The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Tác giả: Chân Huyến Lệ

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342175

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2175 lượt.

uá đáng! Anh Phi Đoạt thật quá đáng! Vì sao anh ấy lại đối xử với tôi như thế? Làm sao không để ý đến cảm nhận của tôi, cứ như vậy tuyên bố gọn gàng tin tức chuyện anh ấy và Ngũ Y Y?"
Thạch Ưng đưa khăn giấy cho Phúc Hi, nói: "Tôi đoán Hoắc Phi Đoạt cố ý nói như vậy."
"Hả? Anh nói cái gì?"
Phúc Hi trừng to hai mắt đẫm nước mắt, không hiểu nhìn Thạch Ưng.
"cô nghĩ xem, từ nhỏ Hoắc Phi Đoạt là người biết nhận thức, có khi nào cô gặp anh ta nói chuyện hiền lành như vậy, anh ta là loại người im lặng là vàng, đều không nói gì cho người ngoài nghe. Mặc dù anh ta thích Ngũ Y Y, muốn kết hôn với Ngũ Y Y, chuyện như vậy anh ta cũng sẽ không nói cho người khác."
"Đúng vậy, anh Phi Đoạt làm việc chưa bao giờ nói ra, bình thường anh ấy rất ít nói."
Thạch Ưng gật đầu: "Vì vậy mới nói, anh ấy làm như vậy chỉ có một lí do, đó chính là, bên ngoài muốn nói cho cô biết, anh ta rất để ý Ngũ Y Y, đồng thời cũng cảnh cáo cô, không có ý nghĩ động đến Ngũ Y Y."
"A?" Phúc Hi phát hoảng "Anh, ý của anh là..."
"Đúng, Hoắc Phi Đoạt đã nghi ngờ cô rồi."
Phúc Hi lập tức nhíu mày: "Vậy làm sao bây giờ?"
"Hôm nay biểu hiện của cô không tệ, lúc đó tôi sợ cô nổi trận lôi đình lên, như vậy thật sự xong đời, Hoắc Phi Đoạt hoàn toàn nghi ngờ cô. Trong thời gian này cô phải diễn thật tốt, cố gắng làm bộ dạng rất thích Ngũ Y Y, loại bỏ cảm giác và nghi của Hoắc Phi Đoạt đối với cô."
"Hả? Muốn tôi phải luôn thích cô ta sao? Việc này rất khó! Đối với tôi quả thật là một dày vò, tôi hận không thể lập tức giết chết cô ta!"
Phúc Hi bất mãn nhăn mặt lại.
Thạch Ưng mở cửa xe cho Phúc Hi, thở dài: "không còn cách nào khác, nếu để cho Hoắc Phi Đoạt nghi ngờ đến cô, tôi nghĩ rất nhanh cô phải rời khỏi Trung Quốc."
Phúc Hi cúi đầu lau nước mắt, nghẹn ngào: "Được rồi, tôi sẽ cố gắng, tôi sợ đến lúc đó tôi không làm được, bóp chết con nha đầu chết tiệt kia!"
Hoắc Phi Đoạt chuẩn bị trở lại phòng bệnh, đến hành lang thấy Hàn Giang Đình ngáp liên tục, anh đi qua, vỗ vai Hàn Giang Đình, nói: "Giang Đình, hay là cậu về nhà đi, có anh em ở đây chăm sóc Y Y rồi. Mấy ngày nay cậu cũng mệt rồi, về nhà nghỉ ngơi thật tốt."
"Hả?"
Hàn Giang Đình bị doạ sợ hãi, chớp chớp mắt, gật đầu nói: "Được rồi, tôi đi về đây."
Vừa đi được hai bước, anh quay đầu lại, dường như nhớ tới điều gì: "Đúng rồi, có một chuyện tôi phải nói một chút."
"Ừ, cậu nói đi."
"Hôm nay ba của Y Y đến bệnh viện thăm Ngũ Nhân Ái, nhưng không đến thăm Y Y, kết quả tôi nghe thấy Y Y nói chuyện với ba cô ấy, rất thương tâm. Tôi biết rõ Y Y, tuy rằng bề ngoài cô nguỵ trang kiên cường, thật ra nội tâm cô ấy rất khát vọng được quan tâm, nhất là một gia đình ấm áp."
"Hả?"
Hoắc Phi Đoạt nhướng mày, dường như đã hiểu rõ, gật đầu: "Được, tôi đã hiểu. Cảm ơn cậu luôn quan tâm đến Y Y."
Hàn Giang Đình gãi đầu: "Hắc hắc, không có việc gì, Hoắc lão đại, có phải anh nên suy nghĩ một chút chuyện thu nhận tôi làm đệ tử không? Tôi muốn đi theo anh học võ."
Hoắc Phi Đoạt nghiêm túc nói: "Tôi thật không có thời gian, bằng không tôi đến công ty tìm một cao thủ dạy võ cho cậu, để cậu bái anh ta làm sư phụ, rồi dạy võ cho cậu. Thế nào?"
"Oa! thật là tốt quá."
Ngũ Học Phong đang ngủ, điện thoại vang lên, ông ta bất mãn trở mình mấy lần, ngồi dậy bật đèn, miệng xụ xuống: "Nửa đêm là ai đây, nếu là gọi điện thoại nhầm số thì tuyệt tử tuyệt tôn."
Ông nhận điện thoại, miệng còn ngáp, cất giọng chất vấn: "Ai đó? Phiền chết đi."
"Tôi là Hoắc Phi Đoạt."
"A... A, ai ai? Ngài nói ngài là ai đó?" Hai mắt Ngũ Học Phong trừng to như viên đạn.
"Hoắc Phi Đoạt tập đoàn Đế Vương."
"........."
Ngũ Học Phong choáng váng vài giây, lúc này chuyện bé xé ra to cao giọng nói: "Là ngài à? Tổng giám đốc Hoắc ngài khoẻ! Ngài rất rất rất rất khoẻ!"
Ngũ Học Phong sợ đến mức từ trên giường nhảy xuống, đứng trên mặt đất, cúi đầu, khom lưng.



