XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Trúc Âm

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342432

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2432 lượt.

à năm xưa bác giúp cháu chỉ là một vụ giao dịch, thực ra cháu có thể không cần phải trả lại.
-Chỉ khi trả lại bác tất cả những gì đã nợ thì cháu mới có thể đàng hoàng đứng trước mặt Dương Phàm.
-Quả nhiên trong lòng cháu vẫn còn Tiểu Phàm…- Hoa Chỉ Huyên vui mừng: -Với năng lực của cháu, nếu có thể gia nhập vào Bác Nhuệ, bác tin…
Khả Nhi lắc đầu, ngắt lời Hoa Chỉ Huyên: -Chuyện về Bác Nhuệ và Thừa Nghiệp là chuyện công, cháu chỉ có thể giải quyết theo phép công, e rằng không thể giúp gì cho Bác Nhuệ được!- Khả Nhi đưa tay lên xem đồng hồ, sắp đến giờ phải đi, Khả Nhi liền đứng dậy cáo từ: -Trợ lí của cháu đã chờ ở ngoài rồi, cám ơn bác đã chiêu đãi! Tạm biệt tổng giám đốc Hoa.
Hoa Chỉ Huyên tiễn Khả Nhi ra tận cửa, quả nhiên có một chiếc xe hơi đã đợi sẵn ở bên ngoài. Trước khi đi, Hoa Chỉ Huyên còn cố khuyên: -Tiểu Phàm mấy năm nay vẫn chờ đợi cháu, cháu nhẫn tâm đứng về phía đối lập với nó sao?
Khả Nhi ngoảnh đầu lại nhìn bà, lạnh lùng nói: -Con trai chỉ có một, lợi dụng một lần là đủ rồi!
Lúc Khả Nhi bay đến Thượng Hải đã là chín giờ tối. Cô vừa đi ra khỏi cửa kiểm tra đã nhìn thấy Chu Chính Hạo đang đứng chờ.
Đón lấy hành lí từ tay Khả Nhi, Chu Chính Hạo nói: -Anh đã hẹn Dương Phàm tối nay gặp mặt ở quán rượu Yêu Ảnh. Giờ anh đưa em về khách sạn nghỉ ngơi một lát, tí nữa anh….
Khả Nhi vội vàng cắt ngang: -Giờ anh dẫn em đi luôn đi!
Chu Chính Hạo nhìn rõ vẻ mệt mỏi nhưng rất sốt sắng trên mặt Khả Nhi, anh chỉ nhíu mày không nói gì.
Khả Nhi nhớ lại những gì mà Chu Thành Bích đã nói, cô ngoảnh mặt đi chỗ khác tránh ánh mắt của anh rồi cố tìm một chủ đề để nói chuyện: -Chu Chính Hạo…em…
Lúc này Chu Chính Hạo đã kéo hành lí của Khả Nhi ra đến tận cửa sân bay rồi.
Lúc Chu Chính Hạo dẫn Khả Nhi đến quán rượu Yêu Ảnh, Dương Phàm đang ngồi nói chuyện với Thư Á, tay ôm một cậu bé ba, bốn tuổi. Nhìn thấy Chu Chính Hạo bước vào, anh đặt cậu bé xuống, đứng dậy nghênh đón: -Sao bây giờ mới đến, tôi còn tưởng…-vừa nhìn thấy Khả Nhi xuất hiện phía sau lưng Chu Chính Hạo, Dương Phàm bỗng im bặt.
Nhìn thẳng vào ánh mắt của Dương Phàm, Khả Nhi cười dịu dàng, vẻ mặt ung dung, điềm tĩnh. Chỉ có người đứng gần Khả Nhi lúc này là Chu Chính Hạo mới nhận ra được sự căng thẳng, bất an trong đáy mắt của Khả Nhi.
Chu Chính Hạo khẽ hắng giọng: -Dương Phàm, tha lỗi cho tôi đã tự ý gọi Khả Nhi đến đây! Tôi cảm thấy hai người nên nói chuyện một chút!
