Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Tác giả: Chân Huyến Lệ

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342179

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2179 lượt.

nh mắt Hoắc Phi Đoạt lập tức nheo lại, suy nghĩ hỏi: “Sau khi em và cô ấy chia tay, em liền bất tỉnh phải không?”
“Ách………….Sau khi tôi và cô ấy chia tay, tôi đến trường thì cảm thấy đầu óc choáng váng. Thế nào? Anh nghi ngờ Phúc Hi làm sao?”
Ngũ Y Y trợn mắt, vẻ mặt không dám tin.
Hoắc Phi Đoạt lắc đầu: ‘Phúc Hi sẽ không làm như vậy. Tuy rằng cô ấy tùy hứng, nhưng mà rất ngoan.”
Ngũ Y Y bĩu môi: “A a. thấy người ta ngoan đúng không? Nói đúng là, người ta ngoan hiền thục nữ, rất ôn nhu, rất xinh đẹp.”
Hoắc Phi Đoạt nắm chặt cằm Ngũ Y Y, cười nhẹ: “Hôm nay em có chuyện gì vậy? Nói những câu thẳng thừng? Tôi đắt tội em chỗ nào hả? Hả?”
Ngũ Y Y đánh vào tay Hoắc Phi Đoạt: “Mới không có! Tôi là ăn ngay nói thật! không phải anh nói tôi bộ dáng không ra gì cả, dáng người cũng không tốt, thuộc loại chờ tàn phế đó sao? Vậy làm sao anh thích người tàn phế như tôi?”
Hoắc Phi Đoạt cười thầm ngước mắt nhìn Ngũ Y Y, than thở: “Không có cách nào, ai bảo lòng dạ tôi không tốt, không nghĩ em đi phá hoại người đàn, rõ ràng là tôi thu nhận em.”
“Hả?” Ngũ Y Y tức giận trừng mắt: “Anh coi tôi là đồ bỏ đi, còn thu tôi? Hoắc Phi Đoạt, tôi không cần anh thu nuôi tôi, Cô nãi nãi đây có thể thiếu đàn ông sao? Anh cảm thấy anh rất tuấn tú phải không? Anh cảm thấy anh thật giỏi có phải hay không?”
Ngũ Y Y vung chân lên đá Hoắc Phi Đoạt.
Hoắc Phi Đoạt cũng không xem ra gì, tùy ý nha đầu này đánh đánh đá đá sau lưng anh.
Nhìn qua, đơn thuần là Ngũ Y Y khi dễ Hoắc Phi Đoạt.
Lúc hai người đang ồn ào, cửa phòng đột nhiên bị mở ra.
Ngũ Y Y hậu tri hậu giác, chân đá sau lưng Hoắc Phi Đoạt thành nghiện. A, hiện tại ông đang ức hiếp Hoắc Phi Đoạt, thật là sung sướng.
“Xem anh còn nói tôi là tổn thương anh, xem anh còn nói hay không?”
Phúc Hi giật mình nhìn tình cảnh trong phòng bệnh, bàn tay cầm túi xách dần dần nắm chặt lại.
Ngũ Y Y cô gái này đang làm gì?
Giống như đàn bà chanh chua không phân rõ phải trái, dùng chân đá anh Phi Đoạt?
Rất kỳ quái rồi!
“Cô đang làm cái gì đó?”
Phúc Hi nhịn không được gọi to.
“Hả?”
Lúc này Ngũ Y Y giật nảy mình, dừng lại động tác, nhưng mà chân còn nằm trên lưng Hoắc Phi Đoạt.
“Phúc Hi, cô, sao cô lại đến đây hả?”
Má ơi, sao cô có cảm giác như mình cưới đi người đàn ông của Phúc Hi chứ?






