XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Tác giả: Chân Huyến Lệ

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341954

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1954 lượt.

chính là loại người như vậy, liều chết mạnh miệng không thừa nhận mình sai! Nó vẫn luôn là cái loại bại hoại tiện nhân!”
Tiêu Mai chỉ ngón tay vào đầu Ngũ Y Y , hướng Tiêu Lạc nói, “Loại như nó, từ nhỏ đã lớn lên cùng với con đàn bà kia, nó mưa dầm thấm đất, có thể học đước cái gì tốt? Trong người chảy loại máu hạ tiện, em về sau không cần quan tâm tới nó. Có nghe thấy không Tiêu Lạc, chẵng lẽ em muốn chọc tức chết chị?”
Bọn họ ngay lúc đang cãi vã nhau, Ngũ Y Y từ từ đõ người đứng dậy, khóe miệng chảy xuống máu tươi, cô thở hỗn hễn, anh mắt tức giận, một bước hướng tới Tiêu Mai, chơ tới khi đi tới gần, đột nhiên giang hai cánh tay, liện bóp chặt cổ của Tiêu Mai, “Không cho phép bà nói mẹ tôi như vậy! Không được phép vũ nhục mẹ tôi!M ẹ không hạ tiện! Ai cũng không được khi dễ mẹ của tôi! Ai cũng không cho phép!”
Ngũ Y Y điên cuồng kêu lên, cắn răng, muốn đem Tiêu Mai bóp chết.
“A aa…………..Cứu mạng a! Buông ta ra!Khốn kiếp mày, buông ra! Tiêu Lạc, mau cứu chị”
Tiêu Mai kéo tay Ngũ Y Y ra, con ngươi đều muốn lồi ra bên ngoài, hoảng sợ cầu cứu.
Tiêu Lạc đi tới gỡ tay Ngũ Y Y ra, Ngu Y Y tay bóp chắt như muốn giết người, Tiêu Lạc vội vàng khuyên nhũ, “Y Y, em phải bình tĩnh a, nhất định phải bình tĩnh, mau buông tay ra, có gì từ từ nói”
Vống đang ngồi trên sô pha ủ rũ Ngũ Phong Tập bị một màn kia làm cả kinh trợn mắt há mồm, không biết làm sao.
Ngũ Y Y mặt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Tiêu Mai, cắn răng nghiến lợi quát, “Bà dám đánh tôi! Mẹ tôi còn chưa dám đánh tôi , bà dám đánh tôi! Bà dám đánh tôi! Dám nhục mạ mẹ tôi! Tôi giết chết bà!”
“Cứu mạng a!Lạc……….mau cứu chị…………mau cứu a!”
Ngũ Nhân Lệ cùng Ngũ Nhân Tâm đứng một bên xem đến choáng váng cả đầu.
Ngũ Nhân Aí mặt lạnh lùng, lặng lẽ cầm cái ghế gỗ, đi tới chỗ Ngũ Y Y, cắn răng giơ lên cao.
Tiêu Lạc nhìn thấy màn này, sợ hãi kêu lên, “ Đừng! Nhân Aí không cần a!”
Ngũ Nhân Aí hung tợn đập ghế xuống.
Tiêu Lạc không chút suy nghĩ, nhánh chóng di chuyển thân mình che chở cho Ngũ Y Y.
Rắc Rắc.
Một tiếng thật lớn vang lên.
Tiêu Lạc buồn bực hừ một tiếng trong cổ họng.
“Á? Lạc? Lạc! Tiêu Lạc” Ngũ Nhân Aí hoảng sợ kêu lên, nhào tới chỗ Tiêu Lạc, hai tay run run muốn chạm vào phía sau lưng của Tiêu Lạc.
Tiêu Lạc, thế nhưng vì con nhỏ Y Y kia mà dùng chính thân mình đỡ cho nó.
Ngũ Y Y ! Đây đều do tiện nhân mày giở trò!