Dương Phàm không đếm xỉa đến Chu Chính Hạo, mặt mày lạnh lùng nhìn Khả Nhi không nói một lời. Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt.
Một lúc sau, cậu bé ban nãy đã phá tan sự im lặng đáng sợ ấy. Cậu bé chạy đến ôm chân Dương Phàm: -Bố ơi, chúng ta đi chơi đi!
Khả Nhi kinh ngạc, ánh mắt run rẩy nhìn về phía cậu bé. Những em bé xinh xắn cô đã nhìn thấy không ít, nhưng xinh đẹp đến mức đáng kinh ngạc như cậu bé này thì thật sự không nhiều. Khả Nhi chăm chú quan sát cậu bé, cảm thấy khuôn mặt cậu bé này nhìn rất quen, dường như rất giống một ai đó mà cô quen biết nhưng nhất thời cô không nghĩ ra được ngay. Nhưng trên khuôn mặt của đứa bé này chẳng hề nhìn thấy một nét nào giống Dương Phàm.
Chu Chính Hạo kinh ngạc hết nhìn Dương Phàm lại quay sang nhìn cậu bé.
Thư Á cười bối rối: -Không phải đâu, chuyện không như các người nghĩ đâu! Tiểu Hân, mau qua đây!- Thư Á bế đứa bé lên rồi nói với Dương Phàm và Khả Nhi: -Tôi dẫn Tiểu Hân ra ngoài, hai người từ từ nói chuyện. Chu Chính Hạo, chúng ta ra ngoài đi, tôi mời anh uống rượu!
-Các người không cần phải ra ngoài đâu…- cuối cùng thì Dương Phàm cũng chịu lên tiếng: -Nếu đã đến rồi thì nói cho rõ ràng!
-Dương Phàm…- Thư Á nhíu mày: -Anh đừng….
Dương Phàm khẽ lắc đầu, ngắt lời của Thư Á: -Tôi biết mình đang làm gì!
Một cảm giác sợ hãi dâng lên trong lòng Khả Nhi, khuôn mặt cô dần dần chuyển sang màu trắng bệch. Lúc này cô mới chú ý đến Thư Á. Thư Á là một cô gái vô cùng xinh đẹp, cho dù cùng là con gái nhưng vẻ đẹp của Thư Á vẫn khiến cho Khả Nhi cảm thấy kinh ngạc. Lúc mới vào phòng, vì chỉ mải để ý đến Dương Phàm nên cô không để ý đến cô gái xinh đẹp tuyệt trần này.
-Để tôi giới thiệu một chút nhé!- Dương Phàm tiến lại gần Thư Á, đặt tay lên vai cô: -Đây là vợ của tôi, Thư Á. Còn nữa, đây là con trai tôi, Dương Trụ Hân.
Tia hi vọng cuối cùng trong mắt Khả Nhi tắt phụt, đôi mắt long lanh trở nên vô hồn.
-Khả Nhi…- Chu Chính Hạo lo lắng kéo cánh tay Khả Nhi, cảm nhận được sự run rẩy từ trên người cô, Chu Chính Hạo tức tối gào lên: -Cậu giở trò quái quỷ gì thế hả?
Thư Á không nỡ nhìn thấy cảnh này, liền quay sang khẽ gọi: -Dương Phàm…
Dương Phàm cúi đầu, đôi môi mím chặt.
Khả Nhi khẽ gỡ tay Chu Chính Hạo ra, liêu xiêu đi đến trước mặt Dương Phàm, ngẩng đầu nhìn vào mắt anh rồi khó khăn thốt ra từng chữ: -Anh nói là anh đợi em sáu năm?
Dương Phàm với tay lấy cái áo khoác vứt trên ghế sô pha rồi lấy ra một cuốn sổ nhỏ đưa cho Khả Nhi, cái bìa đỏ đập vào mắt Khả Nhi, ngoài bìa còn có in chữ Hỉ màu vàng chói. Khả Nhi cảm thấy mắt mình nhức nhối, nỗi đau đớn cào xé t