Tác giả: Chân Huyến Lệ
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341986
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1986 lượt.
“Y Y, cậu đang ở trong nhà của sư phụ hả?”
“Này nhé, ở chỗ này,công việc vô cùng cực khổ, lão nương hai tay hai chân đều muốn đứt rồi”
Hoắc Phi Đoạt ngồi đối diện cắn răng
Để cho cô làm cái gì công việc cực khổ, nhìn cô oán than đậy đất.
“Y Y, cậu có phải không quên tối nay trong trường học tổ chức buổi biểu diễn từ thiện rồi hả?”
“Ồ? Có tổ chức biểu diễn từ thiện à? Mình quên rồi?”
“Cậu còn có một tiết mục biểu diễn đó, cậu đại biếu cho lớp hát , mình còn làm bạn nhảy xui xẻo của cậu nữa a”
“Đúng rồi, đúng rồi, cậu không nhắc nhở mình….mình liền quến luôn”
“Buổi chiều nhớ tới trường học ghi danh.Tám giờ chính thức tổ chức ở sân chính của trường”
“Ừ ừ, buổi chiều mình nhất định đi, buổi chiều gặp”
Ngũ Y Y tắt điện thoại, nhìn Hoắc Phi Đoạt, bày ra bộ dạng khổ sở đáng thương, giọng nói hết sức buồn nôn, “Chủ nợ đại nhân………”
“Có lời cứ nói, nói trọng điểm, không cần vòng vo”
Ngũ Y Y quẹt miệng, “Buổi tối trong trướng học của tối có tổ chức buổi biểu diễn từ thiện, tôi có một tiết mục biểu diễn cá nhân,buổi chiều phải đến trường ghi danh..”
“Buổi chiều tôi có việc phải ra ngoài, em phải đến trướng,tốt lắm” Hoắc Phi Đoạt một lời định đoạt.
“Thật sao, chủ nợ,ngài thật tốt”
Ngũ Y Y hoan hô.
Hoắc Phi Đoạt chọn cho Ngũ Y Y một bộ y phục, Ngũ Y Y nhìn chiếc váy xinh đẹp kia, kéo khóe miệng, “Có thể không mặc được không?”
Hoắc Phi Đoạt liếc Ngũ Y Y một cái.
Ngũ Y Y thở dài, “Mặc bộ váy này có quá phô trương không? Lãng phí quá, đồ tôi mặc còn tốt lăm”
Hoắc Phi Đoạt chọn bộ đẹp nhất nhét vào tay cô,kiên quyết nói, “Mặc cái này đi, bên cạnh tôi, chỉ có thể chọn loại tốt nhất”
Ặc, men quá.
Chú Hoắc kiên nghị nói dáng vẻ rất khốc a.
Ngũ Y Y mặc xong xuôi, đi xuống lầu.
A Trung dứng cạnh xe hơi nhìn cô, cũng không nhịn được trừng lớn mắt, Ừ,lão đại chọn nữ nhân, quả nhiên vô cùng xuất sắc.
“Dừng chỗ này! Dừng lại chỗ này đi”
Ngũ Y Y hốt hoảng hốt kêu lên.
Xe hơi lúc cách trường đại học 100m, Ngũ Y Y liền kêu dừng xe lại.
Hoắc Phi Đoạt nổi tiếng quá mức,huông chi trước sau còn có mấy chiếc mở đường,nếu như vậy cứ đến trường mới xuống, vậy sẽ đem tới kinh động lớn nha.
Xe dừng lại, Ngũ Y Y xuống xe, xoay người hướng Hoắc Phi Đoạt đang ngồi trong xe nói, “Như vậy tí nữa tôi về luôn Ngũ gia trang, ngày mai laị tới chỗ chú làm. Chủ nợ đại nhân,mai gặp lại”
Hoắc Phi Đoạt thở dài, “Được rồi, tùy em. Có chuyện gì cứ gọi cho tôi”
Ngũ Y Y gật đầu một cái. Đi bộ vào trường.