Tao sẽ không bỏ qua cho mày, nhất định !
Nước mắt Ngũ Nhân Aí không ngừng chảy xuống.
Ả bây giờ không nghĩ đến, Tiêu Lạc vẫn bao che cho tiện nhân kia.
Trong phòng nhất thời kinh ngạc, Tiêu Mai vốn sợ chết cũng không chú ý đến an nguy của mình, nhìn Tiêu Lạc, nức nở kêu gào, “Lạc! Lạc, em không sao chứ? Không sao chứ?”
Ngũ Y Y đang trong trong tức đột nhiên an tĩnh lại.
Tiêu Lạc thế nào?
Ngũ Y Y buông lỏng tay đang bóp cổ Tiêu Mai, quay lưng nhìn Tiêu Lạc.
Lại không nhìn được hắn.
“Tiêu Lạc?”
Ngũ Y Y run giọng kêu.
“Hả? Anh ở chổ này” Tiêu Lạc vẫn tư thế cũ gắt gao ôm Ngũ Y Y, chỉ là, đầu tựa lên bả vai của cô, trong miệng phun ra khí nóng ngay tại vành tai Ngũ Y Y.
“Anh làm sao vậy? Tại sao mọi người lại hỏi tới anh?”
“Ha ha , không có chuyện gì, anh là nam nhân, có thể có chuyện gì……………”
Trong phòng nhất thời nổi lên tiếng khóc.
Ngũ Nhân Aí khóc, Tiêu Mai cũng đang khóc( Chu tước: Ta cũng đang khóc, vì sao nam 9 không anh Lạc)
Ngũ Phong Tập há miệng run rẫy phân phó, “Mau! Mau gọi bác sĩ! Mau gọi bác sĩ tới đây”
Mọi người đỡ Tiêu Lạc ngồi dựa vào ghế sa lông, tất cả đều vây quanh hỏi han.
Giống như, Ngũ Y Y không hề có mặt ở đây, tất cả mọi người đem cô quên mất rồi.
Ngũ Y Y đứng ở đằng xa, mông lung nhìn Tiêu Lạc.
Ngũ Phong Tập đi qua chỗ Y Y, nhỏ giọng mắng, “Đồ vô học này! Mày không thể an phận hả? Sống bình yên một chút, mày liền nhịn không nổi hả? Ta đây là không hạ được quyết tâm, ta muốn là độc ác, không nên để mày sinh ra trên cõi đời này! Ai! Tôi đã gây nghiệt gì thế này!”
Ngũ Phong Tập lắc đầu thở dài, đi chăm sóc Tiêu Lạc.
Ngũ Y Y đứng cứng ngắt trên mặt đết, cô nở nụ cười khổ, vô cùng buồn bả , vô cùng tuyệt vọng.
Ngay cả ba cũng không tin cô………………
Tại sao tất cả đều không tin cô?
Mẹ ơi, không phải mẹ nói đi theo ba sẽ được sống hạnh phúc sao, đây là hạnh phúc mẹ nói sao?
Chính mình ở trong căn nhà lạnh lẽo này, lạnh đến nỗi muốn hít thở không thông rồi!
Mẹ, người nói cho con biết, con nên làm thế nào, nên làm thế nào đây?
Một gịot nước mắt, lặng lẽ rơi xuống.
Vết thương này, không phải trên thân thể, mà là ở trong tâm.
Ngũ Y Y vẫn ngây ngốc như khúc gỗ, ngây ngốc đứng đó. Rất lâu.
Bác sĩ vội tới xem vết thương phía sau lưng của Tiêu Lạc, nói không có chuyện gì lớn, bôi một chút thuốc liên không sao.
Ngũ Y Y lảo đảo đi tới chỗ Tiêu Lạc, muốn xem anh như thế nào.
Tiêu Mai đúng lúc đi tư bên trong ra, vốn đang than thở, ngẩng đâu nhìn thấy Ngũ Y Y, giống như nhìn thấy quỷ một dạng, phiên não nhăn đầu lông mày, thì thầm trong miệng, “Đồ xui xẻo! Tiện nhân!”
Đi ngang qua Ngũ Y Y, còn cố