Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Trúc Âm

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342441

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2441 lượt.

i điện cho Chu Thành Bích đến đón em!- nói rồi Khả Nhi liền cầm chai rượu lên và dốc vào miệng.
Chu Chính Hạo vội vàng giật lấy chai rượu trên tay Khả Nhi:-Có phải em muốn uống đến mức xuất huyết dạ dày như Dương Phàm không hả?
-Từ sáu năm trước em đã rất muốn uống thật say một lần, nhưng lúc ấy em không có tư cách để say, em bắt buộc phải giữ được sự tỉnh táo từng phút từng giây…- Khả Nhi cười, nụ cười rất đẹp nhưng lại chất chứa sự thê lương và đau đớn: -Chu Chính Hạo, hãy cho em một lần được thỏa lòng, hãy để em được nếm trải cảm giác của cái say, em muốn để tâm trạng dễ chịu hơn một chút!
Chu Chính Hạo buông tay ra, lặng lẽ nhìn Khả Nhi nốc rượu. Lông mày cô hơi nhíu lại, có lẽ là vì vị cay đắng của rượu. Chỉ cần nhìn sơ qua là biết ngay cô không phải người giỏi uống rượu, nhưng Chu Chính Hạo không ngăn cản cô nữa, chỉ bình thản nhìn cô nâng li rượu lên và tu ực một hơi. Chính Chu Chính Hạo cũng phải ngạc nhiên trước sự bình thản của mình lúc này.






Có ngoảnh đầu lại cũng không còn như xưa
Sáng hôm sau, Khả Nhi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Cô mắt nhắm mắt mở tìm kiếm chiếc điện thoại ở trên đầu giường, mệt mỏi “A lô” một tiếng.
Trong điện thoại vang lên tiếng của Chu Chính Hạo: -Thế nào, cảm giác say xỉn tuyệt chứ?
-Không…- Khả Nhi vỗ vỗ đầu: -Chẳng tuyệt chút nào!- vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Chu Thành Bích đang đứng ở bên giường, Khả Nhi giật nảy cả người, vội vàng la lên: -Oái! Sao cậu lại ở đây thế?
-Em nói gì vậy?- Chu Chính Hạo ngạc nhiên hỏi.
-Lịch trình ngày hôm nay của cậu đã sắp xếp kín hết rồi…- Chu Thành Bích nhìn vào chiếc máy tính trong tay, nói tiếp: -Đều là những sự kiện quan trọng, không thể trì hoãn được!
-Tối nay thì sao?
-Tổng giám đốc Bác Nhuệ mời cậu ăn tối, nói là muốn cùng cậu hàn huyên chuyện cũ. Tớ vẫn chưa trả lời, cậu có đi hay không?
Khả Nhi do dự một lát rồi nói: -Lát nữa cậu hãy trả lời bà ấy là tôi nhận lời. Địa điểm do bà ấy quyết định. Giờ cậu xem cho tớ xem ngày mai có lúc nào rỗi không?
-Ngày mai….-Chu Thành Bích lấy tay chạm vào màn hình máy tính: -Sáng mai phải bay về Thâm Quyến để họp với cô Đỗ và anh Thành. Buổi chiều nội bộ công ty có một cuộc họp lãnh đạo cấp cao quan trọng. Ngày kia là cuối tuần…à, tối mai cậu có thời gian rỗi đấy!
-Được rồi, cậu giúp tớ đặt vé máy bay đi từ Thâm Quyến đi Thượng Hải vào tối mai nhé!- nói rồi Khả Nhi lại đưa điện thoại ghé sát vào tai: -Chu Chính Hạo, xin lỗi đã để anh phải chờ lâu!
Chu Chính Hạo cười ha ha: -Sao, định theo đuổi chàng đến Thượng Hải phải không?
Khả Nhi hùng hồn: -Em phải theo đuổi ông xã của mình chứ! Trừ phi anh ấy là “hoa đã có chủ”, nếu không em quyết không từ bỏ!
-Dũng cảm lắm! Khâm phục, thật đáng khâm phục!
Khả Nhi bỗng nhiên trở nên rầu rĩ: -Chỉ sợ anh ấy không muốn gặp em thôi! Em không biết phải đi đâu mới có thể tìm thấy anh ấy. Chu Chính Hạo, anh có thể giúp em được không?
-Sáng ngày kia anh sẽ đến Thượng Hải công tác, nhân tiện sẽ đi gặp Dương Phàm. Em đặt xong vé máy bay thì thông báo giờ giấc chuyến bay cho anh, đến lúc ấy anh sẽ ra sân bay đón em và dẫn em đi gặp Dương Phàm!
Khả Nhi vui mừng: -Chu Chính Hạo, cám ơn anh nhiều!
-Đừng khách sáo, Khả Nhi…-Chu Chính Hạo ngập ngừng: -Lời mời của mẹ Dương Phàm….nếu em không thích thì đừng đi!
Khả Nhi khẽ cười: -Cuộc gặp này e là khó mà tránh được, có những chuyện cũng nên kết thúc đi thôi!
Chu Chính Hạo dịu giọng: -Vậy em cẩn thận nhé!
-Ừm, em biết rồi!- sau khi ngắt điện thoại, Khả Nhi phát hiện ra ánh mắt kì quái của Chu Thành Bích, cô thốt lên: -Cậu sao thế?
-Cherry à, cậu không thấy mình quá tàn nhẫn hay sao?
-Tàn nhẫn? Tớ á?- Khả Nhi chỉ vào mặt mình: -Tớ đã làm gì? Ném con của cậu xuống biển à?
-Xí!- Chu Thành Bích bĩu môi: -Cậu hồ đồ thật hay là giả vờ đấy! Dám đi lợi dụng một người đàn ông yêu mình sâu sắc để theo đuổi một người đàn ông khác.
-Người đàn ông yêu tớ sâu sắc? Cậu định nói đến Chu Chính Hạo hả?- Khả Nhi không nhịn được cười: -Nói bậy nào, chúng tớ đã quen nhau từ lâu rồi, là bạn đại học, giờ là bạn tốt.
-Những người có con mắt đều có thể dễ dàng nhận ra là anh ấy thích cậu. Tối qua lúc cậu uống say, anh ấy đã đưa cậu về khách sạn. Mặc dù có thông báo với tôi đến chăm sóc cậu nhưng thực ra đều là một tay anh ấy chăm sóc cậu đấy: bế cậu lên giường, cho cậu uống nước, lấy khăn mặt ấm lau mặt, lau tay cho cậu…Cái thái độ cẩn thận chăm sóc ấy rõ ràng là coi cậu như báu vật còn gì…- Chu Thành Bích hùng hồn: -Về sau, lúc cậu mê man gọi tên Dương Phàm, anh ấy đứng bên cạnh nhìn cậu mãi. Cái vẻ mặt buồn bã ấy khiến cho tôi cũng phải cảm thấy xót xa...
Khả Nhi trợn mắt với Chu Thành Bích: -Tối qua cậu lại thức đêm đọc mấy tiểu thuyết tình yêu ở trên mạng hả?
-Hi hi…- Chu Thành Bích cười bẽn lẽn: -Trên mạng đúng là có không ít tiểu thuyến tình yêu rất hay, ví dụ như tiểu thuyết hôm qua tớ đọc ấy, thật là buồn….làm cho tớ khóc tí nữa thì ngạt thở. Có cần tớ giới thiệu cho cậu đ


XtGem Forum catalog