Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342956
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2956 lượt.
người bỏ đi lâu quá, rốt cục cũng đã trở về, ta khi đó nhất thời cao hứng, nhất thời quên ngài, thật sự xin lỗi.” Vi Lạc ngồi trên đùi Vi Phong, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn hôn không ngừng vào má Vi Phong.
Vi Phong cũng hôn lên trán hắn vô số lần, “Phụ hoàng cũng muốn xin lỗi Lạc Lạc, đã hiểu nhầm con, cho là Lạc Lạc có phụ thân thì không cần phụ hoàng nữa”.
“Không phải, không phải đâu!” Vi Lạc vội vàng ngắt lời hắn, “Phụ thân là phụ thân, phụ hoàng là phụ hoàng, Lạc Lạc đều phải lễ nghĩa!”
Đều phải lễ nghĩa! Vi Phong vừa nghe, tinh thần tự nhiên thấy trùng xuống.
“Phụ hoàng, ngài làm sao vậy? Phụ hoàng…” Thấy tâm trạng Vi Phong không tốt, Vi Lạc vội vàng lớn tiếng gọi.
Vi Phong sực tỉnh, nhìn chăm chú vào hắn rồi hỏi một cách vô thức, “Lạc Lạc, mụ mụ có hay thường xuyên đi cùng với hắn không?”
“Hắn? Phụ hoàng chỉ phụ thân sao? Có ạ, mụ mụ hay cùng phụ thân ở tại ngự thư phòng, con đoán chắc bận nghị sự.”
“Trừ việc… này ra?” Vi Phong biết rằng nhất định nàng ấy đang thương nghị chuyện phục quốc cho hắn.
“Ah, mấy ngày nay, phụ thân thường xuyên nhảy múa cùng mụ mụ, phụ thân nói như vậy có thể giúp mụ mụ không bị áp lực!” Vi Lạc ngẫm nghĩ một lúc, ánh mắt long lanh không ngừng chớp, rồi hồn nhiên nói: “Phụ hoàng, ta có chuyện rất khó hiểu”.
“Chuyện gì vậy?”
“Phụ thân mỗi lần đến thăm ta thường thơm vào trán ta hoặc vào hai gò má, nhưng lúc gặp mụ mụ, thì người lại thơm vào miệng.”
Vi Phong vừa nghe thấy vậy, sắc mặt liền lập tức biến sắc.
“Nhưng mụ mụ lại né tránh!”
“Né tránh?” Vi Phong lúc đầu tâm tình u ám, sau khi nghe vậy có chút vui vui.
“Uh, chắc là mụ mụ biết được phụ thân muốn cắn miệng người, cho nên đã né tránh, sau phụ thân đành phải thơm vào má mụ mụ”. Vi Lạc bướng bỉnh cười.
Vi Phong thấy rất khoái chí, mới chỉ chốc lát mà tâm trạng u ám vừa nãy đã đâu biến mất.
“Phụ hoàng, ngài cóphải cũng đã thơm qua mụ mụ không?” Vi Lạc mạnh dạn hỏi lại.
Vi Phong buột miệng nói, “Đương nhiên! Nhưng Lạc Lạc phải nhớ kỹ, đó không phải là cắn, đó là hôn!”
“Hôn?”
“Hôn, là một cách thể hiện tình yêu, như là mụ mụ yêu lạc lạc, mụ mụ hôn lạc lạc là thể hiện mụ mụ thương yêu lạc lạc.”
“Vậy là mụ mụ yêu phụ hoàng, thì mụ mụ sẽ hôn phụ hoàng?” Vi Lạc thông minh, nhanh nhảu hỏi “Phụ hoàng, vậy mụ mụ đã hôn ngài chưa?”
“Có, đương nhiên là có!” Trong đầu Vi Phong nhanh chóng nghĩ lại những ngày tháng ân ái cùng nàng xưa kia, tuy mỗi lần người chủ động là hắn, nhưng hắn biết rằng nàng cũng yêu hắn.
