Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342925
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2925 lượt.
n nhìn kỹ sẽ phát hiện ra dưới đáy đôi con ngươi đen thâm thúy kia cất giấu đắc ý vô cùng.
Triệu Lăng Nhi không nói gì, chậm rãi đi tới xe ngựa.
“Lăng nhi, nhớ đến trẫm! Còn có, trẫm sẽ dùng bồ câu đưa tin liên lạc với ngươi, ngươi hãy tùy thời bẩm báo tình huống cho trẫm!”
Thấy nàng vẫn im lặng không nói, Thác Bạt Phong tiếp tục: “Ngoan, thời gian trôi qua rất nhanh thôi, chỉ cần ngươi thật tốt phối hợp với trẫm, không tới nửa năm sẽ được trở lại đây, đến lúc đó ngươi sẽ là duy nhất của trẫm.”
Duy nhất! Duy nhất! Biết rõ kiêu lời hứa này của hắn, nhưng nàng cũng tin.
“Hoàng thượng, ta đi, bồ câu đưa tin liên lạc!” Lại lần nữa thật sâu địa nhìn hắn liếc mắt, Triệu Lăng Nhi kéo xuống màn xe.
Nhìn theo xe ngựa dần xa, đáy lòng Thác Bạt Phong dĩ nhiên nổi lên một tia phiền muộn, còn có luyến tiếc không bỏ.
Hắn cứ đứng như vậy, mãi đến khi xe ngựa đã biến mất khỏi tầm mắt cũng không cách nào phục hồi tinh thần.
Tiền Duyên Thiên - 5 : Tất Cả Vì Hắn
Tâm tình Triệu Lăng Nhi càng ngày càng lo lắng, bối rối cùng thấp thỏm bất an.
Sau khi biết được quỷ kế của Thác Bạt Phong, nàng còn biết thêm được nhiều chân tướng.
Nguyên lai những bức thư bản thân gửi ra ngoài cũng không tới được tay của A Cảnh ca, cả những bức thư mà bản thân nhận được cũng là do Thác Bạt Phong sắp xếp.
Tại sao? Tại sao hắn lại ghê tởm và ti tiện như vậy? Sao lại máu lạnh vô tình như vậy? Sao có thể không chừa thủ đoạn nào như vậy?
Nội tâm dấy lên tức giận, nàng hung hăng trợn mắt nhìn hắn rồi kéo cao chăn, chuẩn bị bao lấy bản thân.
Nhưng hắn còn nhanh hơn, những ngón tay hắn nhanh chóng nắm lấy tay nàng, tuấn mục ôn nhu, khuôn mặt đầy tà khí nhìn nàng.
“Bỏ đi!” Nàng kinh giác, tiếng nói bản thân không hề trấn định, mơ hồ lộ ra mấy phần cảnh giác.
“Lăng nhi!” Hắn cúi đầu, tiếng nói ôn nhu truyền ra từ miệng hắn, xẹt qua tai nàng.
Trong nháy mắt, nàng lại giống như bị trúng tà, động tác trong tay liền ngưng lại, ngơ ngác nhìn hắn.
Không biết bao lâu, cả người hắn đã ngồi xuống bên cạnh nàng, hai bàn tay thâm nhập vào trong áo ngủ của nàng, bắt đầu bừa bãi.
Giống như dĩ vãng, thân thể của nàng bị hai tay hắn động chạm dần dần nóng lên, đầu óc trở nên trống rỗng, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt lại, thừa nhận nàng đang bị hắn hành hạ.
“Lăng nhi, trẫm rất nhớ ngươi, mấy ngày không gặp trẫm, ngươi có nhớ trẫm không?” Cũng vẫn là giọng nói làm cho người ta không thể kháng cự này.
Không cần, không nên nghe, ngàn vạn lần đừng để bị hắn dụ dỗ, chỉ cần qua đêm nay, ngươi có thể hoàn toàn thoát ly hắn, thoát ly tên ma quỷ dối trá lãnh huyết này.
Lúc ấy, lòng của nàng không ngừng hò hét, yêu cầu bản thân nhất định kiên nhẫn, ngón tay cấu vào lòng bàn tay, khắc chế luồng rung động điên cuồng đang dâng lên. Nàng không muốn trở thành vật hy sinh giúp hắn xâm lược Yến quốc, thậm chí là cả thiên hạ. Nhưng không biết tại sao luồng cảm giác mị nhân quen thuộc đó làm nàng vô lực cũng như vô tâm cự tuyệt.
Hắn cởi bỏ quần áo, gắt gao quấn lấy nàng, ngọn lửa lại bùng lên thiêu đốt lý trí cả hai người.
Không thể ngăn chặn, nàng cảm giác bất lực, nước mắt chảy xuống, một cảm giác nhục nhã trước nay chưa từng có tấn công mọi giác quan của nàng.
“Lăng nhi, khoái nhạc không? Có cảm giác được ngươi hình như đang ở trên mây không?” Hắn một bên luật động, một bên tà mị hỏi nàng.
Nàng mặc dù không nói, nhưng tiếng rên rỉ của nàng, phản ứng của nàng, đều cho thấy nàng lại trầm luân .
“Lăng nhi, ngươi là người thích hợp nhất với trẫm! Chỉ có ngươi mới làm trẫm cảm thấy tâm linh kết hợp. Trẫm hy vọng vĩnh viễn sẽ được cùng ngươi ở chung một chỗ, thật sự hy vọng, nhưng mà…”
“A… A…” Triệu Lăng Nhi cảm thấy bản thân sắp đã chết, là cực lạc mà chết. Nàng hé miệng, bất lực ngâm gọi, giãy dụa thân thể, phối hợp hắn càng tiến thêm một bước.
“Lăng nhi, làm sao bây giờ? Ngươi muốn trẫm làm sao bây giờ?” Bởi vì hắn không ngừng ra sức, mồ hôi dọc theo đường nét tuấn mỹ trên mặt hắn rơi xuống, càng thêm mê người cùng mị hoặc.
“Hoàng thượng, ta đáp ứng ngươi! Ta đáp ứng ngươi!” Nàng, cũng đầu hàng! Bởi vì nàng cũng muốn vĩnh viễn cùng hắn chung một chỗ!
Liền như vậy, nàng vứt bỏ tất cả, đáp ứng yêu cầu tà ác của ahwns, trở về Triệu quốc, lấy phương thức hòa thân để tới gần Yến Đình Phái, làm Yến Đình Phái suy sụp, để cuối cùng khiến cho Yến quốc trở thành tử quốc của Thác Bạt hoàng triều…
“Nương nương, đã tới rồi! Nương nương…” Màn xe được vén lên, truyền đến tiếng nói nhỏ của phu xe.
Triệu Lăng Nhi rốt cục từ trong hồi ức tỉnh táo lại, nàng thẳng lưng, nhảy xuống đất. Nhìn cung tường màu đỏ cao cao trước mắt, còn có hàng cổ bách cung kính tang thương, một cỗ cảm giác xa cách nhiều năm du nhiên nhi sanh.
Dĩ vãng, bởi vì xuất chinh, nàng đã từng rời khỏi hoàng cung đến 2 tháng, nhưng cảm giác lúc đó cũng không phức tạp cùng phiền muộn như hiện tại.
Nàng quay đầu lại, phân phó phu xe: “Ngươi trở về đi thôi!”
“