XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Trúc Âm

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342451

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2451 lượt.

hi nhìn thấy Diệp Phi đang ôm em bé. Mới sinh con nên nhìn cô có vẻ đầy đặn hơn nhưng vẻ mặt như ánh lên niềm hạnh phúc và sự dịu dàng của một người mẹ.
Khả Nhi nhanh chân bước vào nhà: -Diệp Phi!- bao năm không gặp, vừa nhìn thấy bạn cũ đã thấy trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.
-Con ranh này, cuối cùng cũng chịu về rồi hả?- Diệp Phi bĩu môi: -Đi một cái những ngần ấy năm, làm tớ gửi đi không biết bao nhiêu cái email mà chẳng thấy hồi âm gì cả…- mặc dù miệng nói ra toàn những lời oán trách nhưng vẻ mặt Diệp Phi vẫn ánh nên sự vui mừng.
Khả Nhi mặc cho Diệp Phi cằn nhằn, còn mình thì mải hỏi chuyện em bé đang nằm trong lòng mẹ. Một đứa trẻ rất xinh đẹp, tập trung tất cả các ưu điểm của cả bố lẫn mẹ. Khuôn mặt bé xíu ấy mềm mại đến mức có cảm giác chỉ cần chạm nhẹ vào là đã vỡ tan như bong bóng. Khả Nhi cảm thấy rất thích thú, cẩn thận đưa tay ra chạm nhẹ vào tay em bé, bàn tay em bé nắm chặt lấy ngón tay cô. Đột nhiên trong lòng cô dâng lên một nỗi xót xa.
Bà xã ơi!- Giang Ba ở trong bếp thò đầu ra, vừa nhìn thấy Khả Nhi liền chạy ra: -Tần Khả Nhi, em đến rồi à? Hoan nghênh, hoan nghênh!- Giang Ba đang mặc tạp dề nấu nướng, đúng là một người chồng mẫu mực.
Khả Nhi mỉm cười khẽ nói với Diệp Phi: -Xem ra cậu dạy chồng cũng giỏi đấy nhỉ!
-Chứ còn gì!- Diệp Phi đắc chí.
-Bà xã..- Giang Ba thúc giục: -Mau qua giúp anh một tay đi!
Diệp Phi đặt em bé vào tay Khả Nhi: -Giúp tớ bế con một tí!- rồi chạy thẳng vào bếp.
Em bé vừa được đưa vào tay người lạ liền khóc oe oe, Khả Nhi nhìn em bé đang múa máy chân tay trong lòng mình mà không biết phải làm thế nào.
-Để anh thử xem nào!- Chu Chính Hạo đón lấy em bé từ trong tay Khả Nhi, một tay nâng đầu, một tay giữ eo đứa trẻ, cần thận ôm lấy bé, để cho đầu em bé dựa vào vai mình rồi nhẹ nhàng vỗ vỗ vào lưng nó.
Quả nhiên đứa bé im bặt không khóc nữa, hai tay để yên trên vai Chu Chính Hạo, đôi mắt mở to trong veo nhìn anh. Chu Chính Hạo cũng chăm chú nhìn em bé.
Tần Khả Nhi cười ha ha: -Chu Chính Hạo, thật không nhận ra đấy! Anh thật là có kinh nghiệm!
-Anh có duyên với trẻ con mà!
Khả Nhi đùa: -Không phải là học được từ bạn gái của anh đấy chứ? Cô ấy cũng biết dạy người yêu thật đấy!
-Bạn gái?- Chu Chính Hạo ngây ra: -Nhiều lắm, em muốn nói đến cô nào?
-Anh…sao anh vẫn…?- Khả Nhi ngẩng mặt than trời.
-Vẫn đa tình như vậy chứ gì?- Diệp Phi bưng một chồng bát từ trong bếp đi ra:-Cậu chưa từng nghe nói: giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời à? Khả Nhi à, cậu không biết đâu, danh tiếng của Chu thiếu gia sát gái vang xa lắm đấy!
-Vu khống! Đúng là vu khống mà!- Chu Chính Hạo biện minh: -Thực ra tôi rất chung thủy. Dưới cái vẻ bề ngoài hào hoa lại ẩn chứa một trái tim chung tình đấy!
Khả Nhi và Diệp Phi chớp chớp mắt nhìn nhau.
-Các em hiểu nhầm về Chu Chính Hạo rồi đấy…- Giang Ba tất bật dọn thức ăn ra bàn nhưng vẫn không quên nói xen vào: -Những người đàn ông có tiền lại đẹp trai, đào hoa được gọi là phong lưu. Những người đang ông không đẹp trai lại chẳng có tiền, thế mà vẫn đào hoa được gọi là hạ lưu. Chu Chính Hạo phong lưu chứ không hạ lưu, thế nên được con gái hâm mộ là chuyện bình thường!
Diệp Phi lườm chồng một cái: -Lẽ nào anh ngưỡng mộ vì mình không được như vậy à?
-Đương nhiên rồi, người ta ít ra cũng có hoa để phá, đâu như anh chỉ có thể hái cỏ mà thôi!
-Anh nói lại xem nào!- Diệp Phi kéo tai Giang Ba.
-Bà xã, xin tha mạng!- Giang Ba thảm thiết kêu lên: -Em chính là cây cỏ tiên ngàn năm có một, có thể hái được em là phúc phận cả đời của anh đấy!
Khả Nhi ngồi bên cạnh cười bò, vô tình ngoảnh sang thấy Chu Chính Hạo cũng đang nhìn mình mỉm cười.Thế là cô cũng mỉm cười với anh.
Sáu năm rồi, mỗi người dù ít dù nhiều đều có sự thay đổi. Diệp Phi kể cho Khả Nhi nghe về tình hình của các bạn cùng phòng.
Sau khi tốt nghiệp, Tang Lệ Na đã tìm được một công việc ổn định theo sự sắp đặt của bố mẹ, không lâu sau thì lấy một người chồng môn đăng hộ đối, bây giờ con đã được bốn tuổi rồi. Trong tiệc tốt nghiệp, Lệ Na từng nói với Diệp Phi rằng nếu có cơ hội gặp lại Khả Nhi, cô ấy muốn nói một câu xin lỗi, lúc trước không hiểu biết đã làm ra quá nhiều chuyện sai lầm.
Khương Lan và Trần Văn Bân ai về quê người nấy, liên lạc thưa thớt dần, lâu dần không còn liên lạc với nhau nữa. Sau khi lấy chồng, Khương Lan đã bỏ công việc ổn định ở trên huyện, cùng với người chồng tốt nghiệp đại học nông nghiệp cùng mở một nông trường dưới quê, giờ quy mô cũng tương đối lớn.
Hà Mạn Tuyết làm việc ở thành phố nơi cô ở, cũng đã kết hôn rồi nhưng chưa có con.
Tống Điềm và bạn trai thì cùng ở lại trường, nhưng cuối cùng cả hai lại chia tay. Hiện nay cô ấy đang học tiến sĩ ở trường.






Nhân tiện Diệp Phi lại nói đến tình hình của mấy cậu con trai trong lớp, điển hình là Từ Quang Tông. Sau khi tốt nghiệp, cậu ta được nhận vào làm trong nhà nước. Do tướng mạo không đến nỗi tồi, miệng lưỡi dẻo, lại tốt nghiệp từ một trường đại học danh tiếng nên đã đ