“Thật tuyệt vời!” Vi Lạc thích chí nhảy cỡn lên, “Mụ mụ yêu phụ hoàng, yêu cả Lạc Lạc. Như vậy, mụ mụ không thương phụ thân đúng không?”
“Đúng, mụ mụ chỉ yêu mỗi phụ hoàng cùng Lạc Lạc thôi!” Vi Phong lơ đãng nói, lộ rõ ý sở hữu mãnh liệt, chẳng những nói cho Vi Lạc nghe, mà hắn nói cho chính hắn nghe, “Mụ mụ chỉ có thể yêu phụ hoàng cùng Lạc Lạc!”
“Đúng vậy! Đúng vậy!” Vi Lạc tiếp tục hoan hô, mà không hiểu hết được ý nghĩa trong đó.
Vi Phong tâm trạng mấy ngày nay lúc nào cũng cáu bẳn, bỗng nhiên hôm nay tan biến hết, không ngừng hôn nhi tử.
Đúng lúc này, Ti Thải đi đến, “Hoàng thượng, nô tỳ có chuyện muốn tâu với hoàng thượng!”
“Chuyện gì vậy?”
Ti Thải nhìn Vi Lạc, định nói rồi thôi.
“Sao vậy?” Do mối quan hệ với Hàn Lăng, hắn đối với Ti Thải tương đối ôn hòa.
“Hoàng thượng, nô tỳ có chuyện muốn nói riêng với ngài, xin hãy cho tiểu hoàng tử ra ngoài được không ạ?”
“Vậy hãy để sau đi!” Vi Phong lập tức gạt đi, hắn không muốn lãng phí chút thời gian ít ỏi được ở bên nhi tử của mình.
Ánh mắt Ti Thải tức thì u ám, do dự một hồi, cuối cùng đành rút lui trả lại không gian vui vẻ cho hai phụ tử.
Trong lòng đầy ưu sầu, lặng lẽ cúi đầu bước đi không ngờ va phải ai đó, bờ ngực rộng, vững chãi khiến cho nàng thấy rất quen thuộc, vội ngẩng đầu lên thấy ngay khuôn mặt đó, khuôn mặt mà nàng đã ngày nhớ đêm mong, nàng sững người lại.
“Ti Thải, ngươi không sao chứ?” Dạ ánh mắt ân cần hỏi, nàng vẫn không lên tiếng, chỉ nhìn chăm chú vào tấm ngực rắn chắc vững chãi đó, khiến hắn càng thêm lo lắng, khẽ lay vai gọi: “Ti Thải. Ti Thải…”
“Ngươi… vốn tên là Dạ sao?” Ti Thải không kìm được lòng hỏi.
Dạ bỗng sững sờ, rồi chợt nhớ ra quy tắc ở trong cung, lập tức gật đầu.
Ti Thải lòng lại càng thấy buồn hơn, thương tâm cùng bi trướng, rồi cúi đầu lẳng lặng bỏ đi.
Nhìn bóng dáng mảnh dẻ lẻ loi ấy bước đi, Dạ cảm thấy một cảm xúc khó hiểu đau lòng cùng thương xót, sâu trong nội tâm hắn cảm thấy một chút rung động thoáng qua.
Hắn liền kinh ngạc rất lâu, nghĩ mãi mà vẫn không cách nào lý giải được tâm tình phức tạp của mình.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Đêm khuya yên tĩnh, trong lòng thấp thỏm, Hàn Lăng lăn đi lăn lại trên chiếc giường lớn mà thế nào cũng không chợp mắt nổi.
Hay là do Vi Lạc hôm nay không ở đây? Nhưng hai ngày trước đó Vi Lạc sang bên Liễu Đình Phái ngủ, nàng cũng vẫn ngủ được mà.
Hôm nay làm sao vậy nhỉ? Chỉ là Lạc Lạc chạy đi ngủ với tên hỗn đản đó, sao nàng thấy tâm phiền ý loạn vậy.
Haiz! Hàn