Tác giả: Chân Huyến Lệ
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341966
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1966 lượt.
giờ chịu cho mẹ cô một phân tiền! Kẻ ngu!”
Ngũ Y Y bị chọc tức, giơ cao cánh tay, muốn đánh Ngũ Nhân Ái, nhưng khắc chế lại.
Ngũ nhân ái cười lạnh: “Muốn đánh tôi? Nếu như cô ra tay thật, có thể nói rõ, cô bị tôi nói trúng, cô tức điên lên, có đúng hay không? Nếu như ba tôi thật lòng yêu mẹ cô, sẽ cho mẹ cô rất nhiều tiền, để cho bà ấy trải qua cuộc sống không lo cơm áo, cô tới mua một cái y phục nơi này cho tôi nhìn một chút a, cô mua được sao? Cô không có tiền! Mẹ cô một phân tiền cũng không có để lại cho cô! Đây chính là ba tôi đối với các người hai mẹ con chân thực tình cảm! Đã hiểu chứ?”
Ngũ Y Y cả người run rẩy. Một chữ cũng nói không nên lời. Bởi vì lời nói của Ngũ Nhân Ái là những lời chân thật.
Ngũ Phong quả thật không cho mẹ của cô chút tiền nào, mẹ mới có thể mang bệnh nặng trong người, không kịp thời chữa trị, cho nên mẹ mới chết đi khi còn rất trẻ.
Ngũ Y Y nhói đau trong lòng. Ngũ Phong, Ngũ Nhân Ái nói như vậy có thật không? Ông chưa từng thật lòng yêu mẹ tôi, phải không? Ông chỉ đùa giỡn với bà sao? Người phụ nữ đáng thương lại ngốc nghếch đó, đã rất thật lòng đem hết chân tình đối đãi ông...ông lại nhẫn tâm làm như vậy?
Ngũ Y Y thấy thực khổ sở, cả người cũng run rẩy.
Nhân viên phục vụ nhận được điện thoại, nhẹ nhàng nghe, thỉnh thoảng gật đầu cung kính nói chuyện.
Nhân viên phục vụ đem mấy bộ quần áo đem tới trước mặt rồi đưa vào trong tay Ngũ Y Y, mỉm cười nói: “Ngũ tiểu thư, đây là quần áo cô mới vừa mua , tất cả đều đóng gói kỹ cho cô. Bởi vì cô vẫn thường xuyên ghé qua cửa hàng, một năm doanh số mua hàng vẫn là một trăm nghìn trở lên, cho nên cô thăng cấp trở thành khách Vip hạng kim cương của cửa hàng chúng tôi. Chào mừng cô về sau lại đến ủng hộ nhiều hơn.”
Ngũ Y Y ngơ ngác nhận lấy túi quần áo, cả người vẫn đang trong trạng thái lăng lăng.
Ngũ Nhân Ái hít một hơi lãnh khí, kinh ngạc trợn to hai mắt, nhìn trong tay Ngũ Y Y túi quần áo lớn nhỏ, lùi về phía sau mấy bước: “Cô. . . . . . Cô vẫn luôn mua y phục ở cửa hàng này? Cô. . . . . . Mẹ cô để lại cho cô rất nhiều tài sản?”
Hai mắt Ngũ Nhân Ái trợn muốn lồi ra. Nhãn hiệu quần áo này, đắt tiền muốn chết, vậy mà Ngũ Y Y một năm mua hơn một trăm nghìn! Ba, ba rốt cuộc len lén cho mẹ Ngũ Y Y bao nhiêu tiền? Năm đó mẹ vẫn kiểm soát tài chính của ba, sau lại chủ tịch của công ty cũng thân thích bên nhà ông ngoại, vẫn tiếp tục kiểm soát tài sản của ba, ba dùng phương pháp gì len lén đem một khoản tiền lớn cho mẹ con Ngũ Y Y chứ!