Gọi cho chú Hoắc?
Cô không có số của chú a.
Đột nhiên lại nghĩ tới, tối qua trên xe hơi, Hoắc Phi Đoạt lấy điện thoại của cô. Chú Hoắc không phải…….
Ngũ Y Y lấy điện thoại ra nhìn dang bạ, lật a lật a, rốt cuộc cũng thấy”Tôi yêu Hoắc Phi Đoạt” hiện trên màn hình
Ngũ Y Y không một chút do dự, trực tiếp đem cái tên đó đổi thành Hoắc Phi Đoạt.
Một chiếc xe hơi màu đỏ lướt qua bên người Ngũ Y Y, kéo theo một mùi hương thơm.
Ngũ Y Y híp mắt nhìn sang, thì nhìn thấy Ngũ Nhân Lệ đang ngồi ở ghế sau nhìn Ngũ Y Y.
Ngũ Y Y cắn môi, nặng nề thở dài một tiếng.
Từ khi ở cùng Hoắc Phi Đoạt, cô có thể quên hết mọi thứ, muốn giống như một cô bé đơn thuần mà vui vẻ. Nhưng mà, một khi trở lại với hiện thực, thì cô lại như đi vào sương mù.
Tâm trạng, khi thấy Ngũ Nhân Lệ ở đây thì đột nhiên kém hẳn.
Ai, thực tế a, quả thực vô cùng khắc nghiệt.
Thời điểm diễn tập, lại xảy ra một sự cố nhỏ.
Một cái đèn neon trang trí ở phía trên đột nhiên rớt xuống, vừa vặn đập trúng Ngũ Y Y.
Nếu không phải Hàn Giang Đình lón tiếng kêu lên, Ngũ Y Y theo bản năng nâng tay lên, vậy thì Ngũ Y Y không phải chỉ bị thương một cánh tay như vậy, đó là cái đèn neon, chỗ rơi xuống vừa đúng trên đầu của Ngũ Y Y.
" Chuyện gì xảy ra, là ai quản lý đạo cụ biểu diễn? Đèn này là do ai phụ trách? Y Y, cậu thế nào? Tôi lập tức đưa cậu đi bệnh viện."
Hàn Giang Đình khẩn trương đỡ Ngũ Y Y dậy.
Ngũ Nhân Ái ở dưới đài đi lên, cố ý lớn tiếng nòi, "Ngay cả ông trời cũng muốn để cho loại tạp chủng này rời khỏi thế giới sớm một chút."
Ngũ Nhân Tâm tức giận nhìn Hàn Giang Đình vây quanh Ngũ Y Y, kêu lên, "Giang Đình! Ba mẹ anh đều không cho anh quan tâm tới loại người như vậy đâu."
"Cút ngay! Hai đồ chó sủa tiếng chó! Cút xa một chút!"
Ánh mắt Hàn Giang Đình nhìn chằm chằm Ngũ Nhân Ái cùng Ngũ Nhân Tâm, hét lên.
Ngũ Nhân Tâm càng thêm tức giận, dậm chân một cái, nặng nề ngồi xuống dưới đài.
Ngũ Y Y nhăn mặt, nhỏ giọng nói với Hàn Giang Đình, "Ầm ỹ cùng bọn họ làm gì, cậu có thể nói chuyện với động vật à?"
Hàn Giang Đình đau lòng nói, "Thế nào lại trùng hợp như vậy, hết lần này tới lần khác rơi xuống người cậu, thiếu chút nữa đập đến đầu của cậu! Vô lý! Rốt cuộc là ai giở trò quỷ?"
Ngũ Y Y đau đến hút khí lạnh, "Không có chuyện gì, không nên làm to chuyện, cậu đưa mình đi xuống phòng y tế, băng bó sơ qua một chút, hình như chảy máu."
" Hả? Chảy máu? Ở đâu? Cậu có thể chết không? Y Y . . . .. . " Hàn Giang Đình lập tức muốn khóc.
Hàn Giang Đình đỡ NgŨ Y Y đi tới p