Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Trúc Âm

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342530

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2530 lượt.

chứ, ai mà cấm cản được? Chơi chán rồi thì đá. Với tính cách của Tần Khả Nhi, chắc chắn cô ấy sẽ chẳng tìm cậu mà gây rối. Mà có muốn gây rối đi nữa thì cô ấy có thể làm gì được cậu chứ? Không lật mặt được thì ném cho cô ấy một tờ chi phiếu, lấy tiền đè chết cô ấy là xong! Thế là đảm bảo cô ấy lại ngoan ngoãn bỏ qua mọi việc.
Nghe những lời mỉa mai của Chu Chính Hạo, Dương Phàm tức điên lên, quắc mắt nhìn Chu Chính Hạo.
Đột nhiên lúc ấy Khả Nhi cầm hai chai nước khoáng quay lại bảo:
-Đột nhiên em nhớ ra là đồ ăn đồ uống đều ở chỗ em, các anh không có nước uống…- lại gần thấy không khí giữa hai người đang cực kì căng thẳng, cô lập tức phát giác ra có vấn đề không ổn. Khả Nhi liền đưa nước cho Chu Chính Hạo trước, mỉm cười hỏi: -Chu Chính Hạo, đầu anh còn đau không?
Chu Chính Hạo cười gượng:
-Đã đỡ hơn nhiều rồi!- rồi đưa tay ra đón lấy chai nước từ Khả Nhi. Chu Chính Hạo lấy từ trong túi ra hai tờ giấy có hình chiếc lá phong để làm vật đánh dấu trang sách và bảo: -Lúc nãy anh mua ở dưới chân núi, tặng em!
Món đồ lưu niệm này được làm rất tinh xảo nhưng lại có vẻ đẹp tự nhiên của những chiếc lá phong. Khả Nhi tỉ mỉ quan sát, vẻ mặt hiện lên sự thích thú:
-Cám ơn anh!
-Khả Nhi…- Dương Phàm nói: -Em lên đó chụp ảnh với bọn Diệp Phi trước đi. Anh với Chu Chính Hạo nói chuyện thêm một chút rồi sẽ qua!
-Em không biết giữa hai anh có mâu thuẫn thật hay không, nhưng em tin là chuyện xảy ra giữa con trai với nhau các anh sẽ tự có cách giải quyết ổn thỏa. Cãi nhau cũng được, nói chuyện cũng được, các anh cứ tiếp tục đi! Bọn em sẽ kiên nhẫn chờ hai người!- nói xong cô mỉm cười rồi quay người leo tiếp lên trên.
Chu Chính Hạo nhìn theo Khả Nhi mãi cho đến khi bóng cô khuất hẳn mới thu lại ánh mắt và nhìn vào đôi mắt đang tư lự của Dương Phàm.
Dương Phàm nhìn Chu Chính Hạo, bình tĩnh hỏi:
-Bắt đầu từ khi nào vậy?
Chu Chính Hạo lạnh lùng:
-Cậu nghĩ nhiều quá rồi!
Dương Phàm cười:
-Có là thằng mù cũng nhận ra!
Chu Chính Hạo im lặng, một lúc sau liền ngồi bệt xuống dưới bậc thang bằng đá:
-Sau buổi tối đội bóng mình cùng ăn cơm với cả phòng cô ấy, sau khi Tang Lệ Na làm ầm lên, tôi những tưởng Khả Nhi sẽ oán trách tôi, định sẽ để cho cô ấy chửi mắng một trận cho nguôi giận, kết quả là cô ấy lại cười với tôi và bảo tôi đừng căng thẳng. Tôi không biết lúc ấy cô ấy đã giở phép thuật gì mà đột nhiên tôi thấy cô ấy thực sự rất xinh đẹp. Tôi nghĩ có lẽ tôi uống say quá nên vậy. Lúc đi ra cửa, tôi lại ngoảnh đầu lại nhìn Khả Nhi, cô ấy lúc đó đang bê cốc trà trên tay, mỉm cười với tôi. Cảm giác rung động của trái tim thực ra là một cảm giác rất hư vô. Thế nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi thực sự cảm nhận được trái tim mình đang rung động, không hề giống với tâm lí muốn yêu thương và bảo vệ như với Lệ Na, càng không giống sự hứng thú với các cô bạn gái trước đây. Tối hôm đó mặc dù tôi uống nhiều nhưng đầu óc không hề hồ đồ. Về đến kí túc, tôi trằn trọc không sao ngủ được, cứ không kìm được bản thân nhớ đến Khả Nhi, liền gọi điện thoại đến phòng của họ. Diệp Phi nói là Tang Lệ Na đang khóc lóc ầm ĩ ở trong phòng, thế nên Khả Nhi đành phải tạm lánh ra ngoài. Không thèm nghĩ ngợi nhiều, tôi lập tức lao ra khỏi kí túc xá chạy đi tìm cô ấy quanh trường. Khó khăn lắm mới tìm thấy cô ấy, nhưng đứng từ xa tôi đã nhìn thấy cậu đang ở bên cạnh Khả Nhi rồi.
-Lúc ấy tôi và Khả Nhi vẫn còn chưa bắt đầu- Dương Phàm nói: -Trong khoảng thời gian đó cậu không hề có bất kì biểu hiện nào.
Chu Chính Hạo lấy hai ngón tay day day vào huyệt thái dương, mắt hơi nhắm lại:
-Lúc ấy tôi không biết rõ tình cảm mình dành cho cô ấy là thứ tình cảm gì. Chỉ cảm thấy cứ nhìn thấy Khả Nhi là tôi rất vui, không thấy Khả Nhi là tôi lại nhớ. Tôi cứ nghĩ rằng bản thân mình lại giống như trước đây, đó chẳng qua chỉ là sự hứng thú đối với một cô gái xinh đẹp. Mãi cho đến khi Diệp Phi nói rằng, cảm giác thích một người là vui khi gặp và nhớ nhung khi không được gặp người đó. Lúc ấy tôi mới phát hiện ra rằng mình đã thích Khả Nhi. Ban đầu tôi theo đuổi cô ấy là để cho vui, không hề cảm nhận đến suy nghĩ của người khác. Nhưng kể từ sau tối hôm ấy, trái tim tôi thật sự thích cô ấy, đó cũng là lần đầu tiên tôi thực lòng thích một người con gái. Khi tôi hiểu rõ được tâm sự của mình, quyết định sẽ lại theo đuổi Khả Nhi thì hai người đã thích nhau mất rồi, lúc ấy tôi còn có thể làm thế nào được nữa?- Chu Chính Hạo cười cay đắng: -Cậu là anh em tốt, là bạn tốt của tôi. Trong trái tim cô ấy chỉ có hình bóng của cậu. Nếu như cứ bám riết lấy cô ấy không chịu buông tay thì tôi nào có khác gì cái thằng Từ Quang Tông đó? Không chỉ mất đi bạn thân mà còn bị cô ấy khinh thường.






Cô bé lọ lem chỉ là chuyện cổ tích
-Cậu chưa từng nói với tôi những chuyện này.
-Nói với cậu thì có tác dụng gì chứ?- Chu Chính Hạo ủ rũ: -Nói thực lòng, mỗi lần nhìn thấy hai người thân mật, ngọt ngào, trong lòng tôi thực sự rất khó chịu. Có một khoảng thời gian tôi sợ phải gặp


Old school Easter eggs.