Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Trúc Âm

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342453

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2453 lượt.

Anh ấy nói, tại sao lúc đó các người không chịu để cho đứa bé ấy một con đường sống…
Lương Dung Hinh còn nói gì sau đó nữa nhưng Khả Nhi chẳng nghe vào tai được nữa. Trong đầu cô chỉ vang lên một câu nói duy nhất: Tại sao lúc đó các người không chịu để cho đứa bé ấy một con đường sống…Anh ấy đã coi trọng sinh mạng bé nhỏ không có duyên với cuộc đời đó như vậy, thế mà cô lại đang tâm giết chết nó…
Sau khi Lương Dung Hinh đi, Khả Nhi không biết đã ngồi ngây ở đó bao lâu. Cô ngồi yên không động đậy, thất thần như một cái xác không hồn. Một chùm ánh sáng mặt trời lúc chiều tà chiếu qua khe cửa, cả căn phòng lớn yên tĩnh đến đáng sợ, dường như Khả Nhi đã chìm sâu vào trong mảng tối vô tận này.
-Cherry…- Chu Thành Bích đẩy cửa bước vào: -Sao không bật đèn lên? –vừa nói Chu Thành Bích vừa đưa tay bật đèn lên.
Ánh đèn chói lòa khiến cho mắt Khả Nhi nhức nhối, cô vội lấy tay che mắt.
-Cherry, cậu không khỏe à?- Chu Thành Bích lo lắng hỏi.
-Không sao!- Khả Nhi bỏ tay xuống: -Sao cậu còn chưa về? Lại để Cao Hàn đứng bên dưới chờ à?
Chu Thành Bích đang định trả lời thì nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Khả Nhi: -Cậu lại khóc đấy à?
Khả Nhi lắc đầu: -Đâu…đâu có…tại ánh đèn chói quá đấy mà!
Mặc dù Chu Thành Bích cảm thấy rất nghi ngờ nhưng không tiện hỏi thêm. Thế nên cô liền nhắc nhở Khả Nhi: -Chẳng phải cậu nói tối nay sẽ đi thăm một người bạn học cũ sao? Đã đến giờ xuất phát rồi đấy! Bộ quần áo mà cậu bảo tớ chọn đã được đem đến rồi, đang đặt ở trên bàn ngoài cửa ấy.
Khả Nhi thở dài: -Thành Bích, cũng may mà lúc ấy cậu đồng ý về nước với tớ, nếu không giờ tớ biết đi đâu tìm một thư kí tốt như cậu?
Chu Thành Bích cười: -Tớ cũng đang muốn nói may mà cậu chọn tớ làm thư kí. Nếu không tớ làm gì có cuộc sống hạnh phúc như bây giờ?
Năm đó, Đỗ Tích Nhã đã bảo Khả Nhi hãy chọn một người đáng tin cậy làm thư kí riêng, thế nên Khả Nhi đã thuyết phục Chu Thành Bích cùng mình trở về nước. Xét về công, hai người là quan hệ cấp trên cấp dưới. Xét về tư, hai người là bạn bè hoạn nạn có nhau. Bao nhiêu năm nay vẫn như vậy.
-À đúng rồi…- trong cầu thang máy, Khả Nhi chợt nhớ ra một chuyện: -Cái gã đó gần đây có còn đến đeo bám cậu nữa không?
-Có, ngày hôm qua còn gọi điện cho tớ, nói là không thể quên tớ, cầu xin tớ hay cho hắn một cơ hội nữa!- Chu Thành Bích bĩu môi: -Tớ bảo hắn cút càng xa càng tốt!
Nói ra vừa tức vừa buồn cười, người vợ người Mỹ gốc Hoa của gã bạn trai cũ của Chu Thành Bích sau khi biết được sự tồn tại của Thành Bích đã lập tức li hôn với gã ta, còn nói với gã rằng: -Một người con gái tốt với anh như vậy anh lợi dụng cho bằng hết rồi bạc bẽo bỏ rơi người ta. Một thằng đàn ông như vậy chẳng khác gì rác rưởi. Những gì mà bạn gái cũ của anh gặp phải chính là vận mệnh trong tương lai của tôi, thế nên tôi không thể dẫm lên vết xe đổ ấy được!
Bởi vì kết hôn chưa đủ thời gian nên gã ta không thể nhập quốc tịch Mỹ được, đành phải trở về nước, định lấy danh nghĩa là việt kiều về nước để mong có thể tìm được một công việc tốt. Công ty gã đang làm việc đang dốc sức để cạnh tranh trở thành một khách hàng lớn của Thừa Nghiệp. Gã ta vô tình phát hiện ra Chu Thành Bích đã trở thành thư kí riêng cho tổng giám đốc công ty Thừa Nghiệp, liền mặt dày quay lại đeo bám cô, còn luôn miệng nói không thể quên được tình xưa, hi vọng có thể nối lại quan hệ.
-Cũng may là bộ mặt thật của hắn lộ ra sớm, nếu không đợi kết hôn rồi mới phát hiện ra thì đời tớ coi như xong rồi!
-Nếu như cậu vẫn chưa nguôi giận, tớ có cách để bắt gã phải hoàn trả cả gốc lẫn lời số tiền mà năm xưa gã đã lừa của cậu! Cậu thấy sao?
-Không cần đâu, cách báo thù một người hay nhất chính là sống hạnh phúc hơn người đó. Tớ bây giờ sống rất hạnh phúc, tớ chẳng muốn tốn công sức với những loại người như vậy!- Chu Thành Bích dịu giọng: -Cao Hàm đối xử với tớ rất tốt, bố mẹ tớ cũng rất thích anh ấy. Bọn tớ đã quyết định cuối năm nay sẽ làm đám cưới!
Khả Nhi rất vui mừng, thế là bên cạnh cô lại có một người bạn nữa được hạnh phúc, thật là tốt biết bao!
Ra khỏi thang máy, quả nhiên đã thấy vị hôn phu của Chu Thành Bích đang đứng chờ ở ngoài. Khả Nhi vẫy tay tạm biệt hai người rồi vội vàng lên xe đến nhà Diệp Phi. Sau khi về nước, Khả Nhi biết được Diệp Phi cũng đang ở Thâm Quyến nên đã chủ động liên hệ với cô, biết được Diệp Phi mới sinh em bé nhưng vì công việc bận rộn quá nên chưa đến gặp bạn được. Hôm nay cô đặc biệt dành thời gian đến thăm bạn cũ, nhân tiện thăm luôn em bé của Diệp Phi.
Lần theo địa chỉ là Diệp Phi cung cấp, Khả Nhi đến đúng nhà và ấn chuông cửa. Lập tức có người ra mở cửa, nhưng lại không phải là Diệp Phi, cũng không phải là Giang Ba. Hai người đứng ngây ra nhìn nhau ở cửa.
Cuối cùng, người kia cũng chịu lên tiếng: -Hi! Người đẹp! Anh đã nhìn thấy em ở trên ti vi rồi, em rất ăn hình đấy!
Khả Nhi khẽ nhếch môi cười: -Chu Chính Hạo?
Chương 20: Gặp lại cố nhân
-Có phải Khả Nhi đến không? –giọng nói dịu dàng của Diệp Phi vang lên. Chu Chính Hạo nghiêng người nhường đường cho Khả Nhi. Khả N