Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342772

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2772 lượt.

nàng xuống xe ngựa thì phát hiện hắn đi tập tễnh.
“Đã không còn gì đáng ngại nữa, giờ đang phục hồi như cũ.” Vưu Chính Hồng lúc này mới chú ý đến Vi Phong, “Cám ơn ngươi!”
“Lần này may mắn có Vương công tử hỗ trợ.”
“Vương công tử, nếu không chê, không bằng đến nhà ta một chuyến để Vưu mỗ có thể đáp tạ ngươi thật tốt!” Vưu Chính Hồng nói.
Vi phong nhìn thoáng qua Hàn lăng, lạnh lùng cự tuyệt: “Không cần!” Sau đó, xoay người rời đi.
Hàn Lăng nhìn chằm chằm vào bóng lưng của hắn, mãi đến Vưu Chính Hồng gọi nàng mới lấy lại tinh thần, theo hắn đi vào bên trong.
“Thật là thoải mái!” Hàn Lăng tắm rửa xong, thay vào y phục sạch sẽ. Lúc gặp kẻ đuổi giết, bao nhiêu y phục vẫn ở trong xe, nàng hai bàn tay trắng đi Đào Nguyên thôn, bộ quần áo này cũng phải mặc được sáu ngày rồi. (ặc, thế mà anh Phong ôm kinh thế!)
“Xin lỗi, đã để ngươi chịu khổ!” Vưu Chính Hồng bưng một bát cháo gà tới trước giường, cẩn thận đưa cho nàng.
Hàn Lăng đón lấy, nói đúng một câu, “Ngon quá!”. Ở Đào Nguyên thôn, thức ăn đều là rau cỏ, bát cháo gà ngấy mỡ mà nàng từng chán ghét giờ xem ra phi thường ngọt ngào, phi thường ngon miệng.
“Mấy ngày hôm nay chắc là đói bụng lắm!” Vưu Chính Hồng đau lòng nhìn bộ dáng lang thôn hổ yết của nàng.
“Chỗ bác Vương cơm canh mặc dù không phong phú nhưng không đến mức đói bụng đâu. Được rồi, đã tra ra lai lịch đám sát thủ chưa?”
“Là Hồ Duệ!” nhu tình trong mắt Vưu Chính Hồng tức thì biến mất, lộ ra hung quang cùng phẫn hận.
“Xác định là hắn sao? Ta còn tưởng rằng là đại ca ngươi.”
“Đại ca bình thường đúng là âm hiểm hẹp hòi, nhưng nhiều lắm cũng chỉ là thích bới móc bí mật của ta để bêu xấu mà thôi chứ sẽ không thuê người giết ta đâu. Hồ Duệ là kẻ khả nghi nhất, động cơ của hắn rất rõ ràng! Thanh trừ ta rồi, hắn có cơ hội ngồi trên chiếc ghế quản sự thương hội.”
“Chính Hồng, có chuyện ta đang lo lắng, ngoài một vài hạ nhân trong phủ ra thì chỉ có Tu Tinh Khiết là biết chúng ta sẽ đi Đào Nguyên thôn, Hồ Duệ làm sao lại biết được? Chẳng lẽ trong phủ có nội gian?”
“Những hạ nhân này đều là những người ở Vưu gia lâu rồi, mấy người mới nhất thì cũng đã được vài năm, bọn họ nhất định sẽ không bán đứng ta. Còn như Tu Tinh Khiết thì càng không có khả năng, hắn đã từng liều mình cứu ta, làm sao có thể đem ta vào chỗ chết.”
“Nhưng việc này thật sự rất quỷ dị. May mắn có Vương công tử cứu giúp, nếu không hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.”
“Được, vậy Vương công tử rốt cuộc là người thế nào? Sao hắn lại nguyện ý cùng đi với ngươi tới Đào Nguyên thôn?”
“Hắn…” Hàn Lăng thoáng suy tư, quyết định không nói hết, “Ta cũng không rõ ràng lắm. Có lẽ hắn đúng là thuộc loại anh hùng trượng nghĩa trong truyền thuyết, thấy việc bất bình là ra tay cứu giúp.”
“Ta cảm giác được lai lịch của hắn không nhỏ, tuyệt không phải người bình thường. Mấy ngày nay ta phái người điều tra nhưng không thể tra được bất cứ đầu mối nào, chỉ biết là hắn mới xuất hiện ở thành Vĩnh Châu.”
“Ta nghĩ, hắn đối với chúng ta vô hại, nếu không cũng sẽ không cứu ngươi, lại càng không giúp chúng ta mua thóc.”
“Ân! Mấy ngày này chắc ngươi ngủ không ngon, trước tiên hãy chợp mắt một chút đã, đến bữa tối ta sẽ đánh thức ngươi.”
“Được!” Hàn Lăng đưa chiếc bát không cho hắn rồi xốc chăn, nằm xuống.
Vưu Chính Hồng lại liếc mắt nhìn nàng rồi mới đi ra khỏi phòng, khuôn mặt anh tuấn vẫn đầy trầm tư.
“Chủ tử, ngài có khỏe không?” Dạ ân cần nhìn người trước mắt.
“Không có việc gì!” Vi Phong ngả người trên ghế, hai chân duỗi ra, từ từ buông lỏng toàn thân, “Điều tra đến đâu rồi?”
“Cũng không ngoài sở liệu của ngài, những sát thủ này đúng là do Hồ Duệ phái tới.” Dạ yên lặng nhìn Vi Phong, chần chừ nói ra những nghi hoặc trong lòng, “Chủ tử, thuộc hạ cả gan, vì sao ngài lại làm nhiều việc cho Vưu gia như vậy?”
Thấy Vi Phong tựa hồ không muốn đáp lại, Dạ tiếp tục nói: “Mấy ngày ngài đi Đào Nguyên thôn, thuộc hạ rất lo lắng, lo ngài ở dó không được an toàn, lại sợ ngài sẽ phát sinh ra việc ngoài ý muốn. Kỳ thật, ngài chỉ cần một đạo thánh chỉ, lập tức điều tra Hồ Duệ, ngự phong Vưu Chính Hồng làm quản sự thương hội Giang Nam, không được sao? Cần gì phải tự mình mạo hiểm mệt nhọc.”
Vi Phong trầm mặc một hồi, thấp giọng nói một câu: “Ngươi không hiểu!”
“Nhưng mà…”
“Đi ra ngoài đi, nơi này không có việc của ngươi. Hãy nhớ tiếp tục lưu ý hành động của Hồ Duệ.”
“… Thuộc hạ tuân mệnh!”
Sau khi Dạ rời đi, Vi Phong đứng lên cầm lấy hai cái gối rồi trở lại giường.
Vừa nằm xuống thì trong đầu lại hiện lên cảnh lúc chiều tại cửa Vưu gia, tuấn mục tức thời hiện lên một tia tối tăm cùng không cam lòng.
Cố gắng nhiều ngày như vậy, làm bạn với nàng thời thời khắc khắc, che chở nàng, thương yêu nàng, chăm sóc cho nàng, nhưng hình như cũng chỉ là hư không. Hắn còn tưởng rằng chuyện sẽ có một ít đột phá, không ngờ rằng tất cả đều là uổng phí.
Rõ ràng là cốt nhục của bản thân mà chỉ có thể trơ mắt nhìn kẻ khác quan tâm nàng, quan tâm tới hài tử của nàng.
Vi Phong càng nghĩ càng giận, chiếc g