Tác giả: Trúc Âm
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342532
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2532 lượt.
nhiều tay chân của Lương phu nhân. Để sự nghiệp không rơi vào tay đám con rơi của chồng ở bên ngoài, bà ấy đã quyết định chỉ đợi sau khi con tốt nghiệp và kết hôn với Hinh Hinh sẽ giao toàn bộ sự nghiệp vào tay con, dựa vào thế lực của chúng ta để đảm bảo quyền lợi cho Hinh Hinh…
Hoa Chỉ Huyên trịnh trọng nói:
-Tiểu Phàm, đúng như con vừa nói, con đã là người lớn, nên gánh vác trách nhiệm trong sự nghiệp của gia tộc. Tất cả phải lấy đại cục làm trọng, tạm thời hãy chia tay với Khả Nhi, đợi đến khi mọi việc đã ổn thỏa hai con lại trùng phùng. Ngoài danh phận ra con có thể cho Khả Nhi tất cả mọi thứ. Còn về Hinh Hinh, gia đình chúng ta sẽ đối đãi với nó tử tế, chỉ cần con không làm gì quá lộ liễu, mẹ nghĩ nó cũng có thể làm ngơ trước sự tồn tại của Khả Nhi.
-Không…- Dương Phàm lắc đầu: -Cho dù là Hinh Hinh có đồng ý thì con cũng không thể để Khả Nhi phải chịu thiệt thòi! Cô ấy nhất định phải là người vợ danh chính ngôn thuận của con, phải đàng hoàng đứng ở bên cạnh con!
-Tiểu Phàm, lúc nãy con hỏi mẹ có hạnh phúc không đúng không?- Hoa Chỉ Huyên cười chua xót. Một người phụ nữ làm mưa làm gió trên thị trường chẳng qua cũng chỉ là một người phụ nữ yếu đuối và bất hạnh: -Mẹ có thể nói rõ cho con biết rằng cả đời này mẹ không dám mong ước hai từ “hạnh phúc”. Hi vọng duy nhất cả đời của mẹ đều gửi gắm ở con và sự nghiệp. Mẹ mong khi mẹ còn sống, có thể nhìn thấy sự nghiệp của gia đình ta đạt đến mức có thể cạnh tranh với tập đoàn Đỗ thị dưới sự dẫn dắt của con.
-Mẹ à…- Dương Phàm đau khổ nhìn mẹ: -Con sẽ hoàn thành nguyện vọng của mẹ, cũng sẽ gánh vác trách nhiệm của gia tộc, nhưng không phải lấy việc hi sinh Khả Nhi ra làm cái giá. Cô ấy là vô giá, cho dù có bất kì điều kiện gì con cũng sẽ không đổi cô ấy đâu!
-Nếu như…- Hoa Chỉ Huyên thở dài, nhấn mạnh vào từng câu từng chữ: -Mẹ kiên quyết bắt con phải chia tay với nó ngay bây giờ thì sao?
-Sẽ không còn gì có thể cứu vãn được nữa!
-Không còn?
-Vậy thì kể từ nay con sẽ học cách tự lập- Dương Phàm đặt chìa khóa xe lên bàn uống trà, moi chiếc ví ở trong túi ra rồi rút tất cả thẻ tín dụng trong ví ra đặt trước mặt mẹ, chỉ để lại một tấm thẻ ngân hàng: -Trong thẻ ngân hàng là số tiền mừng tuổi mà bao năm nay bố và ông ngoại mừng tuổi cho con. Con chưa hề dùng đến, xin hãy để con mang đi phòng khi cấp bách!
-Con…con…- Hoa Chỉ Huyên chỉ tay vào con trai, tức giận đến điên người: -Vì một người ngoài mà con dám đoạn tuyệt quan hệ với mẹ sao?
-Sao có thể? Huyết thống làm sao nói đoạn tuyệt là đoạn tuyệt được? Người thân mãi mãi là người thân, bố mẹ mãi mãi là bố mẹ, con sẽ thường xuyên về thăm nom gia đình, mẹ có việc gì cứ gọi điện thoại cho con đến, mọi thứ đều không có gì thay đổi so với lúc con còn đi học. Chỉ có điều con không thể từ bỏ Khả Nhi, vì vậy bắt đầu từ bây giờ con sẽ học cách tự lực cánh sinh. Khả Nhi mới 18 tuổi đã có thể tự nuôi sống bản thân. Con đường đường là một thằng đàn ông, giờ đã 21 tuổi đầu chẳng có lí do gì không học cách sống tự lập cả!
Dương Phàm đi thẳng ra cửa rồi ngoảnh đầu lại nhìn. Trong căn phòng rộng lớn, bóng dáng của mẹ vẫn cô độc và yếu đuối như vậy. Trong lòng anh chợt thấy xót xa, bất giác lớn tiếng gọi:
-Mẹ …
Hoa Chỉ Huyên ngước mặt lên, vẻ mặt bình thản. Bà lại trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ của mọi ngày.
Dương Phàm cười cay đắng:
-Mẹ ơi con đi đây!
Bà không đáp lời, lặng lẽ nhìn theo bóng dáng của con trai.
Một lúc sau, Lương Dung Hinh từ trên lầu đi xuống, bối rối hỏi:
-Bác ơi, cậu ấy bỏ đi rồi, như vậy có được không?
-Sớm muộn gì nó cũng phải quay lại thôi!
Khả Nhi nằm mơ thấy rất nhiều thứ, trong giấc mơ hỗn loạn ấy đâu đâu cũng thấy bóng dáng của Dương Phàm. Khi cô đi đổi lại họ bị từ chối, anh đã chạy đôn chạy đáo xin hộ cô. Khi cô bị Tang Lệ Na sỉ nhục, anh đã đi dạo cùng với cô. Khi cô bị tổn thương vì những lời bịa đặt của Từ Quang Tông, anh đã giúp cô trút bỏ cơn tức, anh gánh vác một phần công việc cho cô, dạy cô thổi kèn môi, đánh cờ. Điệu nhảy đầu tiên trong cuộc đời cô là do anh dạy, cùng anh trải qua những thời khắc ngọt ngào và vui vẻ dưới ánh trăng.
Trong cơn mộng mị, cô cảm thấy có bàn tay ai đó đặt lên trán mình, lòng bàn tay hơi lạnh, tiếng ai đó gọi loáng thoáng bên tai:
-Khả Nhi…Khả Nhi ơi….- Khả Nhi từ từ mở mắt, khuôn mặt hốt hoảng của Dương Phàm hiện lên trước mắt Khả Nhi. Cô tưởng rằng mình vẫn còn đang mơ, liền đưa tay lên khẽ chạm vào khuôn mặt anh:
-Em không nỡ rời xa anh!
Anh nắm chặt lấy bàn tay cô:
-Anh sẽ không rời xa em, cũng sẽ không để em rời xa anh đâu!
Khả Nhi mỉm cười từ từ nhắm mắt lại, giấc mơ bao giờ cũng đẹp đẽ hơn hiện thực. Hơi thở của anh, giọng nói của anh, còn cả bàn tay hơi lạnh của anh…cảm giác thật là chân thực! Cô đột nhiên ngồi bật dậy, đưa mắt nhìn quanh. Không sai, đây là kí túc của cô…Ánh mặt trời ban trưa chiếu vào khe cửa sổ, Dương Phàm thực sự đang ngồi bên giường của cô, lo lắng cho cô.
-Anh…- giọng nói của Khả Nhi như bị tắc nghẹn lại: -Sao anh lại đến đây?
-Tống Điềm nói em ng