Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342954
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2954 lượt.
trong ánh mắt của hắn, nàng hiểu và thấy thương hắn, nhi tử đáng thương của nàng!
Lý Ánh Cúc buồn rầu, vội ngồi xuống, đưa tay xoa đầu hắn, cứ như hai mươi năm về trước, khi hắn còn bé, nhẹ nhàng dỗ dành hắn, “Phong nhi ngoan, hãy bắt đầu lại rồi mọi việc sẽ tốt đẹp thôi!”
Lý Ánh Cúc an ủi ôn nhu, khiến cho Vi Phong có cảm giác rất thân quen, áp lực buồn phiền mấy ngày qua trong khoảnh khắc được bộc phát, đã rất lâu rồi hắn không khóc, giờ đây như được giải tỏa.
Lý Ánh Cúc cũng âm thầm khóc theo. Hắn từ nhỏ đã kiên cường hơn các tiểu hài tử khác, tiếp quản Dụ Trác hoàng triều thì càng phải là một quân chủ dũng mãnh, nhưng hôm nay hắn khóc như vậy thật thương tâm quá.
Lý Ánh Cúc tim như thắt lại, cánh tay dang ra ôm lấy hắn vào lòng.
Rúc vào lòng mẫu phi, hắn cảm thấy ấm áp trong lòng, thấy mình giống như một đứa bé, “Mẫu phi, ta rất thích nàng, rất yêu nàng, ta nguyện cả tính mạng của mình để yêu nàng, nhưng nàng lại luôn ghét bỏ ta. Lúc ta làm hoàng đế, nàng không thèm đếm xỉa gì đến ta; nay ta đã hai bàn tay trắng, nàng cũng không để ý. Rốt cục là nàng muốn thế nào? Nàng muốn thế nào đây?”
“Phong nhi, thật đáng thương!” Lý Ánh Cúc lệ đã rơi ướt cả khuôn mặt.
“Trước kia còn có Lạc Lạc giúp đỡ, nhưng giờ ngay cả hắn cũng đã bỏ ta mà đi, trong lòng hắn Liễu Đình Phái mới là cha. Liễu Đình Phái đã nuôi dạy hắn ngay từ lúc nhỏ, mà ta thì không làm được gì cả, ngay cả trách nhiệm của một phụ thân ta cũng không làm tròn. Hơn nữa, Liễu Đình Phái với Lăng Lăng đến từ cùng một thế giới, bọn họ có cùng suy nghĩ, cùng chí hướng, cùng tiếng nói, mà ta thì…?” giọng nói Vi Phong như đang tự giễu cợt, lại có chút tuyệt vọng, “Cũng được, vậy cũng được!”
“Không sai, điều kiện của Liễu Đình Phái hơn ngươi, tuy nhiên, yêu chính là yêu, Hàn Lăng từng là phi tử của ngươi, Lạc Lạc là do ngươi sinh ra, điều này là không thể phủ nhận, cho nên mọi chuyện còn có thể xoay chuyển được.”
Lý Ánh Cúc nước mắt thôi không rơi nữa, “Mẫu phi đã ở cùng với Hàn Lăng một thời gian ngắn, coi như cũng đã hiểu rõ, sự cam chịu của ngươi quả thực đã khiến nàng thật sự thất vọng, ngươi cự tuyệt nàng, đồng nghĩa đẩy nàng đến với Liễu Đình Phái, giờ ngươi còn lấy gì để so sánh với hắn?”
“Không cần so sánh, ta dự định buông xuôi tất cả, yêu như vậy mệt mỏi lắm, thật sự rất mệt mỏi.” Vi Phong tâm tình từ từ bình phục, tuấn dung trở nên lạnh lùng lại, “Mẫu phi, ta có lỗi, xin hãy tha thứ cho hài nhi vô dụng. Giang sơn của Vi gia đành mất thôi, dù sao thời thế thay đổi, một ngày nào đó cũng sẽ là của người khác…”
“Phong nhi nghĩ gì vậy!” Lý Ánh Cúc hổn hển, không khỏi hét lớn một tiếng, “Phụ hoàng ngươi mà thấy ngươi như bây giờ, nhất định chết không nhắm mắt.”
Vi Phong không nói gì nữa, trong lòng chỉ thấy thoái chí.
“Phong Nhi!” Lý Ánh Cúc lay hắn, thấy mềm không được, đành dùng phép khích tướng, “Sự đảm phách kiên cường trước kia của ngươi đâu? Trí tuệ cùng tài hoa trước kia đâu? Ngay từ nhỏ ngươi đã biết nỗ lực cả tính mạng để có thứ ngươi thích. Vậy hôm nay mới chỉ có thế mà ngươi đã suy sụp, định buông xuôi tất cả sao?”
“Ngươi không thử thì làm sao biết được kết quả? Lạc Lạc thân cận Liễu Đình Phái, cho thấy hắn là một hài tử giàu tình cảm, như ngươi nói, dù sao Đình Phái cũng đã chăm sóc nuôi dưỡng hắn từ nhỏ. Nhưng cũng không có nghĩa hắn đã quên ngươi. Thời gian ngươi bị thương, Hàn Lăng đã tự mình sắc thuốc, làm điểm tâm cho ngươi, đó chẳng phải là những cơ hội ngươi có sao?”
Nghe đến đó, Vi Phong cũng có chút xao động, nhớ lại “Bí mật” mà Lạc Lạc nói với hắn hôm đó, hắn lúng túng hỏi một câu, “Vậy.. giờ ta phải làm sao?”
Thấy thế, Lý Ánh Cúc mừng thầm nói: “Hãy lập tức đi tìm Hàn Lăng, theo nàng thương thảo để bức bách bọn Lý Ánh Hà giao ra ngọc ty.”
Phát hiện Vi Phong còn chần chừ, nàng không khỏi lại đốc xúc thêm “Phong Nhi, đừng do dự nữa, ngươi mà cứ không đi gặp Hàn Lăng, tức là để cho Hàn Lăng và Liễu Đình Phái ở chung càng nhiều. Việc gấp ở trước mặt, hãy bỏ vấn đề sĩ diện sang một bên, tóm lại ngươi phải nhớ, có địa vị mới có thể tranh giành với Liễu Đình Phái.”
Dứt khoát, Vi Phong ngồi phắt dậy, nhảy xuống giường, hơi chút sửa sang lại quần áo, đi như bay ra ngoài.
Nhìn một bóng dáng cao lớn dần dần ẩn lui vu cửa phòng, Lý Ánh Cúc giờ đã thấy vui hơn.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Âm nhạc rộn ràng vui tươi vang lên khắp đại sảnh.
Vi Lạc lẳng lẳng ngồi dựa vào ghế, mắt không chớp, tò mò mà hưng phấn nhìn mụ mụ Hàn Lăng đẹp nghiêng nước nghiêng thành của mình đang sóng đôi nhảy với phụ thân Liễu Đình Phái đại soái khí.
Hóa ra chiều nay, thấy Hàn Lăng mệt mỏi vì phải ngồi phê tấu chương quá lâu, Liễu Đình Phái liền thuận miệng đề nghị nàng nhảy một điệu valse để thư giãn gân cốt.
Khi còn học đại học, Hàn Lăng đã từng học nhảy điệu này, còn Liễu Đình Phái chẳng những là cao thủ võ lâm ở cổ đại mà còn là một vũ công rất điêu luyện ở hiện đại, hai người rất ăn ý với nhau, khiêu vũ rất tự nhiên nhịp nhàng.
Âm nhạc lúc du dương, thong thả, lúc dồn dập nh