Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342909

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2909 lượt.

àng rời khỏi quốc gia đã có một thời gian, đã đến lúc trở về.
“Vậy…”
“Việc hôm trước ngươi nói đúng là có chút đạo lý, nhưng bổn hoàng vẫn vô phương xác định lựa chọn trong lòng. Tuy nhiên có một chuyện, bổn hoàng chắc chắn muốn nói cho ngươi, bổn hoàng quyết định phá lệ một lần, kết giao tri kỷ với ngươi!”
Hàn Lăng mừng như điên, mặc dù hắn không chính thức cho biết ý định khác nhưng việc này đã chứng tỏ hắn đã bị nàng đánh động, nàng tin chắc sau này thiên hạ sẽ hòa bình, các quốc gia sẽ hòa bình chung sống.
————
Căn phòng vốn rộng rãi lúc này lại có vẻ chật chội.
【 Dạ 】,【 Hắc 】,【 Cao 】, ba nam nhân khôi ngô, đứng thẳng bên trái giường, mắt nhìn thẳng lên giường lớn.
Cẩm Hoành, Cốc Thu và Ti Thải đứng ở bên phải, cũng nhìn chăm chú vào hai phụ tử đang nằm trên giường, trên mặt ai cũng biểu lộ thần sắc bi trướng.
“Phong thúc thúc, nghe Cốc thu a di nói ngài không chịu uống thuốc. Ngài ngã bệnh , nhất định phải uống thuốc.” Vi Lạc ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, ưu sầu nhìn Vi Phong.
Vi Phong dựa vào thành giường mà ngồi, khuôn mặt tuấn mỹ đã không còn chút huyết sắc nào, đôi môi khô khốc máy động vài cái, muốn nói gì nhưng cuối cùng lại không nói ra, chỉ dùng đôi mắt bi thương ngắm nhìn Vi Lạc.
“Nương nương thật sự là quá nhẫn tâm, Hoàng thượng như vậy cũng không đến nhìn.” 【 Hắc 】 không khỏi tả oán một câu.
“Cho nên Hoàng thượng, thỉnh ngài đừng hành hạ bản thân nữa, mau uống thuốc đi.” 【 Cao 】 cũng oán hận Hàn Lăng, cũng đau lòng thay cho Vi Phong.
“Nương nương lần này rất quyết tâm, nếu không cũng sẽ không để Hoàng thượng dầm mưa như vậy.” 【 Dạ 】 cũng than khóc một tiếng.
Hóa ra, hôm đó Ti Thải không khuyên giải được Vi Phong liền chạy tới nói cho Dạ, lúc Dạ đến đó thì Vi Phong đã ngất xỉu trong mưa.
Hắn lập tức cõng Vi Phong trở lại chỗ ở của Cẩm Hoành. Hôm sau, thân thể Vi Phong lúc lạnh lúc nóng, bắt đầu sốt cao, miệng lúc nào cũng gọi tên Hàn Lăng.
“Cốc Thu, ngươi có muốn lại đi khuyên Hàn Lăng?” Cẩm Hoành lo lắng hỏi.
“Không cần đâu, ta và Ti Thải đã nghĩ tất cả các biện pháp, nói cho nàng tình trạng của Hoàng thượng, thậm chí phóng đại bệnh tình, nàng cũng không chịu nghe. Hôm qua còn cảnh cáo chúng ta không được nhắc tới bất kỳ việc gì liên quan tới Hoàng thượng trước mặt nàng, nếu không nàng sẽ thật sự phát giận.”
“Cho nên ta mới nghĩ đến việc mang tiểu hoàng tử lại đây, để hắn khuyên Hoàng thượng uống thuốc.” Ti Thải nói tiếp.
“Phong thúc thúc, để Lạc Lạc bón thuốc cho ngài!” Lạc Lạc đón lấy bát thuốc từ tay Ti Thải, lấy một chiếc thìa nhỏ đưa lên khóe miệng Vi Phong.
Nhìn Vi Lạc, hai mắt Vi Phong dần dần bịt kín một tầng sương mù.
“Phong thúc thúc…” Vi Lạc lại gọi.
“Hoàng thượng, người hãy nghĩ đến sự hiếu thuận của tiểu hoàng tử, mau uống thuốc đi thôi. Thân thể có khỏe mạnh mới có thể cướp nương nương về a.” Hắc, Cao hai người nhất tề khuyên nhủ.
Sẽ được sao? Còn có thể cướp về sao? Khóe môi Vi Phong nhếch lên một tia tự giễu. Hai ngày nay hắn cố ý không uống thuốc, không ăn cơm, mục đích chính là để đánh động đến sự thương cảm của nàng, nhưng nàng lại không thèm để ý đến.
“Hoàng thượng, hãy uống đi!” Những người khác cũng nửa cầu khẩn, nửa khuyên giải.
Mọi người đầy chờ mong nhìn Vi Phong, đột nhiên một bóng người đi vào, nhanh như thiểm điện chạy thẳng tới trước giường.
“Chính Nghiêm đại sư?” 【 Dạ 】sợ hãi kêu lên một tiếng.
Vi Phong cũng kinh ngạc nhìn người vừa tới.
“Hoàng thượng, việc gì phải như vậy!” Thấy bộ dáng Vi Phong, Chính Nghiêm đại sư một bên lắc đầu, một bên thán khí.
“Đại sư… sao ngươi tới được đây?” Vi Phong yếu ớt hỏi.
Chính Nghiêm đại sư không trả lời mà quay đầu nói với chúng nhân, “Bần tăng có việc muốn bẩm báo với Hoàng thượng, các ngươi lui xuống trước được không?”
Tất cả mọi người cảm thấy buồn bực, sau khi tiếp nhận ý Vi Phong mới đi ra khỏi phòng, Ti Thải thuận tiện mang Vi Lạc đi.
Bên trong an tĩnh trở lại, Chính Nghiêm đại sư ngồi xuống trước giường, “Hoàng thượng, coi như hết!”
“Đại sư… Ngươi… Ngươi đang nói cái gì!”
“Tất cả những điều này, đều là do Hoàng thượng thiếu nợ nương nương!”
“Trẫm thiếu nợ nàng?”
“Cụ thể mà nói, là quả đắng mà kiếp trước Hoàng Thượng đã tạo thành.”
“Kiếp trước?” Vi Phong càng thêm khốn hoặc, “Đại sư, ngươi vì sao lại nói vậy? Còn có, coi như kiếp trước trẫm đã mắc nợ nàng, trẫm đời này nỗ lực nhiều như vậy, vẫn không thể đền bù sao?”
“Những nỗ lực hiện tại của Hoàng thượng, so sánh với nàng, quả thực không đáng là gì.”
“Nàng muốn lập gia đình, nàng hoàn toàn không cần trẫm. Đây là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất trẫm thực tâm nỗ lực, cũng chỉ đạt được kết quả như vậy! Kiếp trước trẫm đã làm gì với nàng mà để bây giờ phải chịu nàng đối đãi, hành hạ như vậy?” Vi Phong kêu lên, lần đầu tiên chảy nước mắt trước mặt người ngoài.
Chính Nghiêm đại sư chua xót nhìn hắn, liên tiếp thở dài…
“Lạc Lạc, sao vậy? Thức ăn hôm nay không hợp khẩu vị sao?” Thấy Vi Lạc một mực cúi đầu, không ăn miếng cơm nào, Liễu Đình Phái hỏi.
Vi Lạc