Tiền Đặt Cược Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Trúc Âm
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342463
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2463 lượt.
diễn ra, người dẫn chương trình sẽ giới thiệu từng người vào ra mắt theo thứ tự số phiếu bầu từ nhiều đến ít.
Diệp Phi vốn là bí thư chi bộ của lớp, đương nhiên phải đi cổ vũ cho bạn cùng lớp. ba cô gái khác trong phòng, trừ Lệ Na cũng đều đến cổ vũ cho Tống Điềm. Để không ảnh hưởng đến tinh thần của những “người trong cuộc”, những người khác không được ở lại trong phòng học đó quá lâu. Mấy cô gái chỉ kịp nói với Tống Điềm vài câu cổ vũ đã bị đuổi ra ngoài rồi.
Từ Quang Tông đang đứng dựa vào lan can hút thuốc, nhìn thấy Khả Nhi và bạn cùng phòng của cô đến liền gọi to:
-Tần Khả Nhi…
-Nhà tớ ở một vùng nông thôn nghèo khó và xa xôi, tớ là đứa con trai duy nhất trong gia đình, trên tớ còn có ba người chị gái- đột nhiên Từ Quang Tông lại nhắc đến chuyện gia đình mình: -Bố mẹ quanh năm vất vả mà không thể đảm bảo cuộc sống no ấm cho gia đình. Tớ từng thề tuyệt đối không để cho cuộc sống như thế này lặp lại.. Ba chị gái tớ chưa từng được đi học, mới tí tuổi đầu đã phải ra ngoài làm thuê cho người ra. Tiền học phí của tớ là từ tiền gả chị cả. Hi vọng của cả gia đình đều gửi gắm ở tớ. Cậu có hiểu trách nhiệm nặng nề đến thế nào không?
-Từ nhỏ đến lớn, tớ đều yêu cầu bản thân phải làm tốt tất cả mọi thứ, vì thế mà tớ cố gắng, nỗ lực hơn bất kì ai. Tớ đỗ vào trường mình với thành tích là thủ khoa của huyện. Ngày tớ đi học, cả thôn ra tiễn tớ. Tớ những tưởng vận mệnh của mình đã được lật sang một trang mới. Nào ngờ đến trường tớ mới hiểu ra rằng, trời đất rộng lớn, cuộc sống muôn màu muôn vẻ nhưng tất cả mọi thứ đều không có liên quan đến tớ. Mỗi lần nhìn thấy các bạn nữ cười rạng rỡ như những đóa hoa tươi thắm, tớ lại nhớ đến ba người chị của mình. Bởi vì nghèo khổ nên tuổi thanh xuân và vẻ đẹp của họ đều bị khô héo hết cả. Ngoài việc thuận theo số mệnh, họ còn có thể làm được gì khác đâu? Tớ cũng có những lúc mệt mỏi vì phấn đấu. Những công tử con nhà giàu dỗ dành con gái ăn một bữa cơm cũng nhiều hơn tiền sinh hoạt phí cả tháng của tớ, còn tớ chỉ có thể phấn đấu vì một cái tương lai không thể nhìn thấy. Nhưng, nếu như ngay cả tớ cũng thôi không phấn đấu thì ai có thể thay đổi vận mệnh của gia đình tớ đây? Lần bầu cử chức chủ tịch hội sinh viên này chính là một sự bắt đầu cho việc tích lũy cho tương lai của tớ. Nếu thành công tớ mới có niềm tin và động lực tiếp tục phấn đấu. Vì vậy tớ không thể chịu đựng được sự thất bại, càng không dự định được phải làm gì nếu như thất bại.
Khả Nhi vốn định khuyên Từ Quang Tông không nên quá coi trọng những hoạt động như thế này, nhưng nghe cậu ta nói xong những lời này, cô lại không nhẫn tâm nói ra suy nghĩ của mình, chỉ có thể chân thành chúc phúc cho cậu ta:
-Nhất định cậu sẽ thành công! Chúng tớ đều tin như vậy!
Từ Quang Tông ngoảnh đầu sang nhìn Khả Nhi:
-Cậu thực sự nghĩ như vậy à?
-Đương nhiên- Khả Nhi mỉm cười: -Hoàn cảnh gia đình tớ cũng tương tự như gia đình cậu. Những kẻ xuất thân trong nghèo khó như chúng ta chỉ có thể không ngừng phấn đấu mới có chút hi vọng. Nếu như không phấn đấu thì một tia hi vọng cũng chẳng có! Cậu đã có quyết tâm lớn như vậy, sao còn sợ sẽ không thành công?
Từ Quang Tông có thể nhìn thấy sự ấm áp trong đôi mắt của Khả Nhi:
-Khả Nhi, cậu có biết không, tớ vẫn luôn thích cậu!
-Hả?- Khả Nhi trợn tròn mắt.
Khó khăn lắm mới lấy được dũng khí nói ra những lời nói trong sâu thẳm trái tim, Từ Quang Tông cố tỏ ra tự nhiên:
-Ngay từ năm thứ nhất tớ đã để ý đến cậu rồi. Cậu hoàn toàn khác với những cô gái mà tớ đã gặp, vừa không chịu khuất phục trước số phận, vừa không kiêu ngạo, ham hư vinh như những cô gái khác. Cậu thông minh, kiên cường, cầu tiến…Dường như tớ có thể nhìn thấy hình bóng của chính mình ở con người cậu. Nhưng cậu lại xinh đẹp như vậy, vây quanh cậu toàn là những công tử giàu có như là Chu Chính Hạo hay Dương Phàm. Họ có những chiếc xe đua đắt tiền, tớ lấy gì ra mà so bì với họ. Một chút tiền gia sư hàng tháng, trừ đi tiền sinh hoạt, số tiền còn lại ngay cả mua một bó hoa cũng không đủ. Một năm nay tớ chỉ dám đứng từ xa nhìn cậu, lặng lẽ quan tâm đến cậu.
Lời tỏ tình của Từ Quang Tông khiến cho Khả Nhi kinh ngạc không thốt lên lời. Cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện yêu đương, thỉnh thoảng bạn cùng phòng còn bảo cô quá lạnh lùng. Khả Nhi cũng cảm thấy thế. Cô luôn cho rằng chuyện tình cảm là hành vi hại mình, hại người, vì vậy cô luôn thẳng thừng từ chối tất cả những kẻ theo đuổi, tuyệt đối không để cho họ có một chút tơ tưởng hay hi vọng nào cả. Lâu dần chẳng còn ai dám theo đuổi cô nữa. Trong lòng cô cảm thấy rất vui vì điều này. Còn đối với Từ Quang Tông, tình bạn giữa cô và cậu ta cũng giống như tình bạn của cô với Diệp Phi và Khương Lan, chỉ dừng lại ở mức độ bạn bè mà thôi. Nếu như Từ Quang Tông có thể trở thành bạn trai của cô, vậy thì Khương Lan và Diệp Phi chẳng phải cũng có thể trở thành người yêu của cô hay sao?
-Khả Nhi?- giọng nói của Từ Quang Tông như trầm xuống, dường như cậu ta đã có quyết định rồi: -Những lời này tớ định để sau khi cuộc bầu cử kết thúc mới nói với cậu. Như