Ngũ Y Y cảm giác mệt chết đi, nhàn nhạt: “Tôi không muốn cùng loại người như cô nói chuyện. Tránh ra.”
Ngũ Y Y xách theo túi quần áo chậm rãi đi về phía trước , thật ra thì, nước mắt đã lăn dài xuống.
Ngũ Nhân Ái còn đang ngơ ngác, đứng tại chỗ há miệng thở hổn hển, tự nói: “Thật đáng chết! Ba thế nhưng lén lấy đi rất nhiều tiền! Thật quá đáng rồi!”
Cái này chẳng khác nào Ngũ Y Y không thanh thức cho Ngũ Nhân Aí một bạt tai.
Hai bạn học đi cùng Ngũ Nhân Aí cũng không nhịn được lén cười thầm, còn phải giả bộ an ủi Ngũ Nhân Aí, “Được rồi, Nhân Aí, chúng ta đi thôi, không phải nói muốn mua sách sao? Đi thôi”
Ngũ Nhân Aí mặt phiền nào bị bạn học lôi đi.
Ngũ Y Y giống như khúc gỗ ngơ ngác rời đi, đến gần ghề dài gần đó chán chường ngồi xuống.
Ngũ Phong Tập, thật chỉ là vui đùa với mẹ thôi sao?
Cái đau đớn này, cơ hồ muốn che mất ý niệm của mình.
Hoắc Phi Đoạt đi tới, nhìn thấy Ngũ Y Y đang ngồi, thương tiếc ôm lấy cô, nhẹ nhàng hỏi, “Nha đầu, thế nào rồi?”
Ngũ Y Y hoảng hốt nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, mắt vô hồn nhìn Hoắc Phi Đoạt, đột nhiên hé miệng, oa một tiếng khóc lên,”Chú…………Ô ô ô ô ô….., tâm của tôi đau quá…..Chú……..Tại sao tôi lại có cha như thế này…..tại sao a….ô ô ô ô”
Ngũ Y Y chưa từng có bộ dạng như vậy , ở trước mặt người ngoài yếu đuối như vậy.
Cô đều là mọi thời điểm, luôn một mình gặm bi thương.
Hôm nay, cô không biết vì sao lại như vậy, gặp Hoắc Phi Đoạt, không muốn ngụy trang mình kiên cường, trực tiếp nhào vào trong ngực Hoắc Phi Đoạt, khóc một phen.
Tâm của Hoắc Phi Đoạt, liền bị hòa tan, nhẹ nhàng vuốt bả vai Ngũ Y Y, sâu kín nói,”So với tôi, em hạnh phúc hơn nhiều, Tôi, ngay cả mẹ là ai, cũng không biết”
Hoắc Phi Đoạt cười khổ một tiếng, nói tiếp, “Có lúc tôi cũng suy nghĩ, có phải hay không tôi vì không được yêu thích, mới rất nhỏ liền bị vứt bỏ, mẹ một chút xíu cũng không hề yêu tôi. Tôi đến cái thế giới này, thật ra là vạn người đều căm ghét’
“Dù vậy, nhưng tôi vẫn sống, so với người bình thương mạnh hơn rất nhiều. Tôi còn nghĩ nếu có ngày nhìn thấy mẹ đẻ, tôi nhất định hướng bà chứng minh, tôi không phải là một gánh nặng, tôi là một cường giả cường thế”
“Mà bây giờ, tôi ngay cả ý niệm này cũng muốn từ bỏ rồi. Bà có hay không có yêu cha tôi thì như thế nào, tôi cũng là một sinh mạng, dù sao tới cái thế giới này, nhiệm vụ của tôi, chính là phải sống thật tốt. Cũng như em, đạo lí đều giống nhau”
Két.
Ngũ Y Y ngừng khóc, ngẩng mặt nhìn Hoắc Phi Đoạt.
Ngũ Y Y nghẹn khóc, bắt đầu an ủi Hoắc Phi Đoạt, “Chú