Tác giả: Trúc Âm
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342458
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2458 lượt.
trường giành cho sinh viên rồi. Cũng nhờ có cháu mà công ty chú chẳng mất một binh một tốt nào cũng chiếm lĩnh được thị trường xung quanh đại học Z. Cháu là một cô gái thông minh, biết tận dụng nguồn lực từ trung tâm việc làm sinh viên khiến cho các đối thủ cạnh tranh khác không có cơ hội nhảy vào thị trường này.iều như vậy?
-Ở tuổi của cháu mà làm được như vậy đã là giỏi lắm rồi!
Khả Nhi không nói được điều gì nữa. Suy nghĩ lúc ấy của cô thực sự không đạt được đến độ sâu như ông Trương. Cô chỉ nghĩ phải làm thế nào để kiếm tiền. Không biết sau khi biết rằng suy nghĩ của cô lúc ấy vô cùng nông cạn như vậy, ông ấy có thất vọng không nữa?
Ông Trương đích thân tiễn Khả Nhi ra tận cổng. Ở cổng công ty, Khả Nhi bất ngờ gặp Từ Quang Tông:
-Ớ, sao cậu lại ở đây?
-Tớ đến để đón cậu!- Từ Quang Tông bước lên trước, cúi đầu lịch sự chào ông Trương.
Ông Trương nhìn lướt qua Từ Quang Tông rồi quay sang bảo Khả Nhi:
-Comple?- Khả Nhi kinh ngạc: -Đi mua trong thời tiết này sao?- Khả Nhi hết nhìn ra ánh mắt trời chói chang bên ngoài lại nhìn chiếc áo sơ mi cộc tay mà Từ Quang Tông đang mặc.
Rõ ràng Từ Quang Tông có chút xấu hổ:
- Chỉ còn hơn nửa tháng nữa là vào học rồi, đến lúc ấy sẽ có rất nhiều việc phải làm, tớ sợ lúc ấy lại không có thời gian vào thành phố. Đến tháng 10 là kì bầu cử của hội sinh viên được tổ chức rồi. Tớ chuẩn bị ứng cử chức chủ tịch hội sinh viên.Thế nên…
-À…Khả Nhi gật đầu:-Tớ hiểu rồi!- Người đẹp nhờ lụa mà, chải chuốt cho bóng bẩy một chút mới có thể giành được nhiều phiếu bầu hơn.
Trong quá trình đội cái nắng gay gắt đi mua quần áo với Từ Quang Tông, Khả Nhi đã hiểu ra một chân lí vô cùng quan trọng: Thà nợ tiền còn hơn phải nợ ân tình của người khác. Học sinh nghèo làm sao mua được những bộ quần áo đắt tiền ở những trung tâm cao cấp, chỉ có thể đi đến các khu bán hàng bình dân thôi. Khả Nhi không hiểu vì sao Từ Quang Tông lại nhất định bảo mình đi cùng đến đây, quần áo của cô gần như đều mua ở khu chợ gần trường, thế nên cô không mấy thuộc đường ở trong thành phố. Từ Quang Tông còn thuộc đường hơn cô, dẫn cô đi lòng vòng các con phố bán quần áo khiến cho cô chóng hết cả mặt. Về cơ bản là Từ Quang Tông phải tự chọn lựa quần áo vì Khả Nhi không giỏi trong chuyện chọn lựa quần áo, đặc biệt là quần áo con trai. Về vấn đề quần áo, Khả Nhi cho rằng chỉ cần lựa chọn những bộ đồ rộng rãi, thoải mái là được, những vấn đề khác cô chẳng mấy quan tâm.
Đi lòng vòng xung quanh trung tâm một lúc lâu, cuối cùng thì Từ Quang Tông cũng chọn được một bộ comple phù hợp. Sáu trăm tệ, không phải là đắt nhưng cũng không phải là rẻ đối với Từ Quang Tông. Cậu ta chỉ mang có ba trăm tệ trong người, thế nên Khả Nhi thay cậu trả nốt ba trăm tệ còn lại.
-Đợi khi nào được lĩnh lương gia sư tớ sẽ lập tức trả lại cậu!- Từ Quang Tông ngại ngùng nói.
-Không cần đâu!- Khả Nhi xua xua tay: -Lần trước cậu giúp tớ đi giao sữa mà không nhận lương, lần này coi như là tớ giúp cậu ứng cử thôi mà!- Cơn đau đầu dữ dội ập đến, toàn thân Khả Nhi cảm thấy vô cùng khó chịu. Cô muốn về kí túc ngay lập tức.
Ngồi trên xe buýt về trường, Từ Quang Tông lo lắng hỏi:
-Sắc mặt cậu xấu quá! Cậu khó chịu lắm à?
Khả Nhi gượng cười bảo:
-Chắc là do say xe đấy mà!
Khả Nhi cố gắng kiểm soát cơn đau đầu, chóng mặt. Từ Quang Tông dìu cô về kí túc. Vừa đi đến cổng Khả Nhi đã nghe thấy tiếng của Khương Lan:
-Khả Nhi, cuối cùng thì cậu cũng về rồi! Ơ, cậu ốm à? Sao nhìn cậu như muốn ngất đi đến nơi rồi?
Khả Nhi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Khương Lan và Trần Văn Bân đang đứng ở trước cổng kí túc xá. Cô yên tâm thả lỏng toàn thân, lập tức cả người cô mềm nhũn ra rồi ngã phịch xuống đất. Trong lúc mê man, cô có thể nghe thấy tiếng kêu hốt hoảng của Khương Lan:
-Khả Nhi, Khả Nhi ơi…Cậu làm sao thế? Tớ bảo ngất là cậu ngất thật à?
Tiếp theo đó hình như tình hình vô cùng hỗn loạn. Khả Nhi chỉ nhớ rằng lúc ấy đầu mình đau dữ dội, cơn buồn nôn ập đến không sao ngăn lại được. Khi ý thức hồi phục lại, cô đang nằm bẹp trên giường bệnh ở trạm y tế của trường và đang được các bác sĩ truyền nước. Khương Lan ngồi bên cạnh Khả Nhi. Vừa nhìn thấy Khả Nhi tỉnh lại, hai mắt Khương Lan lập tức đỏ hoe:
-Cậu làm tớ sợ chết khiếp, bác sĩ nói là cậu bị say nắng nghiêm trọng. Nếu như không chữa trị kịp thời sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Đang yên đang lành tự nhiên cậu chạy ra ngoài phơi nắng làm gì?
Khả Nhi yếu ớt nói:
-Ân nhân cứu mạng ơi, tớ khát quá!
-À phải rồi, bác sĩ dặn cậu phải uống nhiều nước!- nói rồi Khương Lan vội vã đứng dậy rót nước. Đợi Khả Nhi uống xong Khương Lan mới nói tiếp: -Là Từ Quang Tông cõng cậu tới trạm y tế đấy. Cậu làm sao thế? Đã hẹn sẽ về kí túc ăn cơm, kết quả lại chạy đi phơi nắng, mãi đến ba giờ chiều mới thèm về!
-Hài, đừng nhắc đến nữa!- Khả Nhi liền kể cho Khương Lan nghe chuyện đi mua áo cho Từ Quang Tông.
Khương Lan bực mình gắt:
-Hóa ra là họa do cậu ta gây ra, hại tớ lúc nãy phải chạy lên chạy x