Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Tác giả: Chân Huyến Lệ

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342172

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2172 lượt.

câu rồi đi ra ngoài.
Ngũ Nhân Ái ngây ngốc ngồi một góc, trong đầu đau đớn không thể chấp nhận nổi.
Cả người lạnh như băng, rét lạnh thấu xương.
Lúc nãy...... Những lời Tiêu Lạc đã nói.... Có ý gì?
Vì sao cô cảm thấy cả người run rẩy?
Hạnh phúc?
Tiêu Lạc nói hạnh phúc là có ý gì?
"Hu hu hu...... Tôi sai lầm rồi sao? Tôi theo đuổi người mình thích, chẳng lẽ là tôi đã sai lầm rồi sao? Tôi theo đuổi người mình thích, chẳng lẽ phải chết sao? Anh nói với em đi, em thích anh là sai lầm rồi sao? A a a a a......"
Ngũ Nhân Ái lấy tay đấm mạnh lên mặt đất lạnh như băng, khóc rất thương tâm.
Trong quán bar xa hoa trụy lạc, ồn ào hỗn loạn.
Tiêu Lạc nghiêm mặt bước vào, đụng thẳng vào cô gái trẻ đi bên cạnh.
"A! Anh làm gì đó? Anh không có mắt à?"
cô gái trang điểm đậm, tóc rối bời, trên tai đeo bông tai thật lớn. Vừa nhìn là biết đây là phong cách của con gái mới lớn.
cô gái từ trên mặt đất đứng lên, ngón tay chỉ vào mũi Tiêu Lạc, kiêu ngạo nói: "TMD! Dám đụng lão nương! Anh có mắt như mù à? Nhanh chóng xin lỗi với lão nương! Cúi đầu xin tha lỗi! không nghe lời lão nương đây sẽ chém anh!"
Tiêu Lạc không liếc mắt nhìn cô gái, chỉ lạnh lùng nặn ra mấy chữ: "Đừng chọc giận tôi!"
"A a! Nhìn anh tuấn tú một chút, lão nương đây sẽ không tức giận, tiểu tử thối, anh muốn chết à? Các anh em, tên này đụng vào tôi, tất cả đến đây đập cho tên chán sống này một trận!"
cô gái kiêu ngạo hô to, lập tức có sáu bảy thanh niên khoảng mười bảy mười tám tuổi, một đám bộ dáng hung thần sát khí.
Các anh em, lên!"
một tiếng huýt sáo, sáu bảy tên tiểu tử cùng nhau tấn công Tiêu Lạc.
Ầm!
Tiêu Lạc đánh mấy tên tiểu tử nằm dài trên mặt đất, những tên này nằm trên mặt đất lăn qua lăn lại, làm sao cũng không bò dậy nổi.
một lực mạnh mẽ ném qua vai, dọa những người có mặt ở đây sợ hãi, họ nhanh chóng bỏ chạy ra ngoài như ong vỡ tổ.
Tiêu Lạc lướt ánh mắt sắc bén, nhìn cũng không nhìn những người này, kéo cánh tay của một tên quăng ra bên ngoài, thì nhìn thấy xung quanh Tiêu Lạc, mấy tên tiểu tử kia lăn qua lộn lại như cá chép.
Nửa phút sau, quán bar náo nhiệt cũng yên tĩnh lại.
Bảy tám tên tiểu tử quỳ rạp trên mặt đất.
Tiêu Lạc vẫn đứng tại chỗ, một thân nhẹ nhàng thoải mái, ánh mắt trầm thấp.
cô gái vừa mới la lối om sòm kia đứng hóa đá tại chỗ, đầu óc choáng váng.
Má ơi, tên đàn ông này có phải là quỷ không? Vì sao anh ta có thể nhẹ nhàng đánh bay bảy tám người thanh niên được huấn luyện như vậy?
"đã nói không cần chọc tôi, hôm nay lão tử rất bực bội, tự tìm cái chết!"
Tiêu Lạc nhổ một ngụm nước bọt.
"A a a......."
Lúc này cô gái mới phản ứng kịp, la hét chói tai bỏ chạy ra ngoài.
Tiêu Lạc cầm lấy chai rượu, ném qua một cái, chỉ nghe thấy âm thanh thanh thúy của tiếng thủy tinh vỡ vang lên, cô gái nằm sấp ở cửa, sau gáy máu chảy lênh láng, bất tỉnh nhân sự.
A.............
Tất cả những người xem náo nhiệt đều sợ hãi hít một ngụm khí lạnh.
Nhìn qua người đàn ông rất lịch sự này, lại xuống tay độc ác như vậy!
Bốp bốp bốp!
Từ xa có người vỗ tay.
"Anh Tiêu Lạc, anh được đó, không nhìn ra, thân thủ của anh lại mạnh mẽ như thế! Để anh em mở mang tầm mắt rồi!"






(Thiếu một đoạn...)
Vừa mở to mắt thì nhìn thấy, mẹ ơi, Hoắc Phi Đoạt ôm cô trong ngực rồi ngủ.
Mà bàn tay nhỏ bé của cô lại nằm trong áo lót của anh ta, vuốt ve người ta đang ngủ.
Đùi cô lại làm càn để trên đùi của người ta.
Tóm lại, giờ phút này tư thế của cô giống con bạch tuộc, gắt gao bám chặt vào Hoắc Phi Đoạt.
“Tôi… Anh nói bậy! Đây mới không phải tôi! Anh, Anh, anh đổi trắng thay đen, rõ ràng, rõ ràng anh chiếm tiện nghi của tôi, thừa dịp tôi ngủ say, đến giở trò với tôi, chiếm tiện nghi một cô gái như tôi à?”
Ngũ Y Y rất bội phục với chính cô, lại có thể đổi trắng thay đen lời nói. Nhân tài a!
Hoắc Phi Đoạt mày khẽ nhíu, bắt Ngũ Y Y, để cô dưới thân, anh lật nghiêng một cái, nằm đè lên người cô: “Vật nhỏ, nếu tôi giở trò với em như vậy, nếu đã nói như vậy, tất nhiên tôi muốn thực tế một chút, nếu không thật là tiếc. Em nói xem, tôi nên sờ chỗ nào mới tốt đây?”
Hoắc Phi Đoạt cười nhe răng.
Ngũ Y Y trợn mắt há hốc mồm.
“Này, chỗ nào cũng không cần.”
Vừa nói xong, tay Hoắc Phi Đoạt liền vững vàng sờ vào nụ hoa trước ngực cô.
“A! Quỷ háo sắt.”
Ngũ Y Y nhắm mắt lại thét chói tai.
Thật đáng chết, thì ra Hoắc Phi Đoạt là một người rất lạnh tình, vì sao lại trở nên như vậy… Vì sao lại háo sắc?
“Quỷ háo sắc? Quỷ háo sắc sờ nơi này nhất định rất thỏa mãn nha? Vậy thì…”
Tay Hoắc Phi Đoạt lướt dọc theo sườn eo Ngũ Y Y, từ từ xuống phía dưới, lướt qua vùng bụng của cô, lại xuống dưới…
Ngũ Y Y chuông báo động mãnh liệt, nhanh chóng thu tay chân lại, không để tên địch có cơ hội cuối cùng.
Đáng tiếc…
Đã chậm một bước.
Tay Hoắc Phi Đoạt nóng như bàn ủi điện, trực tiếp chui vào.
“A… Trứng thối! Không được như vậy, không cần…”
Ngũ Y Y lắc lư cơ thể, tránh