Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342951

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2951 lượt.

nữa.
Nhìn hắn một hồi, Lý Ánh Cúc thở dài, rồi nhẹ nhàng bỏ tấm sa che mặt xuống, gọi lên cái tên mà nàng đã gọi rất nhiều lần trong giấc mơ: “Phong nhi!”






Bắt Được Vân Phi
Tiếng gọi xa lạ mà quen thuộc, giống như từ trong tiềm thức vọng lại, Vi Phong đột nhiên run lên, mở mắt, thấy khuôn mặt của Lý Ánh Cúc, cả người lập tức chấn trụ.
“Phong nhi, Phong nhi, Phong nhi…” tiếng gọi của Lý Ánh Cúc da diết, như muốn gọi đủ cho hơn hai mươi năm nay. Đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ yêu thương cùng kích động.
“Ngươi là ai?” Vi Phong nhíu mày hỏi.
Lúc đầu, hắn còn tưởng đây là di nương Lý Ánh Hà, sau dần dần hắn nhận ra là không phải.
“Mẫu phi!” rốt cục, Vi Phong cũng thốt lên cái tiếng thân thương ấy, cũng đã hơn hai mươi năm rồi.
Một cao một thấp, hai nhân ảnh ôn nhu ôm lấy nhau, một cảnh tượng xúc động lòng người, nó phát ra từ chính nội tâm, giờ đây trí nhớ về ngày xưa đã phục hồi.
Lần đầu tiên Vi Phong biểu lộ cảm xúc của mình, trước đây hắn một mực cho là mẫu thân đã qua đời, vậy mà giờ đột nhiên lại xuất hiện ngay trước mắt hắn.
Hắn chợt nhớ lại khi còn bé, đó có thể nói là khoảng thời gian vui vẻ, tự tại nhất của hắn.
Mẫu Phi đối với hắn hết mực yêu thương, không có bất kỳ một mục đích nào khác, tất cả đều phát ra từ chân tâm, từ bản năng của tình mẫu tử.
Sau đó, Lý Ánh Cúc sụt sùi kể lại quá khứ cho Vi Phong nghe.
“Phong Nhi ta thật có lỗi, khi ngươi mới lên năm, mẫu phi đã bỏ ngươi lại, hại ngươi phải sống cùng một nữ nhân tâm địa độc ác. Thật may mắn ngươi có quý nhân che chở, đã trở thành một minh quân”. Bàn tay mảnh khảnh của Lý Ánh Cúc vuốt nhẹ lên khuôn mặt tuấn mỹ tuyệt luân của Vi Phong, thật là khác nhiều so với lúc còn bé.
Vi Phong mắt đỏ hoe, tham lam nhìn chăm chú người trước mặt, giọng nghẹn ngàoi nói. “Mẫu phi, rốt cuộc là ai đã hãm hại ngài?”
Hắn còn nhớ rất rõ, khi hắn từ thư phòng trở về điện, bà vú đột nhiên không giải thích gì, ôm lấy hắn rời khỏi đại điện, sau đó hắn một mực ở lại chỗTuệ Phi nương nương, mãi đến khi di nương Lý Ánh Hà tới đón hắn.
Hắn nhớ mẫu phi, muốn gặp mẫu phi, hỏi phụ hoàng, hỏi Lý Ánh Hà, thậm chí cũng hỏi tất cả các cung nữ, thái giám mà vẫn không biết mẫu phi đi đâu, cuối cùng được người ta nói rằng mẫu phi đột nhiên chết bất đắc kỳ tử.
Khi đó tuy hắn còn nhỏ nhưng cũng hiểu được chết bất đắc kỳ tử là thế nào. Nghĩ việc sau này sẽ không còn được gặp lại mẫu phi hiền từ ôn nhu nữa, hắn khóc, khóc suốt 10 năm trời.
Sau được Lý Ánh Hà hết sức yêu thương chiều chuộng mà hắn dần quên được đau đớn, tình cảm hắn dàng cho mẫu phi dần dần chuyển sang di nương Lý Ánh Hà, người có diện mạo giống hệt mẫu phi.
“Chính là nàng!” Lý Ánh Cúc chẳng những cảm thấy phẫn hận, mà còn rất đau lòng. Dù sao, đó cũng là muội muội của nàng, muội muội mà nàng thực tâm thương yêu, là người nàng tin tưởng nhất, thân cận nhất, cũng là người thương nàng nhất.
“Nàng?” Vi Phong mặc dù hỏi nhưng trong lòng sớm đã biết đáp án. Nếu là trước đây, hắn nhất định không tin, thậm chí có thể biện hộ cho nàng, nhưng hôm nay trong lòng hắn biết rõ ràng. Con người mà hắn vẫn cho rằng là ôn nhu nhất, luôn không đua tranh với đời, đã sớm trở thành kẻ lòng dạ độc ác, không chừa một thủ đoạn nào.
Lý Ánh Cúc gật đầu, gạt bi thương, rồi nói tới những chuyện quan trọng khác, cũng là mục đích tới đây hôm nay của nàng, “Phong Nhi, ngươi đừng để tâm những chuyện vụn vặt, phụ hoàng ngươi đã giao giang sơn cùng dân chúng thiên hạ Vi gia cho ngươi, ngươi phải gánh lấy trách nhiệm, không thể để cho mưu kế của kẻ gian được thực hiện.”
Nói đến vấn đề này, Vi Phong lập tức thay đổi sắc mặt, tuấn nhan lạnh lùng, bò lên giường nằm, trong lòng lại tức tối.
Lý Ánh Cúc thở dài, đi theo vào trong giường, “Phong Nhi, mẫu phi hiểu ý nghĩ của ngươi, nhưng mẫu phi nói cho ngươi biết, trong lòng Hàn Lăng vẫn có ngươi.”
“Lần đầu tiên ta gặp nàng, trong lúc hôn mê nàng không ngừng gọi tên ngươi. Sau khi biết được ta chính là mẫu phi của con, nàng đã nguyện ý gọi bà bà, biết ngươi bị Trương Văn Trùng đuổi giết bị lưu lạc đâu không rõ, cả ngày nàng tâm thần bất ổn, đứng ngồi không yên, lo lắng cho ngươi, tất cả chứng tỏ rằng nàng yêu ngươi.” Lý Ánh Cúc tiếp tục an ủi.
“Đó là trước kia, giờ đây nàng đã thay đổi, nàng không đón nhận ta nữa, huống chi nói yêu!” Vi Phong cúi đầu, vùi mặt giữa hai gối.
“Không phải, không phải đâu!” Lý Ánh Cúc vội vàng giải thích, “Mẫu Phi không biết các ngươi hôm đó ở hôn lễ đã xảy ra chuyện gì, nhưng mẫu phi khẳng định, tình yêu của Hàn Lăng giành cho ngươi không thay đổi, nếu không nàng sẽ không nghĩ cách giúp ngươi phục quốc.”
“Hừ, ta đường đường là vua một nước, nếu phải nhờ đến nữ nhân và tình địch để phục quốc, thì giang sơn Vi Gia ta không cần cũng được!” Vi Phong cảm thấy cảm giác thất bại trước nay chưa từng có, chưa bao giờ hắn thấy hận bản thân như thế này, chưa bao giờ hắn lại vô dụng mềm yếu như vậy.
Hắn khổ sở. Lý Ánh Cúc có thể thấy được điều đó


Snack's 1967