Ngũ Y Y cảm thấy mình thấp đi một nửa.
Hoắc Phi Đoạt nhẹ nhàng bắt lấy bàn chân Ngũ Y Y để vào trong chăn, giúp cô đắp chăn kín đáo, anh cũng không đứng lên, vẫn ngồi bên cạnh Ngũ Y Y, lạnh lẽo nhìn Phúc Hi đứng trước cửa, hỏi: “Phúc Hi, sao em chạy đến bệnh viện vậy?”
Không chờ Phúc Hi trả lời, Hoắc Phi Đoạt cao giọng hỏi: “A Trung, sao cậu để như vậy, trong bệnh viện nhiều vi trùng như vậy, tại sao để Phúc Hi đến đây? Cậu làm ăn cái gì thế không biết?”
Ý nói rất rõ ràng, anh đang chỉ trích A Trung không ngăn cản Phúc Hi lại, sao lại để Phúc Hi thoải mái xông vào.
A Trung vẻ mặt khó xử, bộ dáng có chuyện mà không nói nên lời.
Phúc Hi nghiêm mặt, sắc mặt tái nhợt, nhìn Ngũ Y Y rồi lại nhìn Hoắc Phi Đoạt, miễn cưỡng nở nụ cười, nói: “Thật sao? Nếu là thật, vì vậy em chúc mừng hai người. Y Y, cô thật hạnh phúc.”
Y Y đối mặt với nụ cười miễn cưỡng của Phúc Hi, thế nhưng cảm thấy bản thân mình rất có lỗi với cô ấy. Aizz, cô cảm thấy bản thân mình đã cướp đi thứ gì đó của Phúc Hi?
“Phúc Hi, chuyện xảy ra rất đột ngột, thật ra lúc đầu tôi và Hoắc lão đại không có ý này, sự việc này nói thế nào đây? Chính là tạo hóa trêu người, cũng không biết sao lại thế này, tôi và anh ấy đã đến với nhau rồi. thật ra……………..”
Ngũ Y Y không biết mình muốn nói cái gì, dù sao đối mặt với Phúc Hi, đầu óc của cô rất rối loạn.
“Em cái gì cũng không cần nói, Y Y.”
Phúc Hi đưa tay vén loạn tóc, mượn việc này để che giấu cảm xúc của mình: “Thật ra tôi đã biết từ lâu, sớm muộn gì sẽ có một ngày anh Phi Đoạt sẽ tìm được người trong lòng, bởi vì anh Phi Đoạt luôn xem tôi là em gái. Bởi vì anh Phi Đoạt là một người rất hoàn mỹ, người phụ nữ nào cũng yêu anh Phi Đoạt, tôi cũng không ngoại lệ.” 
\'Nhưng tôi giống như một cô bé vậy thôi, tôi đã chuẩn bị tâm lý, nhưng tôi không ngờ anh ấy đã tìm được cô gái anh ấy yêu nhanh như vậy, càng không nghĩ đến sẽ là cô. Nhưng mà, tôi còn muốn chúc các người hạnh phúc."
nói xong, Phúc Hi không muốn lên tiếng nữa.
"Phúc Hi, cô thật vĩ đại, tôi khâm phục cô." Ngũ Y Y giơ ngón tay cái về phía Phúc Hi.
Phúc Hi cười khổ một tiếng, nhìn về phía Hoắc Phi Đoạt: "Anh Phi Đoạt, anh không thể như vậy được nha, hơn nữa bây giờ anh có bạn gái rồi, không thể không để ý đến đứa em gái này nha? Em gọi nhiều cuộc điện thoại cho anh như vậy sao anh không nghe máy? thật ra em muốn hỏi anh một chút, bữa cơm chiều anh có về nhà ăn không? Anh xem anh đi, không nghe điện thoại làm hại em phải chạy đến bệnh viện tìm anh."
Hoắc Phi Đoạt cười nhẹ: "hiện tại em đã thấy, Y Y bị bệnh, anh phải ở lại canh giữ bên cạnh cô ấy. Vì vậy sẽ không về ăn cơm. Em về nhà trước đi.