Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342908

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2908 lượt.

tiếp sau đây sẽ là vở kịch miêu ta kiếp trước của Phong và Lăng – Hàng đêm ân sủng. Thỉnh thân môn cùng lãnh hội. '>'>
Liễu Đình Phái, Vương Cảnh Thương cũng sẽ xuất hiện, bọn họ cho dù là kiếp này hay kiếp trước đều dây dưa chung một chỗ. Kiếp trước, tình cảm của mỗi người, mỗi nhân vật, thân phận hay chuyện xưa đều khác với kiếp này, cũng có vài điểm nhất định là giống nhau, nhưng mặc kệ là kiếp này hay kiếp trước, đều đặc sắc như nhau, thậm chí có thể nói, kiếp trước càng bi thương hơn, Tử * mỗi lần nghĩ về kiếp trước của bọn họ thì tự nhiên cảm thấy hơi nhói lòng, vì những đau khổ, buồn thương của Hàn Lăng mà cảm thấy đau lòng.
Vi Phong (Thác Bạt Phong) – kiếp trước hắn là một hoàng đế tôn quý nhưng vô cùng lãnh khốc thô bạo, bởi vì có mị chú nên bất kể nữ nhân nào sau khi qua tay hắn, dù chỉ một lần, đều yêu hắn, vì hắn mà nỗ lực hết sức mình!
Hàn Lăng (Triệu Lăng Nhi) – kiếp trước nàng có dung nhan tuyệt sắc, văn thao võ lược đều tinh thông, trời sinh tính bình tĩnh trong trẻo lạnh lùng, nhưng sau khi trải qua đêm đó, người nàng liền phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất, tâm tình lạnh lùng bình tĩnh cũng bị thiêu đốt, điên cuống vì hắn, nguyện vì hắn mà hy sinh. Tất cả đều không do nàng khống chế, đơn giản là nàng không thể khống chế được tim minh…
Thân môn nếu như tin tưởng Tử, xin hãy theo Tử xem kiếp trước của họ, nhớ chuẩn bị khăn giấy! Hì hì.
Thét chói tai! Thét chói tai! Tiến lên! Tiến lên! Điên cuồng! Điên cuồng!
Triệu Lăng Nhi chỉ cảm thấy linh hồn của hắn đã lên tới đỉnh điểm, từng đợt tấn công làm nàng cảm thấy hưng phấn chưa từng thấy, từng lớp sóng triều tiếp tục quét lại phía nàng, không những không giảm lui mà còn càng ngày càng hung mãnh.
Cái miệng nhỏ nhắn của nàng đỏ bừng, ngâm gọi, mỗi tiếng kêu của nàng là một lần sóng triều trùng kích, mỗi một lần lại khiến cho nàng thoải mái mà gọi, cứ như thế tuần hoàn, tuần hoàn, lại tuần hoàn.
Nàng chịu không nổi, sắp chết rồi! Nhưng nàng lại không nỡ rời xa cảm giác này, làm sao bây giờ? Ô ô, làm sao bây giờ?
Rốt cục, nàng mở mắt, ánh vào mi mắt là một khuôn mặt nam tính đẹp đến không thể hình dung.
Ánh mắ hắn vô cùng nghiêm túc chăm chú, bạc môi khẽ mân, mày kiếm nhíu lại, xuống chút nữa, nàng nhìn thấy một thân hình kiện mỹ, mà tấm lưng đang dùng sức đong đưa, sau đó…
“A…” nàng hét rầm lên, toàn thân giãy dụa.
Không biết làm thế nào, nam tử ôm nàng quá chặt, vẫn tiếp tục đong đưa, dùng sức tiến lên.
Là mộng! Nhất định là mộng! Triệu Lăng Nhi không thể nhúc nhích, vẻ mặt cầu xin, hy vọng một màn trước mắt này chẳng qua chỉ là một cơn ác mộng, tuy nhiên, cảm giác đó… thực như vậy, thực như vậy…
Lúc cảm thấy một dòng nước ấm len lỏi vào thân thể mình, hành động mới dần dần chậm lại, cuối cùng hoàn toàn đình chỉ.
Nam tử ra khỏi cơ thể nàng, mặt không chút thay đổi, xuống giường, hô ra ngoài, “Người đâu!” Thanh âm phi thường từ tính lãnh liệt.
Đầu óc hỗn độn kinh hách của Triệu Lăng Nhi vô phương khôi phục, ngơ ngác nhìn đỉnh màn màu vàng.
“Hoàng thượng!” một thái giám đi tới, từ sau khi bước vào cửa, hắn vẫn một mực cúi đầu.
“Gọi người tới tống nàng vào địa lao.”
“Dạ!” Thái giám đi ra ngoài.
Nam tử trở lại trước giường, trên khuôn mặt tuấn mỹ là nụ cười khinh thường, “Còn muốn lần nữa?”
Rốt cục, linh hồn Triệu Lăng Nhi trở về, phản ứng đầu tiên của nàng chính là kéo chăn che kín người, cảnh giác nhìn nam tử.
“Đối với nữ tử như ngươi, một lần là đủ!” Khuôn mặt tuấn mỹ càng thêm vẻ cuồng vọng lẫn khinh thường.
Lúc này, vài tên thị vệ đi tới, bọn họ chắp tay hành lễ với nam tử rồi tới trước giường, chuẩn bị khiêng Triệu Lăng Nhi.
“Các ngươi muốn làm gì?” Triệu Lăng Nhi lập tức lui vào bên trong, hai tay vẫn nắm chặt chăn.
“Đăng” một tiếng, nam tử tuấn mỹ vừa rồi một bước tới giường, không chút phí sức xách nàng lên, đặt trên vai thị vệ.
Cứ như vậy, thị vệ liền khiêng Triệu Lăng Nhi đi, không biết đi bao lâu, lúc đến trước một gian phòn thì dừng lại, hung hăng ném nàng xuống đất.
Chỉ nghe một tiếng vang, cửa lao đã bị khóa lại.






Tiền Duyên Thiên - 1 : Đêm Hôm Đó
“Giá… giá…”
Trên thảo nguyên rộng lớn đang dong ruổi hai bóng ngựa, một trắng một đen.
Sau khi chạy vài vòng, hai con ngựa cuối cùng cũng chậm rãi ngừng lại.
“A Cảnh ca, ngươi lại nhường ta!” Triệu Lăng Nhi nhẹ nhàng nhảy từ trên lưng ngựa xuống.
Vương Cảnh nghe xong cũng không thể nói gì hơn, đúng vậy, bản thân cho dù có tâm ý thế nào cũng không thể thực hiện.
“A Cảnh ca, yên tâm đi, ta tin Yến quốc hoàng đế là một người thủ tín. Nếu hắn đã đồng ý để lui lại một năm thì nhất định sẽ giữ lời!” Gạt buồn bực sang một bên, Triệu Lăng Nhi kéo tay Vương Cảnh, “Đi, chúng ta đi thêm vài vòng!”
Da thịt chạm nhau, Vương Cảnh tức thì giống như bị điện giật, nội tâm nổi sóng, mãi đến lúc nàng nghi hoặc nhìn hắn, hắn mới tỉnh đôi chút, cười với nàng, xoay tay kéo nàng đi tới…
Triệu Lăng Nhi vừa đi đến cửa điện thì đã nghe