Tiêu Mai nằm trong chăn bực bội lầm bầm: “Trời ơi, ông bị bệnh gì à, nửa đêm không ngủ được kêu la cái gì? Nhanh chóng ngậm miệng lại, ngủ!”
“Đừng lên tiếng!”
Ngũ Học Phong nhảy qua, dùng chăn che mặt Tiêu Mai lại, suýt chút làm Tiêu Mai bị ngộp chết.
“Hoắc, tổng giám đốc Hoắc, mời ngài nói, tôi sẽ rửa tai lắng nghe.”
Giọng nói Ngũ Học Phong run run.
Hoắc Phi Đoạt vẻ mặt lạnh như băng: “Tốt lắm, vậy ngày mai ông đi thăm cô ấy, tiện thể nhớ mang theo vẻ mặt chân thành quan tâm.”
“Được được, tôi nhất định sẽ đi, tôi nhất định phải đi, xin ngài yên tâm, tổng giám đốc Hoắc.”
Rốt cuộc Tiêu Mai từ trong chăn ló đầu ra, bà ta thở hồng hộc, cầm lấy tay Ngũ Học Phong cắn mấy cái.
Tôi cạp cho ông chết!
Hoắc Phi Đoạt chau mày cốt, nhìn bóng đêm bên ngoài, giọng nói lạnh như băng: “Tôi nghĩ ông hẳn đã nhớ kỹ, tôi chưa từng gọi điện thoại cho ông, hiểu chưa?”
Lúc đó Ngũ Học Phong thật không hiểu rõ, choáng váng hai giây mới hoảng sợ không kịp nói: “Hiểu rõ, hiểu rõ! Tổng giám đốc Hoắc ra lệnh, tôi kiên quyết phải hiểu, ngài chưa bao giờ gọi điện thoại cho tôi!”