XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Trúc Âm

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342457

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2457 lượt.

uống trong trạm y tế vì lo cho cậu, lại còn thầm nghĩ cậu ta sao mà tốt thế!
-Cũng không thể trách cậu ấy được. Cũng tại tớ từ nhỏ đã yếu ớt, chỉ cần phơi nắng một lúc là say nắng ngay! Nhưng mà nghiêm trọng đến thế này thì đây là lần đầu đấy!
-Đã biết rõ sức mình yếu sao cậu còn đi với cậu ta?
Khả Nhi vội vàng giải thích:
-Cậu biết đấy, trước đây Từ Quang Tông đã từng giúp đỡ tớ. Tớ không thích nợ nần ai hết, có thể trả được là dốc sức trả cho xong!
-Cậu đấy…-Khương Lan bắt đầu lên lớp: -Cái gì cũng tốt, làm cái gì cũng cẩn thận, lại quá cứng cỏi nên dễ bị thiệt thòi lắm!
Khả Nhi nhăn nhó, muốn cười mà không dám. Dù sao thì người ta cũng vì quan tâm đến mình nên mới nói vậy, ai mà nỡ cười cơ chứ? Đúng lúc ấy thì Chu Chính Hạo và Dương Phàm chạy xộc vào phòng bệnh. Nhìn thấy Khả Nhi, Dương Phàm lao đến siết chặt lấy hai vai cô:
-Tần Khả Nhi…
Khả Nhi ngẩng đầu lên mếu máo:
-Anh trai à, đây là phòng bệnh, anh có thể đừng bóp vai em mạnh thế có được không?
Dương Phàm vội vàng bỏ tay khỏi vai Khả Nhi rồi lùi lại vài bước, chăm chú quan sát Khả Nhi. Mặc dù sắc mặt cô xanh xao nhưng tinh thần có vẻ rất tỉnh táo, nhìn không giống như đang bị nguy hiểm đến tính mạng.
-Anh làm sao thế? –Khả Nhi hỏi.
Chu Chính Hạo hít một hơi thật sâu và nói:
-Nhận được điện thoại của Trần Văn Bân, nói là em bị ngất, cái thằng Dương Phàm này lập tức lái xe phóng vèo qua đây. Khổ thân cho cái xe của anh, tháng này thể nào cũng nhận được biên bản phạt hành chính rồi!
Khương Lan nói chen vào:
-Nghe nói khi Văn Bân gọi điện thì các anh còn đang ở trung tâm thành phố, không hiểu sao về nhanh thế, hóa ra là lái xe tới à?
Khả Nhi nhìn Dương Phàm, không hiểu vì sao trong lòng cô cảm thấy vui vui:
-Em không sao, em vào thành phố giải quyết chút việc, không may bị say nắng.
Dương Phàm ngồi phịch xuống cái ghế ở bên cạnh giường bệnh, đưa tay lên giúp Khả Nhi vuốt lại mấy sợi lòa xòa trên trán rồi trầm ngâm nhìn cô. Tất cả những hành động này vô cùng tự nhiên nhưng lại khiến cho mặt của Khả Nhi nóng bừng lên. Trong phòng bệnh yên lặng đến kì lạ, im lặng đến mức dường như có thể nghe thấy tiếng những giọt nước trong chai truyền đang chảy tí tách.
Sự xuất hiện của Từ Quang Tông đã phá tan không khí yên lặng này. Cậu xách một túi hoa quả bước vào. Vừa nhìn thấy Khả Nhi, Từ Quang Tông vui mừng reo lên:
-Cậu tỉnh lại rồi à? Để tớ đi gọi bác sĩ!- vừa nói dứt lời, Từ Quang Tông liền chạy thẳng ra ngoài, thậm chí còn chưa kịp nhận ra trong phòng bệnh còn có thêm hai người nữa.
Bác sĩ lập tức chạy vào, kiểm tra tình trạng của Khả Nhi rồi cẩn thận dặn dò:
- Truyền nước xong là có thể xuất viện rồi. Cô sẽ kê cho cháu vài loại thuốc hạ sốt. Cháu cần phải chú ý không nên ra ngoài trong khoảng từ mười giờ sáng đến bốn giờ chiều đấy! Các cháu cử một người đi làm thủ tục và lấy đơn thuốc nhé!
Dương Phàm vừa đứng dậy khỏi ghế thì Từ Quang Tông đã lên tiếng trước:
-Để tôi đi làm thủ tục!- nói rồi liền nhanh chân đi theo bác sĩ ra ngoài.
Thấy Từ Quang Tông biến mất ở đằng sau cánh cửa, Dương Phàm ngồi lại xuống ghế rồi quay sang hỏi Khả Nhi:
-Bạn trai à?
Khả Nhi lườm Dương Phàm rồi bảo:
-Đã bảo với anh là không phải rồi còn gì!
-Nói xấu?- Dương Phàm khẽ lặp lại rồi từ từ đứng dậy: -Xin lỗi, anh nói sai rồi. Chỉ lần này thôi, không có lần sau đâu! Em ở lại nghỉ ngơi, anh có ở đây cũng chẳng giúp gì được em. Anh đi trước đây!- Khả Nhi chưa kịp phản ứng gì thì Dương Phàm đã quay ngoắt người bỏ đi.
Khả Nhi ngơ ngác không hiểu Dương Phàm đang nghĩ gì. Thường ngày Dương Phàm đâu có thích quan tâm đến chuyện của người khác, càng không hay đánh giá này nọ về bất kì ai, lại càng không bao giờ nổi cáu như vậy. Khả Nhi suy nghĩ rất lâu mà không sao hiểu được, đành phải quay sang hỏi Chu Chính Hạo:
-Anh ấy làm sao vậy?
-Căn cứ vào kinh nghiệm lâu lăm của anh…-Chu Chính Hạo nói bằng giọng rất nghiêm túc: -Cậu ta đang ghen đấy!
-Đang ghen á? –Khả Nhi chỉ tay vào mình, kinh ngạc hỏi: -Vì em á?
Chu Chính Hạo nghiêm nghị gật đầu.
Khả Nhi ngẩn người, cười ngây ngô:
-Hơ, bạn Chu Chính Hạo thân mến, bạn thật là hài hước!
-Em tin cũng được, không tin cũng được. Con gái ghen anh đã từng trải nghiệm rồi. Nhưng con trai mà ghen có thể làm ra những điều gì, anh còn chưa được biết. Thiên cơ bất khả lộ, thôi anh phải đi xem sao!
Chu Chính Hạo vừa đi ra đến cửa đã thấy Dương Phàm quay lại. Dưới sự ngạc nhiên của mọi người, Dương Phàm bối rối giải thích:
-Anh không thể bỏ mặc Chu Chính Hạo ở đây được!
-Oa…-Chu Chính Hạo vỗ vai Dương Phàm: -Tôi cảm động chết đi được đây này!
Khả Nhi lặng lẽ quan sát sắc mặt của Dương Phàm.
Dương Phàm nhíu mày hỏi:
-Em có ý kiến gì à?
Khả Nhi nói đùa:
-Anh đang ghen à?
-Ghen á?- Dương Phàm kinh ngạc thốt lên rồi đưa tay lên trán Khả Nhi, ánh mắt nghi hoặc: -Có sốt đâu, sao lại nói nhảm thế nhỉ?
-Bỏ ngay cái móng lợn của anh ra!- Khả Nhi vỗ vào bàn tay của Dương Phàm đang đặt trên trán mình.
Dương Phàm tóm chặt lấy tay K