụng. Về phương diện dùng người, tập đoàn Đỗ thị luôn có một thói quen: nếu là nhân tài, chỉ một hai năm là cô đã có cơ hội thăng tiến. Còn nếu như không phải người tài, cho dù cô có được tôi tuyển dụng thì cũng chẳng có cơ hội đi đường tắt đâu!
-Những gì cô nói tôi đều hiểu hết!- Khả Nhi nói: -Nói thực, có thể vào làm việc ở tập đoàn Đỗ thị là lí tưởng của nhiều người. Có nỗ lực ắt sẽ có ngày thành công. Chỉ có điều tôi không có đủ thời gian chờ đến ngày đó. Tôi tìm mọi cách tiếp cận Đỗ tiểu thư không phải là để tìm việc, cũng không phải là vì muốn đi đường tắt, mà là để giành lấy từ cô một cơ hội được đầu tư.
Thấy Khả Nhi nói vậy, mọi ánh mắt trong phòng đều tập trung ở cô. Cha con nhà họ Đỗ nổi tiếng là thích đầu tư, mà sự đầu tư lớn nhất của Đỗ Tu Vũ lúc sinh thời không phải là bất kì một doanh nghiệp nào trong tay ông mà là con người. Ông đã lựa chọn những đứa trẻ xuất sắc của các gia đình nghèo khó hoặc là trẻ mồ côi ở khắp nơi trên thế giới, hỗ trợ tiền ăn học, sinh hoạt cho chúng, đầu tư cho sự nghiệp của những đứa trẻ ấy. Những người này sau khi có được thành công đã trở thành các chính khách, nhà doanh nghiệp, nhà tài chính, luật sư, thậm chí là lãnh tụ của các đảng phái. Trụ Kiệt là một trong những đứa trẻ mồ côi mà ông đã nhận nuôi, hiện giờ đã trở thành lãnh đạo của một tổ chức nào đó. Còn Thành Hạo, Giang Nhã Thu đều xuất thân là con nhà nghèo khó, nhận được sự đào tạo của Đỗ Tu Vũ, giờ đã trở thành những “kẻ khổng lồ” trong giới kinh doanh. Ngoài ra, còn có rất nhiều người khác đã nhận được ân huệ từ Đỗ Tu Vũ trong khi gặp khó khăn, anh con rể Cảnh Thiệu Vân cũng là một trong số đó. Đỗ Tu Vũ rất có con mắt nhìn người, những người được ông ấy lựa chọn cho dù không toàn thiện toàn mỹ thì cũng có tài năng vượt trội.
Những người này đối với ông ân trọng như núi, cảm kích vạn phần, thế nên ai nấy đều một dạ trung thành với ông. Đây chính là một trong những nguyên nhân quan trọng khiến cho Hoa Chỉ Huyên không thể coi thường thế lực nhà họ Đỗ. Cho dù có mạng lưới quan hệ rộng lớn đến đâu, một khi động chạm phải nhà họ Đỗ, về cơ bản đều không mang lại kết quả khả quan. Sau khi Đỗ Tích Nhã thừa kế sản nghiệp gia đình, cô cũng mô phỏng tác phong của bố mình, cũng dốc sức cho việc đầu tư. Cái mà Khả Nhi muốn giành được chính là một “vụ đầu tư” như vậy.
Đỗ Tích Nhã đưa mắt dò xét Khả Nhi. Chị Phượng đã tiếp xúc với không ít dân trong giới giang hồ, biết rõ tính tình của Đỗ Tích Nhã chẳng khác gì ông bố ghê gớm của mình, cũng đã từng nhìn thấy ánh mắt và biểu cảm lạnh lùng của cô khi làm việc, trước cái uy của Đỗ Tích Nhã, chị Phượng không khỏi toát mồ hôi hột thay cho Khả Nhi. Trong khi đó Khả Nhi lại hết sức bình tĩnh, đứng thẳng lưng trước, đầu hơi cúi biểu thị thành ý nhưng vẻ mặt chẳng chút e sợ.
Hồi lâu sau, Đỗ Tích Nhã mới khẽ cười: -Cô cho rằng bản thân mình đủ xuất sắc để được chúng tôi đầu tư sao? Cô phải hiểu rằng tôi là một thương nhân, đầu tư cần cân nhắc tới lợi nhuận.
-Vài chục năm nữa, thị trường Trung Quốc đại lục sẽ trở thành thị trường tiêu thụ có tiềm lực lớn nhất, rất nhiều tập đoàn liên quốc gia đã coi đây như mục tiêu đầu tư. Ai chiếm được thị trường Trung Quốc đại lục thì người đó sẽ nắm được thời cơ kinh doanh!- Khả Nhi lấy ra một xấp tài liệu khá dày đã chuẩn bị từ trước, cầm hai tay đưa ra trước mặt Đỗ Tích Nhã: -Đây là những báo cáo điều tra và dự đoán về thị trường của tôi trong suốt gần một năm nay, hi vọng cô có thể xem qua. Nếu như có may mắn được trở thành một thành viên đầu tư của cô, làm tiên phong ra trận mạc hay khai thác miền đất hứa này cũng được, chỉ cần cho tôi thời gian ba năm, tôi sẽ giành lấy tỉ lệ chiếm hữu thị trường lớn nhất về cho tập đoàn Đỗ thị.
-Ba