Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Trúc Âm

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342529

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2529 lượt.

u đến cuối toàn bộ câu chuyện, từ chuyện trái tim anh rung động đến những do dự, lo lắng trong thời gian đó, cuối cùng không kiềm chế được tình cảm của mình và rồi nói dối Khả Nhi…
-Anh cứ tưởng rằng đó là một lời nói dối thiện chí, chỉ cần xử lí thích hợp, sau này sẽ chọn thời cơ nhất định để nói rõ cho em hiểu, như vậy sẽ không khiến em bị tổn thương. Tất cả những điều này anh đều nghĩ là việc đương nhiên nên đã coi nhẹ quyền lợi và sự lựa chọn của em. Anh vươn người qua chiếc bàn, nắm chặt lấy tay Khả Nhi:-Khả Nhi, anh xin lỗi em, anh sai rồi!
Khả Nhi khẽ ngước hàng mi lên, Dương Phàm đang chăm chú nhìn cô, ánh mắt anh chất đầy sự tha thiết và áy náy:
-Anh xin em, hãy cho anh cơ hội sửa sai!
Đôi mắt cô từ từ bao phủ bởi một lớp sương mù. Một dao chém đứt mớ bòng bong chính là sự lựa chọn sáng suốt nhất. Nhưng trái tim con người giờ rối như tơ vò, nếu dùng dao mà chặt sẽ chảy máu, có thể vết thương ấy cả đời này sẽ không sao liền miệng được.
-Không còn cách nào khác, phải thể hiện cho lãnh đạo xem. Đợi khi nào chính thức kí được hợp đồng sẽ không phải mệt mỏi như thế này nữa!
Nhận được tháng lương thứ hai, Dương Phàm lại mua tặng Khả Nhi một đôi giày. Khả Nhi xót xa nói:
-Lần sau anh đừng mua những thứ đắt tiền cho em làm gì!- mặc dù đôi giày không quá đắt nhưng lương thực tập có đáng bao nhiêu, mua đôi giày này cũng khiến cho anh phải vét sạch túi.
-Anh đã nói lĩnh được tháng lương này sẽ mua giày cho em mà! Những gì đã hứa nhất định phải làm…- Dương Phàm trìu mến nhìn Khả Nhi, bổ sung thêm một câu: -Cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa!
Khả Nhi trầm ngâm, nhiều khi nửa đêm bừng tỉnh, Khả Nhi trằn trọc không ngủ lại được, trong lòng cô vô cùng khủng hoảng. Những ngày này cô sống như kẻ ăn trộm, lúc nào cũng thắc thỏm không yên, không biết tương lai sau này sẽ đi về đâu.
Nhận được điện thoại hẹn gặp của Hoa Chỉ Huyên, Khả Nhi không hề bất ngờ. Chiều thứ sáu không có tiết, chú Lưu lái xe đến trường đón cô. Đó là một chiếc xe hơi màu đen bình thường, không hề gây sự chú ý của những người khác.
Trên đường đi, Khả Nhi phát hiện ra chú Lưu mấy lần nhìn trộm cô qua gương chiếu hậu, miệng định nói gì đó nhưng lại thôi. Khả Nhi liền hỏi:
-Chú Lưu, chú định nói gì với cháu sao?
-Cháu gái à…- chú Lưu thở dài: -Theo lí mà nói, chuyện của cháu và Dương Phàm chẳng đến lượt chú lên tiếng. Nhưng mà, chú thấy Tiểu Phàm đúng là đứa có thể chịu khổ. Cháu có thể khuyên bảo cậu ấy đừng giận dỗi người nhà nữa được không?
Khả Nhi nghi hoặc: -Giận dỗi người nhà ạ?- kể từ sau bữa tiệc tháng trước, Dương Phàm không còn nhắc đến chuyện gia đình với cô nữa. Mặc dù có thể đoán ra được chuyện bố mẹ anh ấy phản đối quan hệ của hai đứa, nhưng mâu thuẫn rốt cuộc đến mức nào thì Khả Nhi đâu có biết.
-Tiểu Phàm đã cả tháng nay không về nhà rồi, cũng không chịu nhận tiền của gia đình. Cậu ấy vẫn là sinh viên, không có chu cấp của bố mẹ, chỉ sống dựa vào đồng lương thực tập còn chưa đủ trả tiền phòng. Mấy hôm trước chú đi gặp cậu ấy, hai mắt Tiểu Phàm đỏ ngầu, người gầy rạc đi. Lúc ấy chú mới biết cậu ấy nhận thiết kế bản vẽ cho người ta, ban ngày lại đi làm, tối đến lại thức đêm làm thêm- chú Lưu xót xa: -Lớn bằng ngần ấy rồi mà cậu ấy có bao giờ phải chịu khổ như vậy đâu. Thằng bé này tính tình ương bướng, người khác khuyên thế nào nó cũng không nghe. Giờ chắc chỉ có cháu mới có thể khuyên nhủ được cậu ấy!
Khả Nhi hoang mang, cuối cùng thì cô cũng hiểu vì sao Dương Phàm lại mệt mỏi như vậy. Nếu như cô thực lòng quan tâm đến anh thì đáng nhẽ cô phải biết được những điều này từ lâu rồi. Thế mà cô cứ mải đắm chìm trong sự khủng hoảng của mình, bỏ mặc anh khổ sở chống chọi với mọi thứ. Cô cúi đầu nhìn xuống đôi giày dưới chân mình, là đôi giày mà Dương Phàm đã mua tặng cho cô, một đôi giày bằng da rất đẹp, có lẽ là đôi giày đắt nhất trong tất cả những đôi giày cô đã đi. Hiện giờ khả năng kinh tế của anh rất khó khăn, thế mà lại bỏ tiền ra mua cho cô đôi giày đắt như vậy? Cô cảm thấy bản thân mình nên tức giận nhưng trái tim cô lại như có ai đó bóp nghẹt. Chỉ vì một lời hứa hứng lên thì nói ra, cô cũng đâu có để ý đến, vậy mà anh vẫn thực hiện cho bằng được. Vậy thì cô có lí do gì để không tin tưởng anh?
Xe dừng lại ở một ngã tư đèn xanh đèn đỏ. Một chiếc xe hơi Juaguar từ phía sau trờ tới, đỗ ngay bên cạnh xe chở Khả Nhi. Chu Chính Hạo quay sang mỉm cười với cô gái ngồi cạnh, bỗng nhiên ánh mắt anh phát hiện ra một khuôn mặt cực kì quen thuộc. Định thần nhìn lại, quả nhiên là Khả Nhi. Cô đang ghé mặt ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vô định nhìn ra xa. Chu Chính Hạo vẫy vẫy tay với Khả Nhi nhưng đôi mắt cô vẫn mơ hồ, không hề nhìn thấy anh.
Đèn xanh bật sáng, chiếc xe đang chở Khả Nhi khởi động rồi phóng vọt đi. Chu Chính Hạo đưa mắt nhìn vào biển hiệu xe, dường như phát hiện ra điều gì đó. Cô bạn gái ngồi cạnh bực mình nhắc nhở anh:
-Anh định đỗ xe mãi ở đây à?
Lúc này Chu Chính Hạo mới nhớ ra phải khởi động xe. Anh lái xe mà đầu óc để đi đằng nào, cô bạn gái nói gì anh cũng không để ý.